Bài thơ "Kiếp Lá" (trích Thơ tuyển chọn báo Văn nghệ Thái Nguyên 2010-2020) mang đến cho em những cảm xúc sâu lắng về quy luật tuần hoàn của tự nhiên và cuộc đời. Hình ảnh chiếc lá "hồn nhiên" đón nhận cả ngọt ngào (sương, nắng) lẫn đắng cay (mưa, gió) rồi bình thản về với đất làm "hạt mùn tinh túy" gợi lên triết lý sống cao đẹp: biết chấp nhận, cống hiến và sống trọn vẹn, không oán trách.
Đọc bài thơ, em cảm thấy thán phục trước sức sống bền bỉ của chiếc lá, dù mỏng manh nhưng đã sống một cuộc đời "đi tận cùng". Tác giả đã nhân hóa chiếc lá để thể hiện sự chịu đựng, quật cường khi đối mặt với gió dập mưa vùi, qua đó ngầm ngụ ý về bản lĩnh con người trước khó khăn. Điệp từ "lá cứ thế hồn nhiên" được lặp lại tạo cảm giác nhẹ nhàng, buông bỏ, giúp em nhận ra rằng, dù cuộc sống có khắc nghiệt, chúng ta hãy giữ tâm thế an yên để đón nhận và vượt qua.
Hình ảnh kết thúc "lá hồn nhiên về đất / làm hạt mùn tinh túy đỡ chồi lên" là một thông điệp nhân văn sâu sắc. Nó không chỉ là sự kết thúc mà là sự hóa thân, tiếp nối, cho thấy cái chết không đáng sợ khi sự sống vẫn được trao truyền. Bài thơ "Kiếp Lá" thực sự đã chạm đến cảm xúc, giúp em học cách sống cống hiến, trân trọng từng khoảnh khắc và bình thản trước quy luật sinh tử của cuộc đời.