Dĩ nhiên, dưới đây là bài "Con đê quê tôi" của nhà thơ Phạm Văn Bích:
Con đê quê tôi, cây sậy như đứa trẻ
Tóc cười hoa bông, lá mắt nghiêng nghiêng
Con đê quê tôi, từng góc đê ru
Bên bờ cây cỏ, lá vàng với cỏ xanh
Con đê quê tôi, tiếng ve reo hát
Ngày nắng sặc sỡ, đêm gió rì rào
Con đê quê tôi, giữa nắng gió mưa
Mái nhà tranh nghèo, dưới bóng dừa cao
Con đê quê tôi, từng chú lươn lẻo
Dìu bước bên bờ, tìm miếng cơm no
Con đê quê tôi, hàng cây lúa chín
Rộn ràng nhạc thơm, khúc ca sông nước
Con đê quê tôi, tình yêu thương mãi
Đêm vắng đêm đêm, hòa mình với trăng
Con đê quê tôi, trong lòng dân làng
Bao tháng năm qua, hạnh phúc bên nhau
Con đê quê tôi, bao mơ ước nhỏ
Bao mơ ước lớn, bên dòng sông xanh
Con đê quê tôi, trái tim ấm áp
Vươn lên ngàn xanh, bước đi về phía trước
Con đê quê tôi, bao nhiêu kỷ niệm
Bao nhiêu nỗi buồn, bao nhiêu niềm vui
Con đê quê tôi, vẫn mãi trong tôi
Vẫn mãi là quê, là nguồn sống mãi mãi.