Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu cảm nhận của em về giá trị nội dung, nghệ thuật của tám câu cuối đoạn trích ở phần đọc hiểu. BÀI BA MƯƠI NĂM ĐỜI TA CÓ ĐẢNG CỦA TỐ HỮU
Giặc cướp hết, non cao biển rộng
Cướp cả tên nòi giống tổ tiên
Lưỡi gươm cắt đất ngăn miền
Non sông một khúc ruột liền chia ba
Lũ bán nước lột da dân nước
Tan mồ cha cũng rước voi giày
Máu đà nhúng đỏ bàn tay
Biết chi đau đớn cỏ cây đồng bào!
Bằng cách nhấp vào Đăng nhập, bạn đồng ý Chính sách bảo mật và Điều khoản sử dụng của chúng tôi. Nếu đây không phải máy tính của bạn, để đảm bảo an toàn, hãy sử dụng Cửa sổ riêng tư (Tab ẩn danh) để đăng nhập (New Private Window / New Incognito Window).
Đoạn thơ cuối trong bài "Bài ba mươi năm đời ta có Đảng" của Tố Hữu thể hiện một cách sâu sắc nỗi đau đớn của dân tộc khi bị giặc xâm lược và bọn bán nước phản bội. Tác giả đã sử dụng hình ảnh mạnh mẽ và giàu sức biểu cảm để khắc họa những mất mát, tàn phá khủng khiếp của đất nước. Câu thơ "Giặc cướp hết, non cao biển rộng" mở đầu đã cho thấy sự tàn bạo của kẻ thù khi chúng không chỉ xâm chiếm đất đai mà còn cướp đi cả những giá trị văn hóa, truyền thống của dân tộc. Những câu tiếp theo "Lũ bán nước lột da dân nước" và "Tan mồ cha cũng rước voi giày" càng khắc sâu sự phản bội của bọn tay sai, những kẻ vì lợi ích cá nhân mà sẵn sàng tiếp tay cho giặc, gây ra bao đau thương cho nhân dân. Tác giả đã khéo léo sử dụng các biện pháp tu từ như hoán dụ, ẩn dụ và câu hỏi tu từ để tạo sự mạnh mẽ, đau đớn trong từng câu chữ. Cuối cùng, câu thơ "Biết chi đau đớn cỏ cây đồng bào!" thể hiện sự thương xót, xót xa vô cùng khi cả đất nước phải chịu đựng sự tàn phá và đau đớn. Thơ Tố Hữu không chỉ làm nổi bật nỗi khổ của dân tộc mà còn kêu gọi sự thức tỉnh và kháng chiến đấu tranh, hướng đến khát vọng tự do, độc lập.
Hôm nay bạn thế nào? Hãy nhấp vào một lựa chọn, nếu may mắn bạn sẽ được tặng 50.000 xu từ Lazi
| Vui | Buồn | Bình thường |