BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA INOX 304, Dung Tích Lớn 500ML Thiết Kế Nắp Thông Minh Tiện Lợi Có Dây Xách Ly Giữ Nhiệt - ĐẠT QUY CHUẨN CỦA BỘ CÔNG THƯƠNG(BGN)
BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA ...
119.000₫ 180.000₫
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật lông tơ mềm mại, Bàn trải đánh răng Than tre hoạt tính lông mềm, chải siêu êm bảo vệ nướu
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật ...
43.000₫ 80.000₫

Bài tậpBài chưa trả lời

Trả lời bài tập giúp bạn nhé!

Phân tích truyện:

Phân tích truyện:
(Lược một đoạn: Tôi tình cờ gặp gỡ Nguyên – đứa trẻ đáng thương sống một mình, bố mẹ li hôn và bỏ rơi anh em Nguyên. Anh Nguyên bị bắt vì tham gia mấy vụ trộm cắp trong nhà máy. Tôi đến thăm Nguyên vào đêm giao thừa. Vì hoàn cảnh riêng của cả hai, tôi và Nguyên đã trở nên gắn bó như chị em ruột thịt. Nguyên nghỉ học, đi làm ở xưởng vẽ. Sau đó, trước hai con đường: đi học Cao đẳng Mĩ thuật hay đi bộ đội, Nguyên đã chọn màu xanh áo lính.)

(1) Một năm nữa lại trôi qua. Một năm Nguyên làm anh bộ đội.
(2) Tối nay cũng như mọi tối khác. Viết xong bài báo để ngày mai nộp cho phòng, tôi lôi len ra đan. Đứa bạn đi công tác ở Đức về cho nửa cân len mầu xám, tôi dành để đan cho Nguyên. Mầu này rất hợp với đàn ông, hơn nữa ở biên giới mùa đông rất lạnh. Nguyên thường viết thư kể cho tôi nghe về bông tuyết đầu mùa phủ long lanh trên tán lá rừng… Đan thì đan chứ biết làm thế nào gửi lên cho Nguyên được. Khoảng mười giờ đang định dọn dẹp giường đi ngủ thì có tiếng gõ cửa. Ai đến chơi khuya thế nhỉ? Hay là Nguyên về? Tôi mừng rỡ đứng dậy, thì cánh cửa hé mở. Trước mắt tôi là anh bộ đội trạc ba mươi tuổi, quần áo bám đầy bụi đất. Chắc anh ta vừa đi qua chặng đường dài khá vất vả. Thấy vẻ ngạc nhiên, bối rối của tôi, anh ta nói luôn:
– Tôi là Trung, cùng đơn vị với Nguyên.
– Thế ạ! Mời anh vào chơi. Anh vừa trên đó về?
(3) Tôi hấp tấp đi pha nước, hỏi chuyện rối rít khiến khách không nói được câu nào. Bất giác, tôi quay lại nhìn Trung. Anh ta quay mặt đi khi bắt gặp cái nhìn của tôi. Tôi linh cảm có chuyện chẳng lành. Trung vẫn ngồi mân mê cái mũ mềm trong taỵ Không chịu được không khí căng thẳng ấy, tôi run run hỏi:
– Có chuyện gì xảy ra với Nguyên phải không anh?
– Vâng… Nguyên… hy sinh.
(4) Anh ấy nói gì thế nhỉ? Tôi thấy mình đang ngồi trên con thuyền trôi bồng bềnh, các bức tường nhà chao đi, chao lại. Tiếng Trung rơi lõm bõm vào tai tôi như tiếng người thở đứt quãng… Chúng tôi đi trinh sát thì lọt vào ổ phục kích của địch… Gần hết đạn mà địch vẫn tràn lên rất đông… Anh Trung phải quay lại báo cho đơn vị biết thôi… Không!… Nghe em, anh còn bé Sơn, đừng để bé Sơn phải mất bố… Tôi, hạ sỹ Nguyễn Thành Nguyên ra lệnh cho binh nhất Nguyễn Văn Trung phải chấp hành mệnh lệnh… Khi đơn vị tôi diệt xong ổ phục kích của địch, đến nơi thì Nguyên đã tắt thở, trên người có chín vết đạn bắn vào… Bóng đèn giữa nhà tỏa ra quầng xanh, đỏ, vàng giống như ánh đèn các mầu rọi vào chỗ chị em mình đứng đón giao thừa hôm nào, đúng không Nguyên?… Có phải Nguyên đấy không?… Đừng buồn chị nhé, đi bộ đội về em sẽ học ra trò cho mà xem… Em sẽ vẽ tặng chị bức tranh to đúng bằng người chị hôm cưới… Mặc thử áo len này đi, chị đan cho em đấy… Ôi, em không giơ tay lên được; đau quá, chúng nó bắn em. Chúng tưởng thế là chia rẽ được chị em mình chắc…
(5) Ai để hòn than lên ngực tôi thế này. Trời ơi, bức bối quá! Cả chiếc khăn quàng cổ này nữa, vứt đi! Đột nhiên người tôi run bắn lên như chạm phải lửa, nước mắt cứ thế chảy ra không sao ngăn được. Hãy chỉ đứa nào bắn em, Nguyên, chị sẽ trả thù cho em. Đừng bỏ chị, em ơi..!
(6) (…) Tôi ngồi lần giở ba lô của Nguyên. Có hai bộ áo quần bộ đội bạc mầu. Còn một chiếc áo bộ đội nữ – có lẽ là chiếc áo mà Nguyên đã viết thư kể cho tôi: “Em lấy chiếc áo mới phát nhờ cô cấp dưỡng cắt và tự tay khâu lấy cho chị. Chẳng hiểu có vừa với người chị không?”. Một tập tranh vẽ cuộn tròn rất kỹ, xếp giữa mấy bộ áo quần. Và cuối cùng là chiếc hộp sắt nhỏ, dẹt, hình chữ nhật. Tôi mở ra, bên trong có ba bức ảnh đã ngả màu vàng. Một bức ảnh người đàn ông, một bức ảnh người phụ nữ, đằng sau là chữ Nguyên viết hồi còn bé “Đây là bố”, “Đây là mẹ”. Còn bức ảnh thứ ba, đứa bé đang lẫy đằng sau có ghi dòng chữ: “… Mặt trời bé con của mẹ”.
(7) (…) Tôi đã tìm đưa cho bố mẹ Nguyên ảnh chân dung họ thời trẻ. Họ đã khóc. Người đàn ông gục mặt vào song cửa, lặng lẽ lau mắt, còn người phụ nữ thì òa lên. Cả hai nơi tôi không ngồi lại lâu, chẳng phải vì tôi ghét bỏ họ, trái lại tôi còn thương họ nữa, nhưng quả thật tôi không thể nói chuyện với họ được. Còn bức ảnh đứa trẻ đang tập lẫy thì tôi giữ, tôi thấy mình có quyền làm việc ấy. Giữ bức ảnh đó, là giữ mãi hình ảnh của Nguyên khi buồn bã, khi cười đùa… là giữ mãi một cuộc đời cho cuộc đời mình. Con người đi qua, ánh sáng còn để lại mãi, phải vậy không? Và, em là mặt trời bé con của chị, phải vậy không, Nguyên?

(Trích “Mặt trời bé con của tôi” – Thùy Linh)

0 Xem trả lời
Hỏi lại yêu cầu
82
Tham khảo câu trả lời từ Trợ lý ảo Lazi
Truyện "Mặt trời bé con của tôi" của Thùy Linh thể hiện một câu chuyện đầy cảm xúc về tình bạn, tình thân và nỗi đau thương trong bối cảnh chiến tranh. Phân tích một số khía cạnh nổi bật của tác phẩm:

1. **Nhân vật và mối quan hệ**:
- Trung tâm của câu chuyện là Nguyên, một đứa trẻ mồ côi sống trong hoàn cảnh khó khăn do cha mẹ ly hôn và sa vào vòng xoáy của cuộc sống. Mối quan hệ giữa nhân vật "tôi" và Nguyên trở nên gắn bó rất sâu sắc, gần gũi như chị em ruột. Điều này làm nổi bật tình cảm yêu thương và sự sẻ chia giữa những con người chịu nhiều đau khổ.
- Nguyên đại diện cho thế hệ trẻ tìm kiếm sự sống và ý nghĩa giữa những mất mát đau thương, cũng như khát khao vươn lên trong cuộc sống, từ việc bỏ học để đi làm đến quyết định tham gia bộ đội.

2. **Chủ đề và cảm xúc**:
- Truyện khắc họa rõ nét nỗi đau mất mát khi Nguyên hy sinh trong chiến tranh. Cái chết của Nguyên không chỉ là mất mát về mặt thể chất, mà còn là sự tan vỡ của những ước mơ và hy vọng. Cảm xúc từ nỗi đau của nhân vật "tôi" được thể hiện sâu sắc qua những dòng miêu tả, từ sự bất ngờ đến không thể chấp nhận được khi nhận tin Nguyên đã ra đi.
- Hình ảnh Nguyên với những ký ức đẹp đẽ, từ bức tranh vẽ đến những lời hứa hẹn trong tương lai, tạo nên một nỗi buồn sâu lắng. Mỗi người lính đều có những khoảnh khắc và ước mơ riêng, và Nguyên không phải là ngoại lệ.

3. **Biểu tượng và hình ảnh**:
- Hình ảnh chiếc áo len được đan cho Nguyên, bức tranh và những bức ảnh trong ba lô của Nguyên là những biểu tượng cho tình yêu thương, sự chăm sóc và cả những kỷ niệm đẹp. Nó thể hiện mong muốn giữ lại một chút di sản, một chút tình cảm giữa những biến động của cuộc sống.
- Bức ảnh đứa trẻ lẫy là hình ảnh ngây thơ và trong sáng, trong khi những bức ảnh của bố mẹ lại mang đến nỗi đau se sắt của một gia đình tan vỡ.

4. **Nỗi đau và sự hy sinh**:
- Câu chuyện không chỉ nói về mất mát cá nhân mà còn phản ánh sự hy sinh của thế hệ trẻ vì độc lập và tự do. Mặc dù Nguyên không còn, nhưng hình ảnh của cậu luôn sống động qua ký ức của những người ở lại.
- Cuối cùng, nỗi đau và sự kiện trong câu chuyện là một sự phát hiện về ý nghĩa cuộc sống, rằng dù con người ra đi, nhưng những ký ức, tình yêu và những tấm lòng chân thành sẽ vẫn tiếp tục tỏa sáng.

Truyện "Mặt trời bé con của tôi" thực sự là một tác phẩm giàu cảm xúc, sâu sắc và đầy nhân văn, phản ánh một cách chân thực những khó khăn, đau thương và hy vọng của con người trong thời kỳ chiến tranh.
0 trả lời

Bạn hỏi - Lazi trả lời

Bạn muốn biết điều gì?

GỬI CÂU HỎI
Câu hỏi mới nhất

Hôm nay bạn thế nào? Hãy nhấp vào một lựa chọn, nếu may mắn bạn sẽ được tặng 50.000 xu từ Lazi

Vui Buồn Bình thường
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
-50% 39.000₫ 78.000₫
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi Hiệu Quả Có 6 Mùi Hương Phiên Bản Mới
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi ...
-50% 15.000₫ 30.000₫
×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×