Bằng cách nhấp vào Đăng nhập, bạn đồng ý Chính sách bảo mật và Điều khoản sử dụng của chúng tôi. Nếu đây không phải máy tính của bạn, để đảm bảo an toàn, hãy sử dụng Cửa sổ riêng tư (Tab ẩn danh) để đăng nhập (New Private Window / New Incognito Window).
Trong bài thơ Đất nước những đêm dài không ngủ, cảm xúc của nhân vật trữ tình có sự vận động tự nhiên, sâu sắc từ nỗi lo âu, đau xót đến tình yêu thương và niềm tin vào sức mạnh con người Việt Nam. Mở đầu bài thơ là hình ảnh người mẹ “chong đèn thao thức” trong đêm mưa lũ. Từ nỗi thao thức của mẹ, nhân vật trữ tình bộc lộ sự trăn trở trước thiên tai và những mất mát của con người: “lũ cuốn trôi ngập xóa những cánh đồng”. Cảm xúc tiếp tục dâng lên thành niềm đau xót, ám ảnh khi chứng kiến cảnh rừng bị tàn phá, núi lở, thôn xóm bị vùi lấp và bao kiếp người bị “xóa quên”. Từ hiện thực đau thương ấy, cảm xúc của nhân vật trữ tình chuyển sang niềm thương yêu, biết ơn người mẹ – biểu tượng cho nhân dân tảo tần, giàu đức hi sinh, luôn “thao thức với đất buồn”. Đồng thời, đó còn là tình yêu sâu nặng với quê hương, đất nước trải qua bao đau thương, mất mát. Khổ thơ cuối mở ra sự vận động cảm xúc tích cực hơn: từ đau thương đến hi vọng, từ mất ngủ vì bão tố đến niềm tin vào sức mạnh đoàn kết của con người Việt Nam “người bên người vượt qua mọi cuồng phong”. Qua đó, bài thơ khơi dậy tình yêu đất nước và ý thức trách nhiệm trước thiên nhiên, cuộc sống.
Hôm nay bạn thế nào? Hãy nhấp vào một lựa chọn, nếu may mắn bạn sẽ được tặng 50.000 xu từ Lazi
| Vui | Buồn | Bình thường |