Khổ thơ cuối trong bài thơ Quê hương của Tế Hanh đã kết tinh một cách trọn vẹn và cảm động nhất tình yêu quê hương da diết của người con xa xứ. Bốn câu thơ mở ra một không gian hoài niệm đầy ắp những hình ảnh thân thương của làng chài ven biển. Khi “nay xa cách”, trong tâm trí tác giả lúc nào cũng “tưởng nhớ” về quê mẹ. Đó là một nỗi nhớ cụ thể, sống động và hiện hữu qua từng chi tiết: từ màu nước xanh bạt ngàn, bóng dáng những con cá bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời, cho đến cánh buồm vôi quen thuộc đã cùng người dân chài vượt bao sóng gió. Đặc biệt, câu thơ cuối cùng: “Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!” như một tiếng lòng nấc nghẹn, đầy thổn thức. Tác giả không chỉ nhớ bằng thị giác, bằng thính giác mà nhớ bằng cả khứu giác – cái “mùi nồng mặn” đặc trưng của biển cả, của mồ hôi và của cá tôm. Đó chính là linh hồn, là hương vị riêng biệt của quê hương mà không nơi nào có được. Biện pháp điệp từ “nhớ” kết hợp với từ cảm thán “quá” đã nhấn mạnh nỗi nhớ cháy bỏng, cồn cào luôn thường trực trong lòng nhà thơ. Qua đoạn thơ, Tế Hanh không chỉ thể hiện cái tôi tinh tế, nhạy cảm mà còn khẳng định một tình yêu quê hương sâu sắc, bền chặt, dẫu có đi xa thì cội nguồn vẫn luôn là bến đỗ bình yên nhất trong tâm hồn.