An và Liên đã buồn ngủ ríu cả mắt. Tuy vậy hai chị em vẫn cố gượng để thức khuya chút nữa, trước khi vào hàng đóng cửa đi ngủ. Mẹ vẫn dặn phải thức đến khi tàu xuống - đường sắt đi ngang qua ngay trước mặt phố - để bán hàng, may ra còn có một vài người mua. Nhưng cũng như mọi đêm, Liên không trông mong còn ai đến mua nữa. Với lại đêm họ chỉ mua bao diêm, hai gói thuốc là cùng. Liên và em cố thức là vì cở khác, vì muốn được nhìn chuyến tàu. Đó là sự hoạt động cuối cùng của đêm khuya. An đã nằm xuống gối đầu lên đùi chị, mi mắt sắp sửa rơi xuống, còn dặn với: - Tàu đến chị đánh thức em dậy nhé.
- Ừ, em cứ ngủ đi.
Liên khẽ quạt cho An, vuốt lại mái tóc tơ. Đầu em bé nặng dần trên người Liên; chị ngồi yên không động đậy. Qua khe là của cành bàng ngàn sao vẫn lấp lánh; một con đom đóm bám vào dưới mặt lá, vùng sáng nhỏ xanh nhấp nháy rồi hoa bàng rụng xuống vai Liên khe khẽ, thỉnh thoảng từng loạt một. Tâm hồn Liên yên tĩnh hằn, có những cảm giác mơ hồ không hiểu.
Trống cầm canh(1) ở huyện đánh tung lên một tiếng ngắn, khô khan, không vang động ra xa, rồi chìm ngay vào bóng tối. Người vắng mãi, trên hàng ghế chị Tí mới có hai ba bác phu ngồi uống nước và hút thuốc lào. Nhưng một lát từ phố huyện đi ra, hai ba người cầm đèn lồng lung lay các bóng dài: mấy người làm công ở hiệu khách đi đón bà chủ ở tỉnh về. Bác Siêu nghển cổ nhìn ra phía ga, lên tiếng: - Đèn ghi (2) đã ra kia rồi.
Liên cũng trông thấy ngọn lửa xanh biếc, sát mặt đất, như ma trơi. Rồi tiếng còi xe lửa ở đâu vang lại, trong đêm khuya kéo dài ra theo gió xa xôi. Liên đánh thức em: - Dậy đi, An. Tàu đến rồi.
An nhồm dậy, lấy tay dụi mắt cho tỉnh hẳn. Hai chị em nghe thấy tiếng dồn dập, tiếng xe rít mạnh vào ghi. Một làn khói bừng sáng trắng lên đằng xa, tiếp đến tiếng hành khách ồn ào khe khẽ. Mấy năm nay buôn bán kém nên người lên xuống ít, có khi hai chị em đợi chờ chẳng thấy ai. Trước kia, ở sân ga, có mấy hàng cơm mở đón khách, đèn sáng cho đến nửa đêm. Nhưng bây giờ họ đóng cửa cả rồi, cũng im lặng tối đen như ngoài phố.
Hai chị em chờ không lâu. Tiếng còi đã rít lên, và tàu rầm rộ đi tới. Liên dắt em đứng dậy để nhìn đoàn xe vụt qua, các toa đèn sáng trưng, chiếu ánh cả xuống đường. Liên chỉ thoáng trông thấy những toa hạng trên sang trọng lố nhố những người, đồng và kền lấp lánh, và các cửa kính sáng. Rồi chiếc tàu đi vào đêm tối, để lại những đốm than đỏ bay tung trên đường sắt. Hai chị em còn nhìn theo cái chấm đỏ của chiếc đèn xanh trên toa sau cùng, xa xa mãi rồi khuất sau rặng tre.
- Tàu hôm nay không đông, chị nhi
Liên cầm tay em không đáp. Chuyến tàu đêm nay không đông như mọi khi, thưa vắng người và hình khư kém sáng hơn. Nhưng họ ở Hà Nội về! Liên lặng theo mơ tưởng. Hà Nội xa xăm, Hà Nội sáng rực vui vẻ và huyên náo. Con tàu như đã đem một chút thế giới khác đi qua. Một thế giới khác hẳn đối với Liên, khác hẳn cái vầng sáng ngọn đèn của chị Tĩ và ảnh lửa của bác Siêu. Đêm tối vẫn bao bọc chung quanh, đêm của đất quê, và ngoài kia, đồng ruộng mênh mang và yên lặng.
- Thôi đi ngủ đi chị. Liên vỗ vai em ngồi xuống chõng. An cũng ngồi xuống và ngả đầu vào vai Liên. Tiếng vang động của xe hỏa đã nhỏ dần, và mất dần trong bóng tối, lắng tai cũng
không nghe thấy nữa. Sao trên trời vẫn lấp lánh. Cả phố huyện bây giờ mới thật là hết náo động, chỉ còn đêm khuya, tiếng trống cầm canh và tiếng chó cắn. Từ phía ga, bóng đêm lồng với bóng người đi về; chị Tĩ đương sửa soạn đồ đạc và bác Siêu đã gánh hàng đi vào trong làng, còn vợ chồng bác xẩm ngủ gục trên manh chiếu tự bao giờ. Liên quay lại nhìn em thấy An cũng đã ngủ say, tay nắm chặt tà áo chị và đầu
vẫn dựa vào vai. Liên nhìn quanh đêm tối, giỏ đã thoảng lạnh và đom đóm không còn nữa. Chị cúi xuống vực em vào trong hàng, mắt cũng đã ríu lại. Chị gài cửa cân thận và văn nhỏ đèn đặt trên cải quả thuốc sơn đen. Rồi Liên đến bên em nằm xuống. Chị gối đầu lên tay nhắm mắt lại. Những cảm giác ban ngày lắng đi trong tâm hồn Liên và hình ảnh của thế giới quanh mình mờ đi trong mắt chị. Liên thấy mình sống giữa bao nhiêu sự xa xôi không biết như chiếc đèn con của chị Tí chỉ chiếu sáng một vùng đất nhỏ. Nhưng Liên không nghĩ được lâu; mắt chị nặng dần, rồi sau Liên ngập vào giấc ngủ yên tĩnh, cũng yên tĩnh như đêm ở trong phố, tịch mịch và đầy bóng tối.
(Thạch Lam - Trích Hai đứa trẻ - Truyện ngắn Thạch Lam – NXB Hội Nhà văn 2008) (1) Trống cầm canh: ngày xưa, người ta chia đêm làm năm canh, canh một kể từ lúc trời vừa tối; đầu mỗi canh đều có điểm trồng.
(2) Đèn ghi: Đèn báo hiệu chuyến xe lửa chạy sang đường ray khác.
Thực hiện các yêu cầu sau:
Câu 1. (1.0 điểm) Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản trên.
Câu 2. (1.0 điểm) Chỉ ra một câu trong ngữ liệu có sử dụng biện pháp chêm xen.
Câu 3. (1.0 điểm) Điểm nhìn trần thuật được đặt vào nhân vật nào?
Câu 4. (1.0 điểm) Chỉ ra các biện pháp tu từ trong câu sau: “Con tàu như đã đem một chút thế giới khác đi qua. Một thế giới khác hẳn đối với Liên, khác hẳn cái vầng sáng ngọn đèn của chị Tí và ánh lửa của bác Siêu"
Câu 5. (1.0 điểm) Qua chi tiết khép lại văn bản: “Liên thấy mình sống giữa bao nhiêu sự xa xôi không biết như chiếc đèn con của chị Tí chỉ chiếu sáng một vùng đất nhỏ”, tác giả muốn nhấn mạnh điều gì về cuộc sống của người dân nơi phố huyện nghèo?
Câu 6. (1.0 điểm) Anh/chị rút ra thông điệp ý nghĩa nào qua đoạn trích? Vì sao? (Hãy viết 5-7 câu văn).
Bằng cách nhấp vào Đăng nhập, bạn đồng ý Chính sách bảo mật và Điều khoản sử dụng của chúng tôi. Nếu đây không phải máy tính của bạn, để đảm bảo an toàn, hãy sử dụng Cửa sổ riêng tư (Tab ẩn danh) để đăng nhập (New Private Window / New Incognito Window).
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên là tự sự kết hợp với miêu tả và biểu cảm.
Câu 2. Một câu trong ngữ liệu có sử dụng biện pháp chêm xen là: "Trống cầm canh ở huyện đánh tung lên một tiếng ngắn, khô khan, không vang động ra xa, rồi chìm ngay vào bóng tối." Cụm từ "(1)" chú thích cho "Trống cầm canh" là thành phần chêm xen.
Câu 3. Điểm nhìn trần thuật chủ yếu được đặt vào nhân vật Liên.
Câu 4. Các biện pháp tu từ trong câu sau: “Con tàu như đã đem một chút thế giới khác đi qua. Một thế giới khác hẳn đối với Liên, khác hẳn cái vầng sáng ngọn đèn của chị Tí và ánh lửa của bác Siêu" là:
So sánh: "Con tàu như đã đem một chút thế giới khác đi qua."
Điệp ngữ: "Một thế giới khác hẳn", "khác hẳn".
Câu 5. Qua chi tiết khép lại văn bản: “Liên thấy mình sống giữa bao nhiêu sự xa xôi không biết như chiếc đèn con của chị Tí chỉ chiếu sáng một vùng đất nhỏ”, tác giả muốn nhấn mạnh sự nhỏ bé, tù túng, và mờ nhạt trong cuộc sống của người dân nơi phố huyện nghèo. Họ dường như bị bao bọc bởi bóng tối, thiếu ánh sáng và những điều mới mẻ, tươi sáng của thế giới bên ngoài. Cuộc sống của họ đơn điệu, quẩn quanh và thiếu hy vọng, giống như ngọn đèn nhỏ bé chỉ có thể soi sáng một vùng không gian hạn hẹp.
Câu 6. Qua đoạn trích, tôi rút ra thông điệp ý nghĩa về sự khao khát một cuộc sống khác biệt và niềm hy vọng le lói trong những điều nhỏ bé. Dù cuộc sống của Liên và người dân phố huyện nghèo tăm tối và buồn tẻ, họ vẫn thức đợi chuyến tàu đêm như một sự kiện đặc biệt, một tia sáng hiếm hoi mang đến hình ảnh của một thế giới khác. Chi tiết này cho thấy dù trong hoàn cảnh khó khăn, con người vẫn luôn âm ỉ một ước mơ, một niềm mong mỏi về một tương lai tươi sáng hơn. Chính những khoảnh khắc ngắn ngủi ấy đã sưởi ấm tâm hồn họ trong đêm tối của cuộc đời.
Mở khóa để xem toàn bộ nội dung trả lời
(?)
Bạn đã đạt đến giới hạn của mình. Bằng cách Đăng ký tài khoản, bạn có thể xem toàn bộ nội dung trả lời
Cải thiện điểm số của bạn bằng cách đăng ký tài khoản Lazi. Xem toàn bộ Trả lời và Chat với Trợ lý ảo Lazi AI bằng cách Đăng nhập tài khoản ngay bây giờ