Hiệu quả thẩm mỹ: Nghệ thuật đối trong hai câu này vừa tạo sự cân đối nhịp nhàng, vừa gợi lên sự tương phản giữa các đối tượng, giúp tăng cường cảm giác cô đơn và lạc lõng của nhân vật trữ tình. "Ngư ông" và "mục tử" đều đang trở về nhà, nhưng nhân vật trữ tình lại lạc lõng, không có nơi chốn thân thuộc để về.Câu 5 (0,5 điểm): Nêu tác dụng của câu hỏi tu từ ở cuối bài thơ.
Câu hỏi tu từ: "Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn?"
- Tác dụng: Câu hỏi tu từ cuối bài nhấn mạnh nỗi cô đơn, buồn bã và lạc lõng của nhân vật trữ tình. Nó bộc lộ sâu sắc tâm trạng của người xa xứ, không có ai để chia sẻ, thổ lộ nỗi lòng trong cảnh đời lữ thứ. Đồng thời, câu hỏi này cũng mở ra sự khát khao được giao tiếp, kết nối với người khác, làm nổi bật nỗi nhớ quê hương và sự cô độc trong thế giới của tác giả.
PHẦN VIẾT (5,0 điểm):
Viết đoạn văn (khoảng 8-10 câu) phân tích hai câu thơ em ấn tượng nhất trong bài thơ "Buổi chiều lữ thứ", trong đó có sử dụng 01 từ Hán Việt (gạch chân và chú thích rõ).
Trong bài thơ “Buổi chiều lữ thứ” của Bà Huyện Thanh Quan, hai câu thơ "Ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi, Dặm liễu sương sa khách bước dồn" để lại ấn tượng sâu sắc cho người đọc. Hình ảnh "chim bay mỏi" được tác giả khắc họa đầy cảm xúc, gợi lên cảnh một đàn chim mệt mỏi sau một ngày dài kiếm ăn, giờ phải trở về tổ. Điều này cũng phản ánh chính tâm trạng của tác giả - mệt mỏi và kiệt sức trong hành trình xa quê. Cùng với đó, "dặm liễu sương sa" miêu tả cảnh vật u buồn, sương giăng phủ khắp lối, làm cho bước chân của người khách lữ thứ trở nên vội vã, hối hả trong nỗi nhớ nhà. Từ Hán Việt "khách" (từ chỉ người xa quê hương) được sử dụng để nhấn mạnh thân phận của người đi xa, không có nơi chốn ổn định. Qua hai câu thơ, tác giả đã thành công trong việc diễn tả nỗi buồn sâu lắng, lẻ loi, và khát khao được trở về mái ấm quê hương thân thuộc của người lữ khách.
" alt="Câu 2 (1,0 điểm): Xác định không gian, thời gian nghệ thuật trong bài thơ.
- Thời gian nghệ thuật: Buổi chiều hoàng hôn (chiều tà), lúc chuyển giao giữa ngày và đêm, thường gợi lên cảm giác buồn và cô đơn.
- Không gian nghệ thuật: Không gian mở rộng, cảnh hoàng hôn trên vùng thôn quê với âm thanh tiếng ốc và trống đồn vẳng lại, cảnh ngư ông trở về, mục tử đi về làng quê, làm nổi bật sự yên tĩnh, tĩnh lặng và cô đơn.
Câu 3 (1,5 điểm): Phân tích nghệ thuật đối và hiệu quả thẩm mỹ của chúng ở 2 câu thơ sau:
Gác mái, ngư ông về viễn phố,
Gõ sừng, mục tử lại cô thôn.
- Nghệ thuật đối: Hai câu thơ đối nhau cả về cấu trúc lẫn ý nghĩa. Cụ thể, hai hình ảnh đối lập: "ngư ông" (người đánh cá) đối với "mục tử" (người chăn trâu), "viễn phố" (nơi xa, thành thị) đối với "cô thôn" (làng quê vắng vẻ).
- Hiệu quả thẩm mỹ: Nghệ thuật đối trong hai câu này vừa tạo sự cân đối nhịp nhàng, vừa gợi lên sự tương phản giữa các đối tượng, giúp tăng cường cảm giác cô đơn và lạc lõng của nhân vật trữ tình. "Ngư ông" và "mục tử" đều đang trở về nhà, nhưng nhân vật trữ tình lại lạc lõng, không có nơi chốn thân thuộc để về.
Câu 5 (0,5 điểm): Nêu tác dụng của câu hỏi tu từ ở cuối bài thơ.
Câu hỏi tu từ: "Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn?"
- Tác dụng: Câu hỏi tu từ cuối bài nhấn mạnh nỗi cô đơn, buồn bã và lạc lõng của nhân vật trữ tình. Nó bộc lộ sâu sắc tâm trạng của người xa xứ, không có ai để chia sẻ, thổ lộ nỗi lòng trong cảnh đời lữ thứ. Đồng thời, câu hỏi này cũng mở ra sự khát khao được giao tiếp, kết nối với người khác, làm nổi bật nỗi nhớ quê hương và sự cô độc trong thế giới của tác giả.
PHẦN VIẾT (5,0 điểm):
Viết đoạn văn (khoảng 8-10 câu) phân tích hai câu thơ em ấn tượng nhất trong bài thơ "Buổi chiều lữ thứ", trong đó có sử dụng 01 từ Hán Việt (gạch chân và chú thích rõ).
Trong bài thơ “Buổi chiều lữ thứ” của Bà Huyện Thanh Quan, hai câu thơ "Ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi, Dặm liễu sương sa khách bước dồn" để lại ấn tượng sâu sắc cho người đọc. Hình ảnh "chim bay mỏi" được tác giả khắc họa đầy cảm xúc, gợi lên cảnh một đàn chim mệt mỏi sau một ngày dài kiếm ăn, giờ phải trở về tổ. Điều này cũng phản ánh chính tâm trạng của tác giả - mệt mỏi và kiệt sức trong hành trình xa quê. Cùng với đó, "dặm liễu sương sa" miêu tả cảnh vật u buồn, sương giăng phủ khắp lối, làm cho bước chân của người khách lữ thứ trở nên vội vã, hối hả trong nỗi nhớ nhà. Từ Hán Việt "khách" (từ chỉ người xa quê hương) được sử dụng để nhấn mạnh thân phận của người đi xa, không có nơi chốn ổn định. Qua hai câu thơ, tác giả đã thành công trong việc diễn tả nỗi buồn sâu lắng, lẻ loi, và khát khao được trở về mái ấm quê hương thân thuộc của người lữ khách.
" src="https://cdn.lazi.vn/timthumb.php?src=storage/uploads/edu/answer/1726319768_lazi_535904.jpeg&w=100" />