Ngày cậu hạnh phúc

09/05 07:39:58

Tớ đã từng nghĩ mọi thứ chỉ là cảm nắng thoáng qua cho đến khi nhận ra ngày nào cũng vô thức tìm cậu trong đám đông, từng cử chỉ nhỏ của cậu đều khiến tớ nhớ rất lâu, có những buổi chiều lớp học ồn ào mà tớ chỉ nghe rõ giọng cậu, có những lúc cậu cười mà tớ lại thấy lòng mình lặng đi như có thứ gì đó vừa chạm vào nơi sâu nhất, tớ biết rõ cảm giác này nguy hiểm thế nào nhưng vẫn mặc kệ, vì có những thứ dù biết sẽ đau vẫn không thể dừng lại .Một hôm cậu quay sang, ánh mắt cậu sáng lên theo một cách mà tớ chưa từng thấy, tim tớ lúc đó đã linh cảm được điều gì đó không ổn

Cậu : Tớ hỏi thật nhé, nếu thích một người thì nên làm gì

Tớ : Thì nói ra chứ còn gì nữa

Cậu : Nhưng tớ sợ bị từ chối

Tớ : Ai mà không sợ

Cậu : Nếu là cậu thì sao

Tớ : Tớ á, chắc tớ cũng sẽ nói thôi, ít nhất còn biết kết quả

Cậu im lặng một lúc rồi cười nhẹ, cái kiểu cười mà khiến tớ thấy mọi thứ xung quanh mờ đi

Cậu : Tớ thích người đó lâu rồi

Chỉ một câu thôi mà như ai đó bóp nghẹt tim tớ lại, tớ vẫn giữ nguyên gương mặt bình thường, vẫn gật đầu như không có gì xảy ra

Tớ : Ừ, vậy thì càng nên nói

Cậu : Cậu giúp tớ nhé

Tớ không trả lời ngay, vì nếu mở miệng sớm hơn một chút có lẽ giọng tớ sẽ run, nhưng rồi tớ vẫn cười

Tớ : Ừ, tớ giúp

Từ hôm đó tớ trở thành người lên kế hoạch cho chuyện tình của cậu, nghe có vẻ buồn cười nhưng lại là thật, tớ chọn thời điểm, chọn địa điểm, thậm chí còn nghĩ giúp cậu từng câu nói sao cho tự nhiên nhất, mỗi lần cậu hỏi ý kiến tớ đều trả lời rất nghiêm túc như thể đây là chuyện quan trọng nhất trên đời, chỉ có điều cậu không biết mỗi câu tớ nói ra đều như cứa thêm một vết vào lòng mình

Cậu : Nếu tớ đứng trước mặt người đó mà quên hết thì sao

Tớ : Thì cứ nói đơn giản thôi, nói đúng cảm xúc của cậu là được

Cậu : Nhưng tớ muốn nó phải đặc biệt

Tớ : Vậy thì cậu nói rằng cậu đã thích người đó từ rất lâu, rằng mỗi lần nhìn thấy người đó cậu đều vui hơn một chút, rằng cậu không cần câu trả lời ngay nhưng cậu không muốn giấu nữa

Cậu : Nghe ổn đấy

Tớ : Ừ, ổn mà

Tớ nói rất trơn tru, như thể những lời đó chưa từng là điều tớ muốn nói với cậu

Đêm trước ngày cậu tỏ tình, cậu nhắn tin cho tớ rất lâu, kể rằng cậu hồi hộp ra sao, sợ hãi thế nào, còn tớ thì ngồi trước màn hình nhìn từng dòng chữ hiện lên mà không biết nên khóc hay nên cười

Cậu : Nếu ngày mai thất bại thì sao

Tớ : Thì ít nhất cậu đã dũng cảm

Cậu : Còn nếu thành công

Tớ dừng lại một lúc rất lâu rồi mới trả lời

Tớ : Thì chúc mừng cậu nhé

Sáng hôm sau tớ đến sớm hơn bình thường, đứng ở một góc sân trường nơi cậu nói sẽ tỏ tình, tớ đã tự nhủ sẽ không đến nhưng cuối cùng vẫn tới, có lẽ tớ muốn tự mình nhìn thấy kết thúc của câu chuyện này, muốn ép bản thân phải chấp nhận nó

Khi cậu bước tới, tay cậu run nhẹ, tớ nhận ra điều đó dù đứng khá xa, người đó cũng đứng đó, ánh mắt có chút ngạc nhiên, mọi thứ diễn ra chậm đến mức tớ nghe rõ cả nhịp tim của mình

Cậu : Tớ có chuyện muốn nói

Người đó : Có chuyện gì à , mà cậu hẹn tớ ra đây vậy ?

Cậu hít một hơi sâu, rồi nói đúng những gì tớ đã giúp cậu chuẩn bị, từng câu từng chữ đều quen thuộc đến đau lòng

Cậu : Tớ đã thích cậu từ rất lâu rồi, mỗi lần nhìn thấy cậu tớ đều thấy vui hơn, tớ không muốn giấu nữa . Cậu có đồng ý làm người yêu tớ không ?

Không gian im lặng trong vài giây, nhưng với tớ nó dài như cả một đời

Người đó : Tớ cũng vậy

Chỉ ba chữ thôi, nhưng đủ để kết thúc tất cả

Cậu cười, nụ cười rạng rỡ mà tớ từng nghĩ mình sẽ là người khiến cậu có được, rồi cậu bước tới ôm người đó, cái ôm tự nhiên và đầy hạnh phúc, xung quanh bắt đầu có tiếng xì xào, có người cười, có người trêu chọc, còn tớ đứng đó như một kẻ thừa thãi trong chính câu chuyện do mình góp phần tạo nên

Khoảnh khắc đó tớ nhận ra mình đã thua ngay từ đầu, không phải vì tớ kém hơn ai, mà vì tớ chưa từng có cơ hội, tớ quay đi trước khi ai đó kịp nhìn thấy ánh mắt mình, trước khi nụ cười trên môi không giữ nổi nữa

Chiều hôm đó cậu tìm tớ, vẻ mặt rạng rỡ như ánh nắng cuối ngày

Cậu : Thành công rồi

Tớ : Ừ, tớ biết

Cậu : Cảm ơn cậu nhé, nếu không có cậu chắc tớ không làm được

Tớ cười, vẫn là nụ cười quen thuộc mà tớ đã luyện tập suốt những ngày qua

Tớ : Có gì đâu

Cậu : Sau này tớ sẽ kể cho cậu nghe nhiều chuyện nữa

Tớ : Ừ

Nhưng trong lòng tớ biết rõ từ khoảnh khắc đó trở đi mọi thứ đã khác, tớ không còn là người đặc biệt trong những câu chuyện của cậu nữa, tớ sẽ trở thành người lắng nghe, người đứng ngoài, người chứng kiến .Đêm hôm đó tớ nằm nhìn trần nhà rất lâu, không khóc ồn ào, không gào thét, chỉ là một cảm giác trống rỗng lan ra khắp người, như thể có thứ gì đó đã vỡ nhưng không phát ra âm thanh, tớ nhận ra điều đau nhất không phải là mất cậu mà là tự tay đẩy cậu về phía người khác mà vẫn phải mỉm cười chúc phúc.Có những câu chuyện không có đúng sai, không có phản bội, không có lỗi lầm, chỉ là người đến không đúng lúc, và người ở lại thì mãi mãi không được chọn, tớ đứng trong câu chuyện của cậu như một người viết kịch bản, giúp mọi thứ trở nên hoàn hảo, chỉ tiếc là vai chính chưa bao giờ thuộc về tớ, và có lẽ sẽ không bao giờ thuộc về tớ nữa.

6 0

Câu chuyện của H

05/05 17:45:20

Chào mọi người nhé, chúc mọi người có một ngày thật vui vẻ. Nay tớ sẽ kể về câu chuyện đáng nhớ của tớ khi bị một chú chó rượt. À quên, tên tớ là H nhé. Trước khi vào chuyện chính thì phải nói trước một điều rất quan trọng, tớ sợ chó là bản năng rồi, không phải kiểu sợ nhẹ đâu mà cứ thấy một con chó nào lại gần là tớ tự động né sang một bên, tim đập nhanh hơn bình thường và trong đầu bắt đầu tưởng tượng ra đủ thứ kịch bản không vui, bạn bè tớ hay trêu là tớ né chó nhanh hơn né deadline. Hôm đó là một buổi chiều khá bình thường, tớ đạp xe về nhà sau khi đi học, vừa đi vừa nghĩ xem tối nay có gì ăn ngon không, trời mát, đường cũng không đông lắm, nói chung là một ngày rất yên bình cho đến khi tớ đi ngang qua một con hẻm nhỏ quen thuộc, bình thường tớ cũng có để ý vì lâu lâu thấy có chó nằm trong đó nhưng hôm đó chủ quan nên vẫn đạp qua như mọi khi. Đúng lúc đó một chú chó từ trong hẻm bước ra, nó không sủa ngay mà chỉ đứng nhìn tớ thôi, khoảnh khắc đó đối với người không sợ chó thì chắc bình thường nhưng với tớ thì giống như phim quay chậm, tớ nhìn nó, nó nhìn tớ, hai bên im lặng nhưng trong đầu tớ thì đang hoảng loạn, tớ tự nhủ phải bình tĩnh, cứ đi từ từ, không được làm gì gây chú ý nhưng vừa lăn bánh thêm vài mét thì chú chó bắt đầu sủa, tiếng sủa rất rõ ràng như thể nó vừa quyết định tớ là mục tiêu. Và thế là cuộc rượt đuổi bắt đầu, tớ đạp xe nhanh hết mức có thể, bình thường đạp khá chậm mà lúc đó cảm giác như chân được buff sức mạnh, tim đập thình thịch, tai chỉ nghe tiếng gió và tiếng chân chó phía sau, trong đầu tớ lúc đó không còn suy nghĩ gì cao siêu nữa chỉ có một câu là chạy cho nhanh lên, tớ không dám quay đầu lại vì sợ thấy nó ở quá gần nhưng càng không nhìn thì lại càng tưởng tượng nó đang sát ngay sau lưng, cảm giác vừa buồn cười vừa đáng sợ. Đến đoạn đường đông người hơn tớ lách qua mấy chiếc xe máy đang chạy chậm, có một chú đi đường nhìn tớ kiểu rất khó hiểu chắc đang thắc mắc sao tự nhiên có đứa đạp xe như đang thi đấu, nếu chú ấy biết phía sau có một chú chó đang theo sát thì chắc sẽ hiểu ngay. Đỉnh điểm là tớ suýt tông vào một cô bán nước bên đường, tớ thắng gấp rồi xin lỗi lia lịa trong khi mắt vẫn liếc về phía sau, cô nhìn tớ rồi nhìn chú chó xong lại nhìn tớ với vẻ mặt vừa buồn cười vừa thương hại. Sau một đoạn tăng tốc hết công suất thì cuối cùng chú chó cũng dừng lại, có lẽ nó thấy đủ rồi hoặc đơn giản là nó mệt, còn tớ thì vẫn đạp thêm một đoạn khá xa mới dám giảm tốc, đến khi chắc chắn an toàn rồi tớ mới dừng lại thở như vừa chạy mấy vòng sân thể dục, tay run nhẹ mà tim vẫn đập nhanh nhưng xung quanh thì mọi thứ vẫn bình thường như chưa có gì xảy ra. Sau lần đó tớ rút ra một bài học rất thực tế là nếu bạn sợ chó giống tớ thì đừng bao giờ chủ quan dù chỉ là một con hẻm quen và quan trọng hơn là khả năng đạp xe của con người sẽ được nâng cấp đáng kể khi có động lực đúng lúc. Từ hôm đó trở đi tớ chính thức né luôn con hẻm đó, đi vòng xa hơn một chút cũng được miễn là tâm hồn được bình yên, cảm ơn mọi người đã nghe H kể chuyện nhé.

3 0

Mn có như mình nghĩ không?

05/05 17:43:33

Có những đêm rất bình thường tự nhiên lại nhớ về lazi năm 2023 một cách rất rõ ràng như kiểu mọi thứ chưa từng xa đi lúc đó chỉ cần mở ứng dụng lên thôi là đã thấy một thế giới nhỏ rất riêng nơi mà ai cũng có thể là chính mình không cần cố gắng quá nhiều không cần phải nghĩ xem mình có đủ thú vị hay không vì lúc đó ai cũng mang một chút gì đó rất thật rất gần gũi chỉ là vài dòng tâm sự vu vơ cũng có người đọc có người thả cảm xúc có người vào nói chuyện qua lại rồi dần dần quen nhau lúc nào không hay có những cái tên nhìn thấy mỗi ngày đến mức nếu một hôm họ không online nữa thì tự nhiên lại thấy thiếu thiếu một cái gì đó rất khó gọi tên cảm giác đó giống như một thói quen nhẹ nhàng nhưng lại ăn sâu vào trong lòng mà mình không để ý lúc đó vui lắm vui theo kiểu rất đơn giản chỉ cần đọc một bài đăng hài hài cũng có thể cười cả buổi chỉ cần ai đó rep một câu cũng đủ để bắt đầu một cuộc trò chuyện kéo dài cả tiếng đồng hồ không cần biết người kia là ai ở đâu chỉ cần hợp vibe là nói chuyện được hết mọi thứ diễn ra tự nhiên đến mức không ai nghĩ rằng sau này nó sẽ trở thành một thứ gì đó đáng nhớ đến vậy mà rồi thời gian cứ trôi mọi thứ thay đổi lúc nào không hay có người dần ít online hơn có người biến mất hẳn không một lời báo trước có những bài đăng ngày xưa từng rất đông tương tác giờ nhìn lại chỉ còn như một dấu vết cũ nằm im lặng ở đó bây giờ lâu lâu vô lại lazi cảm giác đầu tiên không còn là háo hức nữa mà là một khoảng trống rất rõ ràng lướt xuống thấy bài đăng ít hơn không còn cái không khí nhộn nhịp như trước nữa có khi lướt rất lâu cũng không tìm được một bài khiến mình dừng lại đọc thật lâu như ngày xưa rồi đôi khi chỉ là tình cờ vô tình lướt trúng một bài cũ từ năm 2023 tự nhiên mọi ký ức như quay lại nguyên vẹn từng cảm giác từng con người từng cuộc trò chuyện như hiện ra trước mắt đọc từng dòng mà thấy lòng mình chậm lại nhớ lại cái cách mình từng cười từng chờ đợi một thông báo từng mong có người rep lại mình ngay lúc đó có lẽ điều làm mình nhớ không phải chỉ là lazi mà là những con người đã từng ở đó những khoảnh khắc rất nhỏ nhưng lại rất thật vì chính những điều đó đã tạo nên một khoảng thời gian mà bây giờ nhìn lại mới thấy quý đến mức nào nhưng lại không thể quay lại được nữa dù có cố tìm lại cũng chỉ là những cái tên cũ những bài đăng cũ còn cảm giác thì đã không còn nguyên vẹn như trước nữa rồi mọi thứ giống như một cuốn nhật ký đã khép lại vẫn nằm đó nhưng không thể sống lại lần thứ hai chỉ có thể lâu lâu mở ra đọc rồi mỉm cười một chút xong lại cất đi đôi khi cũng tự hỏi nếu một ngày nào đó tất cả những người từng ở lazi năm 2023 quay lại cùng một lúc thì liệu mọi thứ có thể giống như trước không hay mỗi người đã thay đổi quá nhiều để có thể tìm lại cảm giác cũ nhưng rồi nghĩ lại có lẽ chính vì nó không thể quay lại nên mới trở nên đáng nhớ như vậy giống như một đoạn thanh xuân rất nhẹ nhàng không ồn ào nhưng lại để lại dấu ấn rất sâu trong lòng đến mức chỉ cần một lần vô tình lướt trúng là đủ để nhớ rất lâu rất lâu .

  • Tớ đã chờ quá lâu rồi dần dần biến mất , nó không ồn ào , lặng lẽ nhưng đủ để khiến tôi tuyệt vọng , buồn bã .
3 0

Kì thi quan trọng nhất của tuổi thanh xuân

29/04 12:01:39
Vậy là, chỉ còn vỏn vẹn một tháng nữa thôi là đến kì thi tuyển sinh vào 10 - cái kì thi mà nhiều lần nghe đến thôi là người đã phải rùng lên cái...
Cái kì thi mà đánh dấu cột mốc trưởng thành của mình... cũng có thể gọi là quyết định cả một chặng đường tương lai dài phía trước
Những áp lực, stress, những cái mắt thâm, những đầu bù tóc rối, những tập tài liệu dày cộp của những buổi luyện đề, những công sức miệt mài mãi không từ bỏ mục tiêu... cũng sắp đến ngày hái quả ngọt rồi
Không phải cứ cố gắng là thành công, nhưng thành công thì chắc chắn phải cố gắng
Muốn đạt được điều manifest mà bấy lâu nay mình ấp ủ, muốn đạt được aim mà bao lâu nay mình ao ước á?
Có thể chứ, nếu cậu đủ nỗ lực ^^ Và cả mình
Ngày xưa, mình từng mông lung vô định - mình quay cuồng với bao nhiêu là những thứ xung quanh... Hồi lớp 6, mình vào đội tuyển Anh, và chắc chắn rồi, aim của mình là chuyên Anh. Rồi lên lớp 7, mình lại xin chuyển từ đội Anh sang Văn - đơn giản là vì mình ghét tiếng Anh ^^. Rồi cũng thay đổi aim - chuyên Văn. Rồi được nửa chừng, mình đã nghỉ... Thành ra cái aim mình chưa thể đặt được... Lên lớp 8 xin lại đội Văn, bị từ chối...
Từ đó mình bắt đầu vô định, mình không biết là mình nên làm gì và aim ra sao...? Rồi cứ thế cứ thế không có aim thành ra là mình sa đà vào game gủng rồi chat chit loằng ngoằng các thứ... Hồi đó mình buông thả lắm, thấy gì hay là thấy mặt mình liền à... Dần dần sức học mình kém hẳn, học bạ lớp 8 thành ra cũng xấu luôn
Lên lớp 9, mình mới bắt đầu lo. Mình mới bắt đầu hối hận Ôi tại sao hồi đấy mình không chú tâm học hành nhỉ...? Mình mới bắt đầu đặt ra cái aim của mình - và mình biết chắc rằng nó khó lắm - lại là chuyên Văn... Mình đã bỏ lỡ nó gần 2 năm... Sau những suy nghĩ rất nhiều thì cuối cùng, giữa năm mình quyết định ôn vào Phổ thông thôi... ( Ban đầu là mình cũng không nghĩ nhiều, nghĩ là bây giờ mình vào nghề cũng được, chẳng sao ) Mình biết giờ đấy mới cố thì khó lắm, bởi vì mặc dù đầu năm lớp 9 mình lo nhưng vẫn chểnh mảng, đi chơi rất nhiều... Sau lúc ấy mình cố gắng thật sự... Và lần nào thi thử vào 10 thì điểm của mình cũng cao hơn điểm chuẩn trường aim của mình năm ngoái, hihi. Thật sự mình vui lắm, niềm vui khó tả ấy vì rõ là mãi mình mới chịu cố gắng nhưng khi bắt đầu rồi thì lại ừ nó cũng khá dễ dàng ( ý là không phải là quá sức ấy chứ không phải là dễ nha ).
Nên là 2k11 ơi, còn một tháng nữa cho tụi mình nỗ lực đấy, cố gắng nha - vì học không phải để vui, mà là để khẳng định mình
Vào trường tốt trong top thì về trường sĩ với mấy bé nó cũng ngầu đó chứ mà hihi ^^
Jia yóu !
6 0

Một chút tâm sự của tớ

29/04 12:01:11
Câu chuyện của tớ là như thế này.Hôm qua, sau khi đi học thêm về lịch của tớ là từ 5h30 đến 7h30 tớ cũng khá mệt. Nhưng vì đã làm xong hết việc nhà rồi nên tớ mới cho phép bản thân nghỉ một chút, mở điện thoại lên chơi vài ván Liên Quân để thư giãn.Tớ nằm ở phòng anh tớ, vì phòng đó có máy lạnh, mát hơn phòng tớ nhiều. Lúc đó mọi thứ vẫn rất bình thường… cho đến khi tớ vừa mới vào trận.Mẹ tớ bất ngờ về sớm, bước thẳng vào phòng. Không kịp để tớ phản ứng, mẹ hỏi ngay:“Mày đã đọc tin nhắn cô gửi trên nhóm lớp chưa?”Tớ trả lời nhanh: “Rồi ạ.”Mẹ hỏi tiếp: “Nhắn gì?”Câu hỏi đến quá đột ngột, mà tớ thì đang trong trận đấu nên đầu óc không kịp nghĩ. Tớ trả lời thật:“Con không nhớ…”Nhưng thực ra lúc đó tớ đang quá tập trung vào game. Đấu hạng mà, chỉ cần lơ là một chút là ảnh hưởng cả trận. Tớ gần như không còn để ý xung quanh nữa.Thấy tớ vẫn chăm chú vào điện thoại, mẹ bắt đầu nổi giận. Giọng mẹ gay gắt hẳn lên:“Một là bỏ điện thoại xuống, hai là bước ra khỏi nhà, không là tao đánh đến ch3t!”Tớ buộc phải úp điện thoại xuống ngay lập tức. Tớ biết rõ, chỉ cần mẹ thấy tớ chơi game là mọi chuyện sẽ trở nên rất tệ.Nhưng việc úp máy giữa trận đồng nghĩa với việc tớ có thể bị trừ điểm uy tín, thậm chí bị cấm thi đấu. Bao nhiêu công sức trước đó coi như đổ hết.Và rồi mọi thứ không dừng lại ở đó.Mẹ tớ là kiểu người chỉ muốn con mình học, học nữa, học mãi. Trong mắt mẹ, việc học gần như là tất cả. Vì vậy nên tớ lúc nào cũng cảm thấy áp lực.Có lần trước đây, tớ chỉ vô tình lướt trúng một quảng cáo game thôi, vậy mà mẹ đã mắng tớ rất nặng. Mẹ nói là vì lo cho tớ, nhưng cách mẹ nói khiến tớ chỉ thấy mệt mỏi và ngột ngạt.Gần đây, mẹ tớ còn xem một video trên TikTok nói rằng trẻ em dưới 18 tuổi sử dụng điện thoại có thể khiến ba mẹ gặp rắc rối với pháp luật. Từ đó, mẹ càng trở nên cực đoan hơn trong việc cấm đoán.Mẹ cấm tớ sử dụng điện thoại gần như hoàn toàn, đặc biệt là để chơi game. Từ trước đến giờ, tớ chưa bao giờ được chơi một cách thoải mái. Tất cả đều là lén lút, lúc nào cũng lo sợ bị phát hiện.Mẹ còn nói những câu khiến tớ rất nặng lòng:“Con gái không được chơi game.”“Chơi game thì sau này sẽ hỏng.”Nghe nhiều đến mức tớ không chỉ buồn mà còn cảm thấy bất lực.Thật ra, tớ đã từng thử nói chuyện với mẹ. Tớ đã từng tâm sự, đã cố giải thích cảm giác của mình, rằng tớ cũng chỉ muốn có một chút thời gian giải trí thôi.Nhưng những gì tớ nhận lại không phải là sự lắng nghe.Tớ bị trách móc. Mẹ nói tớ không biết nghĩ cho gia đình, không biết nghĩ cho bản thân. Mẹ nói tớ ích kỉ, nói tớ ngu dốt.Những lời đó… thật sự làm tớ đau hơn cả việc bị cấm đoán.Và hôm qua… mọi thứ như vỡ ra hết.Tớ bùng nổ hoàn toàn. Những cảm xúc bị dồn nén từ trước đến giờ không giữ nổi nữa. Tớ khóc liên tục suốt 2–3 tiếng. Không phải khóc bình thường, mà là kiểu càng khóc càng không dừng lại được.Đến khi bình tĩnh lại, mắt tớ đã sưng lên, rát đến mức mở ra cũng khó. Giọng thì khàn đặc, người thì mệt rã rời, nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu.Rồi sau đó, mẹ tớ cấm hẳn việc dùng điện thoại. Không chỉ vậy, mẹ còn xóa sạch tất cả những game mà tớ đã cày công xây dựng bấy lâu.Với người khác, đó có thể chỉ là trò chơi. Nhưng với tớ, đó là thời gian, là công sức, là từng chút kiên nhẫn tớ bỏ ra.Vậy mà tất cả biến mất chỉ trong một lúc.Không một lời hỏi han. Không một cơ hội để giữ lại.Cảm giác đó thật sự rất tồi tệ như kiểu mọi thứ mình cố gắng gìn giữ bỗng dưng bị lấy đi, mà mình thì chẳng thể làm gì được.Sau tất cả, tớ chỉ còn lại một cảm giác .Dù đã khóc hết nước mắt, nhưng trong lòng vẫn không nhẹ đi được bao nhiêu.
5 0

Les có đáng kinh tởm không

29/04 12:00:30
2 0

Tớ là một người bạn tồi

29/04 12:00:07

Xin chào mọi người, tớ là A. Tớ không muốn tiết lộ tên thật nên trong câu chuyện này tất cả sẽ được gọi là B, C, D. Nếu cậu đang đọc những dòng này thì có lẽ tớ đã không còn cơ hội để nói trực tiếp nữa.

Tớ từng có một nhóm bạn, chỉ bốn đứa thôi: tớ, B, C và D, tụi tớ từng thân đến mức nghĩ rằng dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ không bao giờ rời bỏ nhau, cái kiểu niềm tin ngây ngô mà ai cũng từng có ít nhất một lần trong đời, cho đến khi mọi thứ vỡ ra chỉ vì một lời nói dối rất nhỏ, nhỏ đến mức lúc đầu tụi tớ còn cười khi nghĩ ra nó, tụi tớ giấu đi sự thật chỉ vì sợ bị trách, sợ bị phạt, và khi người ta hỏi, tụi tớ nhìn nhau rồi im lặng như thể đã thống nhất từ trước, không ai lên tiếng, không ai nhận sai, và rồi tụi tớ làm điều tệ nhất có thể—đẩy tất cả sang cho C , C đứng đó, không khóc, không cãi, chỉ nhìn tụi tớ, ánh mắt đó tớ vẫn nhớ rõ đến mức mỗi lần nghĩ lại tim tớ lại nhói lên, không phải giận dữ, không phải oán trách, mà là một sự hụt hẫng đến lạnh người, như thể C đang chờ một phép màu rất nhỏ, chỉ cần một đứa trong tụi tớ nói “không phải C”, chỉ cần một câu thôi, nhưng không ai nói, kể cả tớ, và đó là khoảnh khắc tớ biết mình đã sai nhưng vẫn chọn im lặng .Đáng ra tớ không nên hùa theo B và D . Đáng ra tớ phải là người đứng ra nói thật . Đáng ra tớ phải bảo vệ C thay vì quay lưng nhưng tớ đã không làm vậy . Ba ngày sau C không đi học nữa, một tuần sau người ta nói C chuyển trường, một tháng sau thì không ai còn nhắc đến C nữa, như thể C chưa từng tồn tại, như thể mọi ký ức về C bị xóa sạch một cách lạnh lùng, nhưng tớ thì không quên được, tớ không thể quên cái cách C nhìn tụi tớ ngày hôm đó, cái ánh mắt không trách mà lại khiến tớ đau hơn bất cứ lời trách móc nào rồi một ngày tớ nhận được một tin nhắn từ số lạ “C không chuyển trường đâu”, chỉ một câu thôi mà khiến cả thế giới trong tớ sụp xuống, tớ bắt đầu đi tìm, hỏi B, hỏi D, nhưng cả hai đều né tránh, như thể càng im lặng thì mọi thứ sẽ tự biến mất, cho đến khi tớ tìm thấy một mảnh giấy trong ngăn bàn cũ của C, trên đó chỉ có một dòng chữ “không sao đâu, tớ quen rồi”chỉ một câu thôi mà như bóp nghẹt tim tớ . Bỗng nhiên tớ hiểu ra, C không rời đi vì giận, C rời đi vì đã không còn tin nữa, vì người mà C tin tưởng nhất lại chính là người quay lưng lại với C và điều tệ nhất là tớ đã biết hết ngay từ đầu, tớ biết C vô tội, tớ biết ai mới là người sai, tớ biết chỉ cần tớ mở miệng nói một câu thôi thì mọi chuyện đã khác, nhưng tớ đã chọn im lặng, một sự im lặng hèn nhát đến mức tớ không thể tha thứ cho chính mình bây giờ mỗi lần đi ngang qua cái bàn trống đó tớ đều có cảm giác C vẫn đang ngồi đó, nhìn tớ, không nói gì, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến tớ nghẹt thở . Nếu cậu hỏi điều gì đáng sợ nhất thì không phải là mất một người bạn mà là phải sống tiếp với việc biết rằng chính mình là lý do khiến người đó biến mất . Nếu có thể quay lại tớ sẽ không im lặng tớ sẽ không hùa theo B và D tớ sẽ nói thật dù phải trả giá nhưng tiếc là có những thứ một khi đã mất đi rồi thì cả đời này cũng không thể lấy lại được

1 0

Đọc và đừng vội phán xét nhé cậu ơi

29/04 11:59:55

“Tớ không nghiện game,tớ chỉ đang cố sống sót trong chính nhà mình.” Câu chuyện của tớ không bắt đầu từ hôm qua, nó đã âm ỉ từ rất lâu rồi, chỉ là đến hôm qua thì mọi thứ vỡ ra, không còn gì để giữ nữa. Sau khi đi học thêm về từ 5h30 đến 7h30, tớ mệt rã rời, tớ đã làm xong hết việc nhà nên mới dám cho bản thân một chút thời gian để thở lúc đó đã 8h30 rồi, tớ mở điện thoại chơi vài ván Liên Quân, không phải vì mê mà chỉ để đầu óc bớt ngột ngạt, để cảm thấy mình còn kiểm soát được một chút gì đó. Tớ nằm trong phòng anh vì có máy lạnh, không gian yên tĩnh hiếm hoi khiến tớ thấy nhẹ đi một chút, nhưng cái cảm giác đó chưa kịp kéo dài thì đã bị dập tắt khi mẹ tớ về, cửa bật mở cái rầm. “Mày đọc tin nhắn cô gửi chưa hả con kia?” “Rồi ạ mẹ.” “Nhắn gì?” “Con không nhớ mẹ ơi” Chỉ một câu “không nhớ” thôi mà mọi thứ sụp xuống, mẹ tớ gắt lên “Một là mày bỏ điện thoại xuống, hai là bước ra khỏi nhà, không thì tao đánh chết mày!”, tớ úp điện thoại xuống ngay lập tức, không phải vì tớ muốn mà vì tớ sợ, và ngay khoảnh khắc đó tớ biết mình lại mất thêm một thứ nữa, không chỉ là một trận game mà là cảm giác kiểm soát cuối cùng của tớ. Mẹ tớ luôn nói muốn tốt cho tớ, nhưng cái “tốt” đó khiến tớ nghẹt thở, mẹ chỉ nhìn thấy điểm số, thành tích, tương lai, còn tớ thì như không tồn tại, chỉ cần tớ chạm vào game là sai, chỉ cần muốn nghỉ một chút thôi cũng bị coi là lười, những câu như “con gái mà chơi game là không được”, “mày chơi game là đời mày tàn” lặp lại đến mức tớ bắt đầu tin là thật, tớ không xứng đáng được vui, không được nghỉ, không được sai, không được là chính mình. Tối hôm qua tớ vỡ ra, không phải kiểu khóc một chút rồi thôi mà là khóc đến mức không thở nổi suốt 2–3 tiếng, như thể tất cả những gì tớ chịu đựng từ trước đến giờ dồn lại rồi nổ tung, đến khi dừng lại thì mắt sưng, cổ họng rát, người mệt rã rời nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu. Rồi mẹ tớ cấm điện thoại, xóa hết mọi thứ, game, tài khoản, và đau nhất là thế giới Minecraft tớ xây suốt 4–5 năm, từng khối, từng góc, nơi duy nhất tớ thấy thoải mái, tất cả biến mất chỉ trong một cú nhấn, không hỏi, không do dự, như thể nó chưa từng có giá trị. Mẹ còn tin mấy video trên TikTok và từ đó mọi thứ càng cực đoan hơn, tớ cảm thấy mình như bị nhốt trong một cái lồng không có cửa ra. Người ta nhìn tớ thì thấy tớ cười, nhưng thật ra tớ khóc nhiều hơn họ nghĩ, có những đêm tớ nằm nhìn trần nhà, đầu óc đầy những suy nghĩ mà không biết bắt đầu từ đâu, tớ không còn thấy nhẹ khi cười nữa, cười chỉ là thói quen, bên trong thì rỗng. Tớ mệt, không phải kiểu ngủ là hết mà là mệt trong đầu, mệt trong lòng, có lúc tớ không muốn biến mất, tớ chỉ muốn mọi thứ dừng lại một chút thôi, đừng ồn nữa, đừng nặng nữa, đừng bắt tớ phải gồng thêm nữa. Nếu cậu đọc đến đây, đừng vội phán xét một đứa trẻ chỉ vì nó cầm điện thoại, có khi đó là cách duy nhất nó đang dùng để tự cứu mình

3 0

Giải bài tập Flashcard Trò chơi Đố vui Khảo sát Trắc nghiệm Hình/chữ Quà tặng Hỏi đáp