Uống nước nhớ nguồn” là câu tục ngữ mà cha ông ta thường dùng để nhắn nhủ con cháu về lòng biết ơn.
Bài học về sự biết ơn, nhớ đến nguồn cội ấy bất kì ai trong chúng ta cũng biết, cũng thấm nhuần từ trong tư tưởng. Đó không chỉ là một đạo lý, mà còn là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta tự bao đời nay.
Những thứ chúng ta ta đang có ngày hôm nay, đều là nhờ những thế hệ đi trước. Từ quả ngọt, ngôi nhà, con đường, đến nền giáo dục, sự hòa bình… Tất cả đều nhờ vào sự cống hiến, hi sinh của những thế hệ đi trước. Vì vậy, chúng ta cần phải ghi nhớ công lao, biết ơn và kính trọng họ.
Đạo lý ấy đã thấm nhuần vào cuộc sống của nhân dân ta đến mức có thể dễ dàng nhìn thấy trong các nếp sống hằng ngày. Đó là cái cảm ơn và cúi chào. Là những mâm cơm thờ cúng tổ tiên. Là những ngày tưởng niệm, thể hiện lòng biết ơn với các thương binh liệt sĩ, với các thầy cô, bác sĩ, thầy thuốc… Bất kì ai cũng xứng đáng được trân trọng và tôn vinh với những cống hiến của mình.
Niềm biết ơn ấy không chỉ là sự ghi nhận, cảm ơn chân thành với cống hiến của thế hệ trước. Mà nó còn chính là một sợi dây gắn kết giữa những con người khác thế hệ, đưa mọi người về gần nhau hơn. Đồng thời, nó còn là nguồn động lực cho lớp trẻ ngày hôm nay lao động sáng tạo hăng say, để có thể tạo ra những thành tựu cho các thế hệ mai sau. Đó chính là sự tiếp nối giữa các thế hệ trong dòng chảy lịch sử của dân tộc. Giúp đất nước ngày càng phát triển hơn.
Bài học “Uống nước nhớ nguồn” ấy, thực sự chứa đựng bài học nhân văn và giá trị to lớn. Nên vẫn luôn là điều mà những đứa trẻ được học từ khi còn nhỏ xíu cho đến khi trưởng thành.