Nợ đời - Chương 14 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Bữa sau lối 4 giờ chiều. Ông Cử Võ Phi Hùng ngồi xe kéo chạy lại ghé ngay cửa cô Hai Phục. Ông mặc một bộ đồ Tây bằng nỉ đen, chơn mang giày vàng, đầu đội nón xám. Ông ngó số nhà, day lại biểu xa-phu ở đó mà chờ, rồi ông bước vô cửa ngõ.
Nợ đời - Chương 13 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Một buổi chiều thứ bảy. Cô Hai Phục ngồi xe hơi đi một vòng hứng mát, đến tối cô ghé Chợ Bến Thành mua một gói trái cây đem về để tối ăn chơi. Về đến nhà cô hối bếp dọn cơm, rồi cô ngồi ăn với Ba Có, không kịp thay đồ
Nợ đời - Chương 12 (Hồ biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Lối 4 giờ rưởi chiều. Mặt trời hiu-hiu, gió đàn phay-pháy. Bên đường mấy chậu Cau vàng quặc qua quặc lại, ngó lâu có cái vẻ yểu điệu mà lại thanh tao. Ngoài đường xe chạy lăng xăng, trông ra chốn kinh-thành người ta trục lợi tranh danh thiệt là náo nhiệt.
Nợ đời - Chương 11 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tới lui chơi vài năm, mà vợ chồng ông Phủ, vì hổ “cái cử chỉ” “phụ bần” của mình ngày trước, nên chẳng bao giờ dám hỏi thăm tới việc cô Phục chửa đẻ, cho biết coi hồi đó cô sanh trai hay là gái, và đứa nhỏ bây giờ ở đâu.
Nợ đời - Chương 10 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Theo đời kim-tiền, thì tiền bạc là quí hơn các hạnh tốt, nằm trên các tánh cao hết thảy. Dẩu hồi trước mình làm những chuyện bất nhớn, bất nghĩa, hay là mình làm những điều xủ-tiết, ô-danh hễ mình có nhiều tiền rồi, mình ở nhà cao, mình ngồi xe tốt
Nợ đời - Chương 9 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Một đêm. Lối mười giờ, có một cái xe hơi lại đậu ngay cửa ngõ cô Hai Phục, sớp-phơ leo xuống mở cửa xe. Cô Hai Phục với Ba Có bước xuống. Cô Hai Phục mặc một bộ đồ màu Hạ-Châu, tay ôm bóp da xám. Còn Ba Có thì mặc đồ lụa trắng.
Nợ đời - Chương 8 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Thầy Tư Cao cũng còn ở đậu tại nhà Ông Phán Khải mà đi làm việc. Một buổi chiều, thầy đi làm việc về, thầy bước vô nhà thì thấy ông thân với bà thân của thầy đương ngồi nói chuyện với bà Phán.
Nợ đời - Chương 7 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Phục bồng con nhỏ về nhà, con nhỏ khát sữa nó khóc, nên Phục phải vạch áo lên mà cho nó bú. Ba Có ngó thấy thì chắc lưỡi lắc đầu mà nói rằng: “Không được, em cho nó bú rồi xệ cập vú còn gì!”
Nợ đời - Chương 6 (Hồ biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Hơn một tuần nay, bộ Con Phục ột-ệt[1] lắm. Một buổi sớm mơi sáng chúa-nhựt Ba Có dòm thấy nó âm-ỷ[2], nghi nó tới thời kỳ khai hoa, bèn khoá cửa gởi nhà cho người ở một bên rồi dắt Con Phục vô nhà bảo-sanh Chợ-Lớn.
Nợ đời - Chương 5 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Thiệt tình, Ba Có làm bé thầy Khuyên đã bảy tám tháng rồi. Thầy đã 48 tuổi, còn Ba Có mới 35 tuổi. Thầy chơn-chất hiền lành, còn Ba Có thì giòn-giã lanh-lợi, bởi vậy thầy cưng vợ nhỏ, không cho bán chè-đậu bánh-canh nữa, mướn phố ngói cho ở, lại cho tiền ăn xài phủ phê
Nợ đời - Chương 4 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tuy con Phục lên ở đất Saigon đã hai năm rồi, nhưng mà ngày như đêm nó mắc làm tôi mọi, được ra khỏi nhà là lúc đưa rước hai cậu nhỏ đi học mà thôi, chớ không được đi chơi đâu hết.
Nợ đời - Chương 3 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Ngày qua tháng lại, tuy con Phục làm công việc khổ mà lại còn bị rầy la mắng chưởi, tuy nó nghe những châm chít của chị Ba Cô làm cho nó hết hân hoan vui-vẻ, song nó cũng an phận mà ở làm tôi mọi cho chú thím một năm rưởi.
Nợ đời - Chương 2 (Hồ biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tại chợ Cầu Kho đi theo đường Nguyễn-Tấn-Nghiệm lên trại lính tập Aux Mares, qua khỏi đường Galliéni[1] một khúc xa xa, thấy bên tay trái có một cái nhà lầu ba căn, mỗi căn đều cuống cửa bán nguyệt, ngoài có hàng rào sắt sơn đỏ lòm, trong có sân rộng lớn trồng nhiều thứ hoa quả,
Nợ đời - Chương 1 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Nhà nước mới mở cái lộ quản-hạt cho xe-hơi chạy từ Sài Gòn xuống Cần Thơ. Nhơn-dân ở dọc theo lộ nầy, thuở nay cứ xẩn bẩn trong chốn thôn quê lo lập vườn làm ruộng, phần nhiều chưa thấy những cơ xảo[1] văn-minh phát hiện nơi thị-thành, bởi vậy hễ nghe tiếng xe-hơi chạy ồ-ồ trên lộ
TÌNH EM TRƯỚC BIỂN (Đức Trung) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Mình em trước biển mênh mông Xa anh càng thấy trong lòng cô đơn. Không còn say đắm nụ hôn, Bên nhau ngắm cảnh hoàng hôn tím chiều...!
BIỂN CHIỀU (Văn học trong nước) Sưu tầm
Trên biển vắng hoàng hôn xa khuất Một mình tôi lay lất bước đi Em ơi! Em có nghĩ gì Ngày xưa sánh bước thầm thì nơi đây.
BIỂN CHIỀU VÀ TA (Hoài Ân) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Biển chiều nay có đông người thế Sao lòng ta vẫn mãi thấy cô đơn Biển ngàn năm ru hoài con sóng hát Sóng bạc đầu gói trọn miền ái ân.
BIỂN CHIỀU (Huyền Thư) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Biển chiều vắng đìu hiu gió lạnh Thoáng xa mờ từng cánh Hải Âu Cuối trời đã mỏi nghiêng chao Sóng xô bờ cát rì rào biển ru
BÓNG HOÀNG HÔN (Tú Nguyễn) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Ta lặng lẽ giữa biển chiều êm ả Bóng trăng soi nghiêng ngã ánh hoàng hôn Tiếng tim yêu trên sóng vỗ dập dồn Mái chèo khua thả hồn theo con nước
ĐẾN NGHE EM (Mai Ngọc Thoan) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Ta khao khát chiều hoàng hôn trên biển Có được em như hò hẹn hôm nao Để cùng trao thứ hương vị ngọt ngào Hòa quyện với tiếng rì rào của sóng
|
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng