Thực Hiện Các Yêu Cầu:
**Câu 1**: Nhân vật chính trong truyện "Mèo ăn chay" là con mèo già.
**Câu 2**: Ngôi kể của truyện là ngôi thứ ba, có người kể chuyện (người kể không tham gia vào câu chuyện).
**Câu 3**: Mèo già nghĩ ra kế giả vờ ăn chay để lừa đàn chuột vì nó không còn khả năng bắt chuột nữa. Việc giả vờ rằng nó đã ăn chay và không bắt chuột nữa giúp mèo đánh lừa chuột, tạo cho chúng sự chủ quan, từ đó mèo có thể dễ dàng tấn công chúng khi có cơ hội.
**Câu 4**: Thông điệp mà câu chuyện “Mèo ăn chay” muốn gửi tới người đọc là cảnh giác với những kẻ xảo quyệt và độc ác, biết giả nhân giả nghĩa. Câu chuyện nhấn mạnh rằng không nên tin tưởng những kẻ có hành vi đáng ngờ, đặc biệt là những kẻ chỉ giả vờ tốt bụng.
**Câu 5**: Phó từ trong câu: “Từ đó lũ chuột luôn nhắc rằng chớ có bao giờ tin những kẻ độc ác giả nhân giả nghĩa mà thiệt mạng" là "luôn".
**Câu 6**: Công dụng của phó từ "luôn" là chỉ sự liên tục, không ngừng, khẳng định thái độ dứt khoát của lũ chuột trong việc cảnh giác với những kẻ độc ác.
**Câu 7**:
Tôi hoàn toàn đồng tình với bài học được rút ra từ câu chuyện "Mèo ăn chay". Câu chuyện dạy cho chúng ta sự cẩn trọng trong việc đánh giá con người và không hoàn toàn tin tưởng vào vẻ bề ngoài. Thực tế, có rất nhiều người có thể giả vờ tốt bụng nhưng thực chất lại mang ý đồ xấu. Chúng ta không nên bỏ qua những dấu hiệu nghi ngờ và cần tỉnh táo trong các mối quan hệ xã hội. Bài học này rất quý giá, nhất là trong cuộc sống hiện đại ngày nay, nơi mà lòng tin thường xuyên bị thử thách. Việc giữ gìn sự cảnh giác là một kỹ năng cần thiết để bảo vệ bản thân khỏi những hiểm nguy.
---
### II. LÀM VĂN
**Phân Tích Đặc Điểm Nhân Vật Trong Tác Phẩm “Chí Phèo” của Nam Cao**
Tác phẩm “Chí Phèo” của Nam Cao là một trong những tác phẩm tiêu biểu của văn học hiện thực phê phán Việt Nam. Nhân vật Chí Phèo là hình ảnh điển hình cho số phận bi thảm của người nông dân trong xã hội phong kiến. Chí Phèo được mô tả là một con người từng có cuộc sống tốt đẹp, nhưng dần bị tha hóa, biến chất vì áp bức và nghèo khổ.
Đặc điểm nổi bật của Chí Phèo là sự chuyển biến tâm lý từ một người nông dân hiền lành, chất phác thành một kẻ lưu manh, thậm chí trở thành “quỷ dữ” trong mắt người khác. Cái chết của Chí Phèo không chỉ là kết cục bi thương của một con người, mà còn là biểu tượng cho sự bế tắc của những mảnh đời bất hạnh trong xã hội. Chí sống trong cảnh đơn độc, không được chấp nhận bởi xã hội, và cuối cùng lại tìm đến cái chết như một sự giải thoát.
Ngoài ra, Chí Phèo còn là một nhân vật có tính cách mạnh mẽ, khát khao được yêu thương và được sống một cách tử tế. Tình yêu hắn dành cho Thị Nở đã mở ra cho hắn một hy vọng mới, một cơ hội để trở lại với cuộc sống bình thường. Tuy nhiên, tình yêu này cũng bị xã hội đè nén và tiêu diệt, thể hiện sự vô cảm của xã hội đối với số phận con người.
Tác phẩm “Chí Phèo” không chỉ phê phán xã hội cũ mà còn gióng lên hồi chuông về nhân phẩm con người, về quyền sống của những số phận bị chà đạp. Nam Cao đã sử dụng nhân vật Chí Phèo để phản ánh hiện thực đau thương và bất công của xã hội, từ đó thúc giục độc giả suy ngẫm và đứng lên vì công lý. Nhân vật Chí Phèo xứng đáng được ghi nhớ như một biểu tượng của nỗi khổ đau, của khát vọng sống và yêu thương trong một xã hội đầy tàn nhẫn.