Bằng cách nhấp vào Đăng nhập, bạn đồng ý Chính sách bảo mật và Điều khoản sử dụng của chúng tôi. Nếu đây không phải máy tính của bạn, để đảm bảo an toàn, hãy sử dụng Cửa sổ riêng tư (Tab ẩn danh) để đăng nhập (New Private Window / New Incognito Window).
Để phân tích sâu hơn, chúng ta có thể xem xét các luận điểm sau:
Tính tất yếu của cách mạng bạo lực:
Theo quan điểm này, giai cấp thống trị (đế quốc, thực dân) sẽ không tự nguyện từ bỏ quyền lực và lợi ích của mình.
Họ sử dụng bộ máy nhà nước, quân đội, cảnh sát để duy trì sự áp bức và bóc lột.
Do đó, để giành lại độc lập và quyền tự quyết, các dân tộc bị áp bức không còn cách nào khác ngoài việc sử dụng bạo lực cách mạng để lật đổ ách thống trị đó.
Sự khác biệt giữa bạo lực cách mạng và bạo lực phi nghĩa:
Bạo lực cách mạng được xem là bạo lực chính nghĩa, nhằm giải phóng con người khỏi ách nô lệ, áp bức.
Nó khác với bạo lực phi nghĩa, dùng để áp bức, xâm lược, bóc lột.
Vai trò của Đảng Cộng sản:
Theo tư tưởng này, bạo lực cách mạng không phải là bạo lực tự phát của quần chúng mà phải được tổ chức, lãnh đạo bởi một chính đảng tiên phong (như Đảng Cộng sản).
Chính đảng này sẽ vạch ra đường lối, chiến lược và sách lược đúng đắn để lãnh đạo cách mạng đi đến thắng lợi.
Dẫn chứng lịch sử:
Cuộc Cách mạng Tháng Tám năm 1945 ở Việt Nam là một ví dụ điển hình. Đây là một cuộc khởi nghĩa toàn dân, sử dụng bạo lực cách mạng để lật đổ ách thống trị của phát xít Nhật và tay sai.
Nhiều cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc khác ở châu Á, châu Phi, Mỹ Latinh cũng đã phải sử dụng đấu tranh vũ trang để giành độc lập.
Tuy nhiên, cần lưu ý rằng quan điểm này có thể được nhìn nhận khác nhau tùy theo bối cảnh lịch sử và quan điểm chính trị. Một số trường phái khác có thể nhấn mạnh vai trò của đấu tranh hòa bình, ngoại giao, và các hình thức đấu tranh phi bạo lực.
Hôm nay bạn thế nào? Hãy nhấp vào một lựa chọn, nếu may mắn bạn sẽ được tặng 50.000 xu từ Lazi
| Vui | Buồn | Bình thường |