Bốn khổ thơ đầu của bài thơ "Xó bếp" của Nguyễn Duy đã để lại trong em một cảm xúc khó tả, vừa thương cảm, xót xa, vừa trân trọng, biết ơn. Hình ảnh "xó bếp" hiện lên thật chân thực, giản dị, nhưng lại chất chứa bao nhọc nhằn, vất vả của người bà. Đó là nơi bà cặm cụi nhóm lửa mỗi sớm mai, là nơi bà lặng lẽ vun vén cho cả gia đình. Từng câu chữ của Nguyễn Duy như chạm vào trái tim em, khiến em cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng của bà. "Tay bà nhóm bếp" không chỉ là hành động nhóm lửa thông thường, mà còn là hành động nhóm lên ngọn lửa ấm áp của tình yêu thương, sự chăm sóc. Em cảm nhận được hơi ấm của bếp lửa, hơi ấm của tình bà cháu, và cả những giọt mồ hôi mặn chát của bà. "Nhóm hoài nhóm suốt" cho thấy sự tần tảo, chịu thương chịu khó của bà, bà như ngọn lửa cháy mãi không thôi để sưởi ấm cho con cháu. Hình ảnh bà hiện lên thật đẹp, thật cao cả, khiến em trào dâng lòng biết ơn vô hạn. Em tự nhủ sẽ trân trọng hơn những giây phút bên bà, sẽ yêu thương và chăm sóc bà nhiều hơn nữa. Bốn khổ thơ đầu là một khúc ca về tình bà cháu, một khúc ca về sự hy sinh thầm lặng, và là một lời nhắc nhở em về những giá trị tốt đẹp của cuộc sống.