Hai câu thơ cuối bài "Cảnh khuya" ("Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ, / Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà") là đỉnh cao thể hiện sự kết hợp hài hòa giữa tâm hồn thi sĩ nhạy cảm và chiến sĩ kiên cường của Hồ Chí Minh. Điệp ngữ "chưa ngủ" được lặp lại ở cuối câu ba và đầu câu bốn tạo thành bản lề nối liền cảnh trăng đẹp lung linh với nỗi niềm trăn trở sâu sắc. Trước khung cảnh thiên nhiên Việt Bắc tuyệt mĩ, người nghệ sĩ trong Bác rung động, say đắm đến mức không thể chợp mắt. Thế nhưng, nguyên nhân sâu xa hơn khiến Bác thức trọn đêm không chỉ là thưởng trăng, mà là vì lo âu cho vận mệnh dân tộc, cho cuộc kháng chiến gian khổ. Sự đối lập giữa cảnh đẹp thơ mộng và nỗi lo nước nhà nhấn mạnh tấm lòng yêu nước, thương dân vô bờ bến. Qua đó, ta càng cảm phục vị lãnh tụ vĩ đại luôn dành trọn cuộc đời vì độc lập, tự do của đất nước. Hai câu thơ cuối để lại trong em ấn tượng sâu sắc về chân dung một thi sĩ - chiến sĩ cao đẹp.