١٥٧٤♡Linh♡(CRUSH:₊· ͟͟͞͞➳❥L)
|
Tháng ba gió nhẹ qua sân, Bạn ơi tuổi mình còn dài lắm, Những ngày học bài đôi khi mệt, Tháng ba đến mang theo lời chúc,
Có những lúc mình cười to lắm, đùa như không có chuyện gì. Trách vì chưa cố gắng đủ. Nghe hơi buồn cười ha, mình luôn dịu dàng với mọi người, nhưng lại khắt khe với chính mình nhất. Chỉ cần sai một chút là tự chấm điểm 0 cho cảm xúc. Nhưng nghĩ kỹ lại… Thế nên thôi, trách vừa đủ để lớn.
Đau nhất không phải là cãi nhau, mà là im lặng. Bạn bè vẫn cười nói trước mặt mình, nhưng những câu chuyện quan trọng thì không còn dành cho mình nữa. Mình vẫn ở đó, vẫn quan tâm, chỉ là chẳng ai để ý. Có lúc tự hỏi: là mình thay đổi, hay là mình chưa từng quan trọng như mình nghĩ. Buồn kiểu nhận ra mình không bị ghét, chỉ là… không còn được chọn. :(
Ngày giỗ bà… trời lại đổ mưa lất phất, như thể ông trời cũng nhớ. Mâm cơm dọn ra vẫn đủ món bà thích, nhưng chẳng còn ai ngồi đó, tỉ mỉ gắp cho từng đứa cháu. Mùi nhang bay lên quyện trong không khí, khiến lòng người chùng xuống. Cả nhà vẫn nói cười, nhưng ai cũng biết, nụ cười ấy pha lẫn một nỗi buồn sâu lắm. Nhìn tấm di ảnh bà, đôi mắt hiền hậu vẫn như đang dõi theo, nhưng tay chẳng thể chạm, giọng chẳng thể nghe. Chỉ biết khẽ nói trong lòng: “Bà ơi, con nhớ bà nhiều lắm. Bà ở nơi xa có khỏe không?” — rồi để nước mắt rơi, thật khẽ, giữa hương nhang nghi ngút và ký ức không bao giờ cũ. Bà ơi!!!
Ngày bà đi, trời như cũng buồn theo — gió lặng, mây trôi chậm, và căn nhà bỗng trống trải lạ thường. Chiếc ghế nơi bà hay ngồi vẫn còn đó, nhưng tiếng cười, tiếng kể chuyện ngày xưa đã biến mất. Mùi khói bếp, mùi chè xanh bà nấu mỗi sáng… giờ chỉ còn trong ký ức. Người ta bảo thời gian sẽ làm nguôi ngoai, nhưng làm sao quên được bàn tay gầy nắm lấy tay mình, giọng nói hiền hậu gọi tên mỗi chiều. Bà đi rồi, mang theo cả một phần tuổi thơ, để lại trong tim cháu khoảng lặng không gì lấp nổi — vừa ấm, vừa đau, vừa nhớ đến nghẹn lòng.
cho mik xin 1 theo dõi và 5 sao với ạ sắp 100 ng theo dõi rồi khi nào dc 100 ng theo dõi mik sẽ chọn ra 5 bạn để tặng xu ạ Oke nek bn ơi Đã like=trả tuss đầu (đừng dislike ) => https://lazi.vn/p/d/900854 Nếu được nx thì cho xin ttc+like pqt +tuss cho 3 bn này giúp mik?(hứa trả khi onl) => https://lazi.vn/user/mytran => https://lazi.vn/user/_piuiu_ =>https://lazi.vn/user/nhiuu.anh-love ---cảm ơn---
Lụy tình là khi trái tim chẳng chịu nghe lời, dù lý trí đã mỏi mệt đến cạn sức. Người ta nói yêu là phải biết buông khi không còn được trân trọng, nhưng mấy ai đủ can đảm làm điều đó khi tim mình vẫn còn đập vì một người. Có những đêm dài, điện thoại sáng lên chỉ vì một dòng tin nhắn ngắn ngủi, mà lòng lại run lên như cơn mưa đầu hạ. Rồi khi mọi thứ chìm vào im lặng, chỉ còn lại một mình giữa bóng tối, ta mới thấy hóa ra mình đã đánh rơi tự tôn ở đâu đó trên con đường yêu. Lụy tình là tự nguyện đứng sau, dõi theo một người dù họ chẳng bao giờ ngoảnh lại. Là giận – nhưng không nỡ, đau – nhưng vẫn thương, bị tổn thương – nhưng chẳng thể ghét. Cái cảm giác ấy vừa ngọt ngào vừa độc hại, như uống một ly rượu pha nước mắt, say rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại nhớ. Có khi ta biết rõ mình đang bị dày vò, nhưng vẫn không thể ngừng yêu, vì sợ nếu buông tay thì cả thế giới này chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Lụy tình là khi ta học cách cười để che giấu nỗi đau, học cách giả vờ mạnh mẽ để không ai thấy ta đang vỡ vụn. Là khi ta nghe một bài nhạc cũ mà tim nhói, đọc lại tin nhắn xưa mà mắt cay. Người ngoài nhìn vào nói ta ngu ngốc, nhưng chỉ những ai từng trải mới hiểu – yêu đến mức lụy là một dạng đau đớn đẹp nhất, nhưng cũng là vết thương khó lành nhất đời người.
Trăng buồn rơi xuống hiên nhà, Ngày xưa ai hẹn bên sông, Lời thề như khói mông lung, Mỗi đồng, vui! Cần lắm, bạn, Tôi "ăn" ké! "Miễn phí" nhé! Hết lò vi Đến lò nướng! Gửi quà tặng Thích đồ ăn Kêu gọi má!
Non cao mây phủ ngàn xa, Tre xanh vững giữa phong ba, Máu xương xây dựng sơn hà, Dẫu cho giông tố phong ba,
Tre xanh vững giữa phong ba, Máu xương xây dựng sơn hà, Dẫu cho giông tố phong ba, | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||






