Phơi áo tình nhân ngày giáp tết (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Áo tình nhân em phơi vào Tết Trên chồi mai nhọn đóa xuân thì Em phơi cái bóng tôi trong mắt Vạt áo buồn ai bay ướt mi.
Phố đã xanh rêu một góc chiều (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Mớ đời lang bạt ta còn giữ Để biết tôn thờ dáng dấp ai Người bỏ nhau đi thì cũng đã
Ở một nơi không có lối vào (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Ở một nơi tôi chưa lần bước tới Dù biển có xanh và trời đất ngông nghênh Đêm lạ chỗ thở dài cơn hấp hối Em chưa về cho tôi kịp hồi sinh.
Núi nhớ ai gọi biển (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Sáng tôi trèo lên núi Bước vấp cội đá ngầm Chiều lang thang xuống biển Ngọn sóng quào nát chân.
Nhịp dương càm tháng chạp (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Nhịp dương cầm vì ai em buông chậm Ngọn tóc dài đã vướng ngón tay em Nốt nhạc lăn tròn theo từng giọt lệ
Nhan sắc tháng bảy (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Còn được nhau mấy lần tháng bảy Để tôi dậy mộng gọi em về? Không có trăm năm thì cũng đã Còn đây lời nôn nả hẹn thề.
Ngồi quán mercure (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Em về giữa tháng 5, mùa rét Ngồi quán Mercure nhớ Sài gòn Cà phê ba mươi năm còn nóng Chỗ chưa quen bỗng có linh hồn.
Ngoảnh lại tháng 10 (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Ngoảnh lại tháng 10 cho dài cổ Còn chưa tới chỗ có em về Để trả tôi xanh xao giọt lệ Mà em đánh rớt giữa cơn mê.
Mùa thu trong thư viện Whitlam (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Chỗ em ngồi chiều nay bỏ trống Bàn ghế buồn lây theo dáng ai Tôi ngoảnh lại cho dài chiếc bóng Cũng chưa che giáp nỗi riêng tây.
Mùa na đã chín áo em vàng (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Người đi không một lời hẹn ước Để thấy mùa thu lá đổi màu Tôi ngồi đếm tháng năm, tháng sáu Mà buồn thì cũng giống như nhau.
Một đời ở riêng (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tôi ngồi ngoảnh cổ trông tôi Áo khuya cài muộn một đời chưa yên Như còn thấp thoáng hơi quen Heo may chở lá vàng đêm mưa về.
Mẹ gói mùa xuân vào lá biếc (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Con hứa mãi vẫn không về kịp Tết Mẹ ơi, năm lại sắp hết nữa rồi Nồi bánh tét cả một đời mẹ nấu Chờ con về đau đáu bọt nước sôi.
Màu áo tết (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tết nay em mặc áo gì Vàng mai đỏ cúc xanh thì trắng da? Em biết tôi thích lụa là Sao không chọn áo hoa cà tím than?
Lưng nguyệt (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Nửa đêm pha rượu vào nhan sắc Vườn khuya đã động khúc nguyệt cầm Mùa thu như thoáng chiêm bao tới
Lục bát tháng bảy (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Đường thơm một thoáng hơi người Áo chia hai vạt chiều phơi tóc thề Bàn tay bối rối vân vê Em tháng bảy nhan sắc về tìm nhau.
Kẻ làm người chịu - Chương 14(hết) (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Thằng Điệu với con Lại ngủ ở nhà sau, nên trong đêm ấy chúng nó không hay việc gì hết. Xe hơi chạy rồi, thằng Điệu trở vô nhà thì trời đã rựng sáng. Nó dòm thấy cái cửa sổ chàng hoạc, thì la lên rồi kêu con Lại mà chỉ. Nó lại biểu con nọ lên lầu kêu Cẩm Vân mà nói cho nàng hay.
Kẻ làm người chịu - Chương 13 (Hồ biểu chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Người ở đời chẳng có cái khổ nào cho bằng cái khổ ôm ấp hồ nghi trong lòng mà không nói ra được, nhứt là hồ nghi người mà mình yêu mến hơn hết đã không thương mình mà lại trộm gây tình với người khác.
Kẻ làm người chịu - Chương 9 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Trọng Quí là bực thanh niên có học thức tánh khẳng khái mà tình lại dồi dào bởi vậy chàng tiếp được thơ của Tố Nga thì trong lòng mừng khấp khởi, mừng có thể vớt một gái thuyền quyên rất đúng đắn đương chìm nổi trong biển sầu, mà cũng mừng có phước vừa muốn chấp chỉ nối tơ lại gặp người đồng thinh có đủ nhơn đủ đức.
Kẻ làm người chịu - Chương 12 (Hồ biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Ăn cơm chiều rồi, Cẩm Vân dắt Chánh Hội ra đứng trước sân mà chơi. Tố Nga ở phía sau, đương lo tắm cho Phùng Sanh. Phùng Xuân nằm trên ghế xích đu mà hút thuốc phì phà.
Kẻ làm người chịu - Chương 11 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Chiều bữa ấy, cơm dọn xong rồi, Tố Nga, Cẩm Vân với Phùng Xuân ngồi lại bàn mà ăn. Tố Nga ôm ấp sầu não trong lòng, nên lơ lơ lửng lửng, cứ ngồi chống đũa mà ngó, chớ ăn không đặng, Cẩm Vân quyết thi kế, nên nhơn dịp ấy nàng mới rủ Tố Nga mướn xe hơi về Láng Thé thăm mẹ một bữa rồi sẽ trở lên sửa soạn xuống tàu.
|
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng