MÁI ẤM NGÔI NHÀ Nếu ngọn gió nào dẫn con đến phương trời xa thẳm Con đừng quên lối về nhà Nơi thung sâu khơi nguồn ngọn gió... Nếu cánh chim nào chở con lên thăm mặt trời cháy đỏ Con đừng quên lối về nhà Nơi sớm chiều vẫn nhen ngọn lửa Nếu vạt mây nào đưa con lên chơi với ngôi sao xanh biếc Con đừng quên lối về nhà Suối trong con tắm mình thuở bé...? (Trương Hữu Lợi) . Làm đoạn văn 200 chữ
Bằng cách nhấp vào Đăng nhập, bạn đồng ý Chính sách bảo mật và Điều khoản sử dụng của chúng tôi. Nếu đây không phải máy tính của bạn, để đảm bảo an toàn, hãy sử dụng Cửa sổ riêng tư (Tab ẩn danh) để đăng nhập (New Private Window / New Incognito Window).
Bài thơ “Mái ấm ngôi nhà” của Trương Hữu Lợi gợi cho em nhiều suy nghĩ về tình cảm gia đình và mái ấm yêu thương. Trong cuộc sống, mỗi người đều có những ước mơ bay cao, bay xa, muốn khám phá những chân trời mới lạ. Ta có thể đi đến những nơi xa xôi, gặp gỡ nhiều người, trải qua nhiều trải nghiệm thú vị. Nhưng cho dù đi đâu, thành công hay thất bại, vui hay buồn, mái ấm gia đình vẫn luôn là nơi bình yên nhất để ta trở về. Ngôi nhà không chỉ là chốn che mưa, chắn nắng, mà còn là nơi chất chứa tình thương, hơi ấm và ký ức tuổi thơ. Ở đó có cha mẹ luôn lo lắng, yêu thương, có tiếng cười, bữa cơm sum họp và những kỷ niệm gắn bó suốt đời. Vì thế, mỗi chúng ta cần trân trọng và gìn giữ mái ấm, biết quan tâm, yêu thương và chia sẻ với các thành viên trong gia đình. Mái ấm chính là điểm tựa vững chắc, là nguồn sức mạnh để ta vững bước giữa đời. Dù cuộc sống có đổi thay thế nào, “đừng quên lối về nhà” – bởi đó là nơi luôn mở rộng vòng tay chào đón ta.
Hôm nay bạn thế nào? Hãy nhấp vào một lựa chọn, nếu may mắn bạn sẽ được tặng 50.000 xu từ Lazi
| Vui | Buồn | Bình thường |