Hối hận

20/09/2025 19:11:59

Tôi đã từng có tài khoản trên Lazi.
Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đơn giản là dùng nó để học tập và trò chuyện vui vẻ. Tôi không ngờ một ngày lại xảy ra chuyện khiến bản thân ám ảnh đến tận bây giờ.

Hôm ấy, khi vào Lazi chat, tôi thấy một tài khoản có tên khá đặc biệt, kiểu như “thích bạn A” gì đó. Trùng hợp là tôi cũng tên A, nên tôi tò mò nhắn tin cho bạn ấy (tạm gọi là B). Ban đầu tôi chào “hello”, nhưng sau khi được B trả lời, tôi lại không biết nói gì, rồi nhắn những câu linh tinh. Sau đó, tôi chặn B luôn.

Tôi tưởng thế là xong. Nhưng vài hôm sau, khi lướt mục “Chia sẻ hằng ngày”, tôi thấy B đăng ảnh chụp lại đoạn tin nhắn đó. Lúc đó tôi mới nhận ra mình đã vô tình làm phiền người khác. Đọc bình luận bên dưới, tôi không rõ mọi người có đang mắng mình không, nhưng lại có cảm giác như bị một đám đông ở ngoài đời thật chửi rủa. Lần đầu tiên, tôi thấy được sự đáng sợ của Internet – và hậu quả từ sự bốc đồng, thiếu suy nghĩ của chính mình.

Tôi đã gửi xu kèm tin nhắn xin lỗi nhiều lần. B cũng gửi xu lại cho tôi. Sau khoảng 5–6 lần, tôi không gửi nữa. Rồi tôi thấy B đăng thêm một bài nữa về việc tôi chuyển xu. Lúc đó tôi thấy rất hổ thẹn và hối hận, nên quyết định rời khỏi cộng đồng Lazi.

Một thời gian dài sau, tôi quay lại và phát hiện B đã đổi tên, đổi avatar, xóa hết các bài đăng. Tôi thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng không biết có nên nhắn tin xin lỗi lần nữa hay không. Cuối cùng, tôi đã không làm gì và xóa tài khoản của mình.

Chuyện này đã qua vài năm rồi. Nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy mình thật tệ. Tôi viết những dòng này không phải để nói xấu B hay bất kỳ ai đã bình luận khi ấy. Tôi chỉ muốn coi đây là một cách thú nhận, một sự giải tỏa cho bản thân. Tôi rút ra bài học cho mình: trước khi làm bất cứ điều gì, phải suy nghĩ thật kỹ, vì hành động nhất thời có thể để lại hậu quả lâu dài.

Nếu ai đọc được mà muốn góp ý, phê bình hay ném đá, tôi hoàn toàn chấp nhận, vì tôi là người sai.
Và… nếu B vẫn còn nhớ và tình cờ đọc được bài viết này, tôi xin lỗi. Tôi không mong sự tha thứ, mà chỉ muốn tự tha thứ cho bản thân mình, sau ngần ấy năm day dứt.

1 0

Kiểu con gái giỏi khó có pồ? mn cho mik xin ý kiến vs ạ T-T

09/09/2025 05:44:26
Hỏi thật nhé, con gái kiểu tài giỏi quá thì khó có bồ hở:)?
   bạn mình nhé, bạn í là nữ, gọi là N đi, lớn hơn một tuổi do nghỉ một năm rồi đi học lại, ta nói bạn í da vừa trắng hồng, không skin care hay trang điểm chi hết mà mặt vẫn đẹp, à k có đánh tí son nhưng bth bạn í không đánh thì môi cũng hồng rồi. học giỏi lắm nhé, môn toán tiếng anh đối với mình là ác mộng chứ bạn í giỏi kinh lun í. tài lẻ nhiều, làm pp hay xài máy tính cũng giỏi lắm. nói chuyện thẳng thắn nhưng không khó chịu nha, kiểu như đừng có đụng vô tiền hay điểm, bài tập của bạn í thôi chứ dễ tính lắm, gv ai cx thích bạn í hết, đặc biệt là gv nào dạy bồi dưỡng hs giỏi cũng mon men muốn bạn í đi ôn thi nx mà, nhà N khá giả.

 nhưng cái vấn đề là ai cx nghĩ N có bồ, còn tưởng là anh nào bí ẩn đẹp zai giàu có lắm cơ. ai dè hỏi một phát bạn í bảo chưa có :) cả đám ngơ mặt hết luôn, và hết năm học năm ngoái cả lớp vẫn không tiêu hóa dc hay có đứa không tin cho rằng N giấu. hôm tựu trường mik hỏi khéo N là ' trong đám bạn của pồ N có anh nào đẹp zai mà độc thân hog gth coi'. cái N bảo là pồ thì hog có nhưng anh đẹp zai thì có, chỉ là ngta đi bận đi hc đi làm lắm nên khó làm mối. mình đơ ngang luôn, đè bạn N ra hăm he đủ kiểu vẫn y câu trl đó nên th chắc là sự thật:)) 
    mik có lần gặp cj ngày xưa hc cùng lp vs N, có mon men hỏi thăm thì cj đó bảo là N nhìn vậy chứ đầu óc toàn tiền, ăn với ngủ lại thêm tâm lí đề phòng cao nên toàn bỏ lỡ, từ mấy bạn cùng lớp đến cùng khối rồi cả em trai khối dưới, ẻm nhỏ bị lơ ác luôn:))) ở nhà thờ cũng có anh trai lớp trên rồi cũng rút lui. cj đó còn kể gần đó có anh kia làm quen xin fb N trong lúc tham gia đi chơi bên nhà thờ, nhưng nch một hồi ảnh nói ảnh đang du học ở Mỹ, đang nghỉ hè nên về đây đi chơi, N ừ ừ xong về k thèm để ý ngta nữa, N cho là ngta định trap N tại vì qua tận Mỹ rồi thì thiếu j gái theo:)
   cuối cùng thì mn ạ, kiểu con gái như bạn N mik rất thích và lấy làm hình mẫu noi theo luôn í, nhưng mà mình hoang mang quá, bạn í khi nào ms có pồ. hay nói cách khác là con trai gặp kiểu con gái như bạn N có thiện cảm hay là có thích không cho mik bt với ạ?
0 0

Chiến tranh đã qua nhưng nỗi đau còn ở lại

Taki_ - 03/09/2025 08:26:00
Hoà bình ngày nay không chỉ đơn giản là được đánh đổi bằng máu thịt của cha ông, mà nó còn được đánh đổi bởi nỗi đau của những người ở lại. Đó có thể là những người mẹ có nỗi đau mất con, người vợ với nỗi đau mất chồng, người con mất cha, và cả những người chiến sĩ mất đi đồng đội. Làm sao có thể mường tượng được nỗi đau của người chiến sĩ sống sót và trở về khi chứng kiến được đồng đội cùng sát cánh, cùng sẻ chia bao buồn vui, khó khăn trên chiến trường phải hy sinh. Nỗi đau thể chất sau chiến tranh cũng không là gì so với nỗi đau tinh thần mà những người lính ấy phải gánh chịu, họ nhìn thấy đồng đội mình hy sinh ngay trước mắt nhưng chẳng thể làm được gì. Thế mới hiểu vì sao có những người lính sau chiến tranh bị chấn thương tâm lý, những người không hiểu được nỗi đau ấy của họ sẽ chỉ thấy họ là những người "điên", kẻ "khùng" ngày đêm hô hào có bom, có địch. 
Còn những người mẹ, người vợ, người phụ nữ ở hậu phương ngày đêm mất ăn mất ngủ vì lo cho chồng, cho con. Có người nói mẹ tiễn con lên đường cũng xem như đưa tang con bởi chẳng biết con còn có ngày nào sống sót được mà trở về không. Để con đi thì mất con, những giữ con lại thì mất nước, ở nhà chỉ mong sao cho con được bình an. Chẳng ai mong nhận được câu nói "thay mặt uỷ ban nhân dân" kèm tờ giấy báo tử được gửi về từ chiến trường.
0 0

Mình đã sa vào "đại dương đen" và chưa có lối ra..

ღ_YangBoWenღ_ - 02/09/2025 17:02:09
Tuổi thơ của mình chia làm hai giai đoạn và hai con người khác nhau: Hạnh phúc và không hạnh phúc. Trước tiên thì mình sẽ nói về cái "Hạnh phúc" trước. Giai đoạn đầu này mik nghĩ mik không bị như bây giờ, hồi đấy mik cực kỳ hạnh phúc, vui vẻ, không giống như một bệnh nhân. Trong mắt hàng xóm, bạn bè, thầy cô, họ hàng thì mik đúng chuẩn con nhà người ta, giải này giải nọ, tiền thưởng này nọ, giấy khen đầy nhà, ai nhìn vào cũng tấm tắc khen: "Đấy, cháu tôi nó là như thế, dịu dàng, hiền lành, ngoan ngoãn, học giỏi, chả bù cho con tôi...". Lúc đấy, mik vui lắm vì được khen mà, đứng trên đỉnh cao ai chả muốn, nhưng quan trọng là phải ôn, mik thường ôn bài đến khoảng 10h đêm chỉ để soạn bài ngày hôm sau. Đến lớp kiểm tra lúc nào cũng 10 vào sổ, cuối năm toàn xuất sắc. Đến lớp thì mik đc bạn bè yêu quý, ai cũng coi mik như em gái ruột, những lúc mik bị mắng, mấy chị em của mik toàn bảo: " Ai cho m đánh em tao, em tao tao cưng như trứng, hứng như hoa, chưa động đến một cọng tóc mà m đã đánh rồi á...". Lúc đấy mik cực kỳ xúc động, mik nghĩ cái hành trình đó sẽ đc kéo dài mãi mãi. Nhưng con người mà, làm sao mà an nhàn mãi được. Đến lúc lên cấp 2 thì hội chị em tan rã, vì có người chuyển trường và bị tách lớp, còn lại vài người thôi nhưng mik vẫn vui và vào cái ngày định mệnh đó
  "Ko hạnh phúc": Đó là một ngày đẹp trời, nắng nhẹ, gió mát nhưng đối với mik nó cực kỳ đáng sợ mà cho đến bây giờ, vẫn còn ám ảnh, nếu nói ra thì chắc mn sẽ ko tin vì ai nhìn vào cũng sẽ thấy một Gia đình hạnh phúc-con cái chăm ngoan, nhưng đấy chỉ là vỏ bọc. Đúng, gia đình mik hạnh phúc thật, từng có một tuổi thơ như cổ tích nhưng mik thì ko. Mik đã bị bạo lực tâm lý hay gọi cách khác thì là bạo lực học đường nhưng ko đánh thể xác mà là đánh vào tinh thần. Mik có một đứa bạn chơi cùng vì đứa đấy cũng có một sở thích chung với mik, chúng mik thân tới cái mức độ mà con bạn thân của mik nó còn bảo là:" Chúng m làm bạn thân là đc rồi". Mik rất vui vì đc mn yêu quý nhưng đâu bt rằng, chính cô bạn thân của mik mới tốt, còn đứa bạn kia thì lại là "sát nhân tâm lý", ko ngờ mik lại là con mồi trong kế hoạch của nó. Nó tên là T.H( xin phép dấu tên vì quyền riêng tư và ko muốn khơi gợi lại drama), chúng mình có thi chung một cuộc thi là Vioedu, chúng mình chia sẻ về cuộc sống hằng ngày và cho đến một ngày, nó có quen một thằng ở Mỹ Lung-Phú Thọ tên T, chúng nó thân lắm, mỗi lần nói chuyện  với mik, H toàn nhắc tới T, rồi một tuần sau, H giới thiệu cho mik thằng đấy, chúng mik làm quen và nói chuyện như thường, nhưng đâu biết mik sắp sa vào bẫy mà 2 đứa chúng nó giăng ra, chờ mik rơi xuống và tra tấn mik về sau đâu. Có một hôm, mik đùa với thg đấy một câu sến sẩm là mik chưa lớn, nhưng chúng mik là bạn, đùa vui thôi với thg đấy cũng nhạt, nó ko quan tâm là bao nhiêu. Nhưng câu đó đã khiến mik ân hận cả đời, thậm chí, mik còn đưa nó vào danh sách cấm sử dụng. Có một ngày, con bạn thân của mik nó bảo: " Ê m, con H nó cầm gì trên tay m kìa, hình như nó in lịch sử trò chuyện của m ra hay sao ý". Thế là mik nhìn lướt trên đống giấy đó và phát hiện đó là avatar của mik và thg T, nhưng nội dung bên trong hoàn toàn khác xa với bản gốc, như kiểu đã có ai nhúng tay vào vậy, và đúng, cả lớp đã bắt đầu đồn mik yêu thằng đó và mik hãm hại con H trong khi mik chưa hề làm gì nó cả, ngày nào đi học, mik cũng phải nghe câu:" Ê, con V yêu thằng T kìa" và mik đã điều tra, con H đã nói dối mik, nó bảo cái tờ giấy đó có người nhờ nó in hộ nhưng mik bt ko hề có ai nhờ nó in hộ cả, nó tự in và nó rêu rao khắp lớp, làm cho cả lớp nghĩ xấu mik, con bạn mik nó còn ko tin mik làm vậy, và nó ghét mik, chỉ trong một ngày con H nó khiến cả lớp toxic mik, có những đứa chưa đọc là những đứa chị em thân thiết của mik, vụ việc diễn ra suốt 1 tháng và mik ko chịu nổi cú đả kích đó, mik đã bị trầm cảm ko nhẹ, mik còn mắc chứng rối loạn lo âu, stress một thời gian dài, cô lập với xã hội, tất cả đều rất nặng, đều ở mức tối đa, nhiều lúc mik rất muốn chết, mik ko có đủ tư cách gì để sống nữa, mik ko dám nói vì mik nghĩ mn ko tin. Mik luôn luôn phải giả vờ ổn trước mặt mn, và mik đã từng sợ đi học một thời gian, vì cứ mỗi lần nhìn mặt nó, mik chỉ muốn cầm dao lên và cứa cổ tay đi. Nhưng mik nổi tiếng là nhát, đến dao còn sợ, và mik chưa tuyệt vọng đến mức độ đó, mik gần thôi. Lúc đó mik muốn uống panadol hoặc thuốc ngủ cho người lớn vì đó là cách ra đi nhẹ nhàng nhất, ko ai bt nhưng mik ko có dũng cảm. Những lúc như thế mik chỉ ngồi khóc, tự an ủi, tự vỗ về bản thân, dần dần, mik nói chuyện một mình, việc đó đã diễn ra trong vòng 1 năm, mik rất mệt và mik muốn ngủ một giấc. Ko sao, lý trí đã thắng, mik đã vượt qua đc và ko còn như nhưng ký ức vẫn mãi kẹt ở một nơi đc gọi là: "Đại Dương Đen", và vụ drama đó đã ko còn xảy ra nữa, người chị từ trên Hà Nội của mik về đây học, mik rất vui vì đã có người tiếp thêm động lực sống cho mik, chị ấy coi mik như em gái ruột, chăm sóc lo lắng cho mik và mik rất biết ơn. Mình sẽ cố gắng để sống cho bản thân và cuộc đời, mình còn nhiều ước nguyện chưa đc thực hiện nên mik ko thể chết, may là trầm cảm chưa tối đa, chứ nếu tối đa rồi, người ngồi ở đây ko phải là mik nữa vì mik chết vì nhảy lầu hoặc uống thuốc ngủ rồi....cảm ơn vì đã nghe
0 0

Giải bài tập Flashcard Trò chơi Đố vui Khảo sát Trắc nghiệm Hình/chữ Quà tặng Hỏi đáp