Lê Minh Khuê có sở trường về truyện ngắn với ngòi bút miêu tả tinh tế, sâu sắc, nghệ thuật miêu tả tâm lí đặc sắc ấy được thể hiện rõ nét qua tác phẩm "Những ngôi sao xa xôi" với tâm trạng của Phương Định trong một lần làm nhiệm vụ. Khi thực hiện phá bom, ban đầu cô cũng cảm thấy căng thẳng, hồi hộp nhưng sau đó cô dần lấy lại tinh thần "đàng hoàng bước tới". Cô bình tĩnh, tự tin thực hiện từng thao tác phá bom, chạy đua với thời gian để vượt qua cái chết. Lê Minh Khuê đã miêu tả chân thật, cụ thể đến từng chi tiết khi tạo nên sức khỏe toàn trong từng câu từng chữ về cảm giác căng thẳng sắc nhọn khi kề cận cái chết "thỉnh thoảng lưỡi....gai người". Phương Định căng thẳng đến "rùng mình". Nhưng trong lúc đối diện với cái chết im lìm đó, cô vẫn tự nhủ "nhanh lên một tí!". Rồi cô vừa khẩn trương, mau lẹ vừa cẩn trọng đào đất xung quanh quả bom. "Vỏ quả bom nóng" mang tới dâu hiệu chẳng lành nhưng mặc cho có nguy hiểm, Phương Định vẫn hoàn thành công việc của mình, cô "có từng nghĩ tới cái chết" nhưng rất mờ nhạt, điều cô cô quan tâm nhất chính là công việc có được hoàn thành hay không. Như vậy, cô đã đặt nhiệm vụ lên trên cả tính mạng mình. Có thể nói, nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật “tôi” trong lần đi làm nhiệm vụ chính là nét đặc sắc của toàn truyện, nó không chỉ cho thấy phẩm chất cao quý của Phương Định mà còn cho thấy cô là người anh hùng tiêu biểu cho thế hệ trẻ thời chống Mỹ.