Bỏ quên tháng bảy (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tôi về không kịp thăm tháng bảy Mưa ngâu đã thay áo em rồi Còn nhói trong tim lần đưa tiễn Bụi gai hồng quyến luyến chân tôi.
Biệt vọng (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tôi lăn ngang nhịp thở Thất thanh gọi em về Chỗ thần linh mở cửa Vào một cõi u mê.
Bài thơ tình thứ 101 (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Bài thơ tình thứ một trăm lẻ một Tôi lần mò viết đủ số cho em Là bài thơ của những đêm không ngủ Màu mắt em hoang dã giữa lòng trăng.
Bài thơ con ốc (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Em là con ốc nhỏ Giữa hoang đảo lẻ loi Đợi nghe tiếng anh gọi Cho vang một góc trời.
Bài ngũ ngôn tháng chạp (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Bài ngũ ngôn tháng chạp Tôi viết tiễn đưa tôi Vào năm cùng ngày tận Bên một góc hiên đời.
Bài ca dao của K (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Không có trăm năm cũng là Em đã bước tới đời ta một ngày Tận cùng từ nỗi hoài thai Trong hư vô có hình hài của K.
Áo em vàng góc phố sydney (Hùng võ) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Hỏi em, vì ai em thay áo mới? Từ khi tôi biết thích lụa là Vạt áo dài thêm ngày em tới Quất vào tôi nhức nhối thịt da.
Ngọn cỏ gió đùa - Chương 21(hết) (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Từ khi Lê-văn-Ðó nặng lời ước nguyện với Ánh-Nguyệt trong lúc nàng gần tắt hơi, nên ông lập thế chuộc Thu-Vân về mà nuôi, tuy ông đã nghe thấy tánh tình bạc bẽo của Từ-hài-Yến
Ngọn cỏ gió đùa - Chương 20 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Ðỗ-Cẩm toan giết Lê-văn-Ðó mà bắt Thu-Vân lại, chẳng dè bị Thể-Phụng ngăn trở. Anh ta ra vô trong dinh quan Bố mấy lần, có gặp mặt Thể-Phụng, bởi vậy anh ta vừa thấy Thể-Phụng thì kinh tâm, mà còn bị đáng một cây gần gảy cánh tay nữa, nên phải rút mà chạy cho khỏi nạn.
Ngọn cỏ gió đùa - Chương 19 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Lối nửa chiều, nắng ui-ui chớ không gắt, mây mỏng mỏng đóng từ chùm. Dưới sông nước lớn chảy lờ-đờ, trên vườn gió quặt nhành quằn-quại.
Ngọn cỏ gió đùa - Chương 18 (Hồ biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Vương-thể-Phụng trở về đến nhà, trong lòng tuy buồn thảm nhưng mà ngoài mặt làm vui như thường. Vì chàng đã có dặn trước thằng Son, nên nó cũng giấu giùm, trong nhà ai hỏi đi đâu, thì nó cứ nói đi theo cậu qua Bến-Tranh, chớ không nói đi Nhựt-Tảo.
Ngọn cỏ gió đùa - Chương 17 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Trong quyển thứ ba chúng tôi có thuật truyện Vương-thể-Hùng, là người trọng nghĩa hơn tình, vì muốn phỉ chí anh hùng, nên lén vợ con đi lên thành Gia-Ðịnh mà giúp với Lê-văn-Khôi. Chàng đi rồi thì vợ con nương náu ở với cha vợ là Ðàm-tự-Chấn.
Ngọn cỏ gió đùa - Chương 16 (Hồ biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tiết tháng hai, mặt trời chen lặng chói cây cỏ, chỗ đỏ-đỏ, chỗ vàng-vàng. Lúc gần tối, chim trở về rừng bay có bầy, tốp kéo ngang, tốp kéo dọc.
Ngọn cỏ gió đùa - Chương 15 (Hồ biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Ông Thiên-Hộ không tính ra thọ tội nữa, ông sai ông sáu Thới đi chuộc con Thu-Vân rồi, thì ông cứ xẩn-bẩn dưới nhà dưỡng bịnh mà nhắc chừng lương-y Sanh cho Ánh-Nguyệt uống thuốc
Ngọn cỏ gió đùa - Chương 14 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Phạm-Kỳ ngồi tại đồn mà trông tên lính sai đi bắt Ánh-Nguyệt, sắc mặt hầm hừ, coi bộ giận lắm. Cách một hồi, thấy tên lính nắm đầu Ánh-Nguyệt mà kéo vô, thì anh ta la hét vang rân, và dạy đem Ánh-Nguyệt mà đóng gông lại. Tên lính chưa kịp dắt Ánh-Nguyệt đi, thì kế ông Thiên-Hộ bước vô đồn. Phạm-Kỳ chào hỏi rồi mời ngồi.
Ngọn cỏ gió đùa - Chương 13 (Hồ biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Trong lúc Lê Tả-Quân ngồi chức Nam-Thàng Tổng-Trấn, ngài có lập tại xứ Cần-Dước một cái đồn gần mé sông Bao-Ngược, và có cắt một vị suất đội với năm tên lính ở thủ đồn. Mấy năm giặc Khôi nổi lên, thì đồn ấy bỏ trống không có quân lính ở thú nữa.
Ngọn cỏ gió đùa - Chương 12 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Những kẻ độc ác chẳng có giờ nào mà chẳng tính chuyện hại người. Ðỗ-Cẩm tuy bị đánh nứt da lòi thịt, ngày như đêm cứ nằm sấp trên giường mà khóc, không bước ra khỏi nhà được, song lúc nào bớt đau bớt nhức thì anh ta thầm tính hễ lành bịnh rồi sẽ đi kiếm bà con Vương-thể-Hiền mà hăm dọa, hoặc may họ sợ tội lây ho lo lót chút đỉnh tiền mình ăn
Ngọn cỏ gió đùa - Chương 11 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Lúc nửa chiều, mặt trời thấp-thoáng trên ngọn cau sau vườn, làm cho ngoài sân bóng dọi chỗ mát chỗ nắng. Con chó mực nằm khoanh trước cửa, mắt nhắm lim-dim.
Ngọn cỏ gió đùa - Chương 10 (Hồ biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Trời mưa mới tạnh, đường sá trơn-trợt bẩy-lầy; cây cỏ loi-ngoi lót-ngót. Bên hướng tây mặt trời ngó ra, chiếu nắng xuống mấy tàu lá chuối ướt, rồi nước động trên tàu chuối dọi lại, nên chớp nhán[1] coi sáng ngời
Ngọn cỏ gió đùa - Chương 9 (Hồ Biểu Chánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
oang, trên mái nhà nước mưa rơi lộp-độp. Ðêm nay là đêm rằm, mà trăng bị mây án nên mịt mù cảnh vật, mùa nầy là mùa cây cỏ tươi tốt, mà bị giông mưa nên lá đổ nhánh quằn. Ánh-Nguyệt chong đèn một mình, lúc ngó ngọn đèn thấy gió tạt đèn xao dạ thấy bàng hoàng, khi ngó ra sân thấy bọt nước hiệp tan lòng thấy áo não.
|
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng