Cả lớp lặng im, những con mắt đổ dồn về phía tôi khi nghe tôi đọc xong bài văn tả phong cảnh quê hương được cô giáo cho điểm cao nhất lớp hôm nay. Cô giáo đi lại gần, hỏi tôi thoáng một chút nghi ngờ:
- Là một học sinh thành phố, làm thế nào mà em có thể viết được một bài văn tả quê hương sâu sắc, chân thật và gần gũi đến như vậy?!
- Thưa cô… bà em… giúp em ạ!
- Sao? Em vừa nói gì? Bà em viết hộ em à?
- Thưa cô, không ạ!... vâng, đúng ạ!
Tôi nhìn ra hàng phượng vĩ trước sân trường và chợt nhớ đến mùa hè năm ấy… Tháng 5, bố đưa tôi về quê nội. Quê nội tôi, một xóm nghèo bên kia sông Hồng. Biết bao lần, tôi đã mơ ước được về thăm quê, thăm bà, thế nhưng mới bước chân lên con đường làng lầy lội, lớp nhớp bùn sau cơn mưa, nhìn những mái nhà tranh thấp tè ẩm ướt sau luỹ tre làng, tôi đã bắt đầu thất vọng. Tôi không dám cằn nhằn nhưng ấm ức nghĩ thầm: "Sao mà bẩn thế! Biết thế này, mình chẳng đòi bố cho về nữa".
Bố tôi tươi cười chào người làng, có lúc lại còn đứng lại nói chuyện với một bác gánh phân. Bữa cơm trưa hôm ấy, bà tôi tấm tắc khen ngon và gắp vào bát tôi miếng thịt luộc. Tôi gắp ra nhăn mặt: "Mỡ thế này, cháu ăn làm sao được!"
Bố chan cho tôi canh cua, mới ăn được một miếng tôi đã vội kêu lên: "Canh chưa cho mì chính, nhạt lắm, lại hoi hoi, con ăn chưa quen…". Cả nhà lặng người. Bố tôi tái mặt vì giận…
Tối hôm ấy trăng rằm, bà tôi kê ghế ra ngoài sân nhặt khoai lang và kể cho tôi nghe đủ mọi chuyện. Bà kể rằng, bố tôi đã từ nơi này ra đi. Và chính nơi này, bố tôi đã lớn lên bằng lời ru của bà, bằng đôi tay ẵm bồng của bao người. Bà đã từng mớm cơm cho tôi, nuôi tôi khôn lớn ở đây... Tình cảm quê mùa nhưng chân thật. Bà chỉ tay về phía góc trời sáng rực lên và bảo đó là Hà Nội. Bà bảo rằng: " ở Hà Nội sướng hơn ở quê nên ai ai cũng ước ao được sống ở Hà Nội, còn bà thì bà thích ở quê hơn vì bà quen mất rồi. Nếu cháu cứ ở Hà Nội mãi, sẽ chẳng bao giờ biết được ánh trăng ở quê đẹp như thế nào đâu!"
Tôi ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm không một gợn mây chi chít những vì sao. Trăng treo lơ lửng trên đầu ngọn tre in đậm lên nền trời. Anh trăng trùm lấy mái nhà và khu vườn rau xanh tốt của bà. Lúc ấy, tôi bỗng nắm chặt lấy tay bà và thốt lên:
"Bà ơi! Trăng ở quê đẹp thật bà ạ!..."
Sau mùa hè năm ấy, bà nội tôi đã ra đi mãi mãi. Hè nào tôi cũng xin bố cho về thăm quê. Quê nội tôi bây giờ cũng khác hẳn, chẳng còn một tý dấu vết nào của ngày xưa nữa. Những dãy nhà hai, ba tầng san sát nhau mọc lên như nấm. Không ai còn nhớ nổi bóng dáng luỹ tre xanh….Tôi cầm bút viết, dồn tất cả tình cảm nhớ thương sâu đậm với bà vào bài tập làm văn tả phong cảnh quê hương hôm ấy… Tôi viết về quê hương tôi với luỹ tre xanh mát rượi và ánh trăng rằm dịu ngọt. Phải rồi, tôi bỗng hiểu ra rằng: chính bà đã làm xanh mãi ước mơ của tôi./.
(Truyện ngắn của Đào Quốc Thịnh)
Câu 1: Người kể chuyện trong văn bản trên là ai? Việc lựa chọn người kể ấy có tác dụng là gì?
Câu 2: Chỉ ra và nêu tác dụng của việc sử dụng các từ tượng hình trong câu văn:
" Biết bao lần, tôi đã mơ ước được về thăm quê, thăm bà, thế nhưng mới bước chân lên con đường làng lầy lội, lớp nhớp bùn sau cơn mưa, nhìn những mái nhà tranh thấp lè tè ẩm ướt sau lũy tre làng, tôi đă bắt đầu thất vọng
Câu 3: Em hiểu thế nào về câu nói của nhân vật tôi ở cuối bài : " Phải rồi, tôi bỗng hiểu ra rằng: " chính bà đã làm xanh mãi ước mơ của tôi"
Câu 4: Từ câu chuyện trên, theo em, điều gì khơi nguồn và nuôi dưỡng tình yêu quê trong tâm hồn mỗi người?
Bằng cách nhấp vào Đăng nhập, bạn đồng ý Chính sách bảo mật và Điều khoản sử dụng của chúng tôi. Nếu đây không phải máy tính của bạn, để đảm bảo an toàn, hãy sử dụng Cửa sổ riêng tư (Tab ẩn danh) để đăng nhập (New Private Window / New Incognito Window).
Câu 1:
Người kể chuyện trong văn bản là nhân vật “tôi” – một học sinh sống ở thành phố, cháu của bà nội.
→ Việc lựa chọn ngôi kể thứ nhất giúp câu chuyện trở nên chân thật, gần gũi, dễ bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ của nhân vật, từ đó gây xúc động và tạo sự đồng cảm cho người đọc.
Câu 2:
- Các từ tượng hình: lầy lội, lớp nhớp, thấp lè tè, ẩm ướt.
- Tác dụng
+Gợi tả cụ thể, sinh động hình ảnh con đường làng và những mái nhà tranh nghèo nàn, xấu xí, ẩm thấp của làng quê sau mưa.
+Làm nổi bật ấn tượng ban đầu không đẹp về quê hương, qua đó thể hiện rõ sự thất vọng, chán nản của nhân vật “tôi” khi mới đặt chân về quê.
+ Tạo cơ sở cho sự chuyển biến cảm xúc về sau: từ chán ghét, xa lạ đến thấu hiểu, yêu thương quê hương và bà nội sâu sắc hơn.
Câu 3:
Câu nói “chính bà đã làm xanh mãi ước mơ của tôi” có nghĩa là:
→ Bà nội chính là người gieo mầm, nuôi dưỡng và giữ gìn tình yêu quê hương, những ước mơ đẹp đẽ trong tâm hồn nhân vật “tôi”. Dù bà đã mất và quê hương đổi thay, nhưng những kỷ niệm, tình yêu thương của bà vẫn sống mãi, làm cho tâm hồn “tôi” luôn trong trẻo và giàu cảm xúc.
Câu 4:
Từ câu chuyện trên, có thể thấy:
Tình yêu quê hương được khơi nguồn và nuôi dưỡng từ tình cảm gia đình, đặc biệt là tình yêu thương của những người thân, từ những kỷ niệm tuổi thơ, từ sự gắn bó với cảnh vật, con người quê hương một cách chân thành và sâu sắc.
Hôm nay bạn thế nào? Hãy nhấp vào một lựa chọn, nếu may mắn bạn sẽ được tặng 50.000 xu từ Lazi
| Vui | Buồn | Bình thường |