Tôi đã từng có tài khoản trên Lazi.
Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đơn giản là dùng nó để học tập và trò chuyện vui vẻ. Tôi không ngờ một ngày lại xảy ra chuyện khiến bản thân ám ảnh đến tận bây giờ.
Hôm ấy, khi vào Lazi chat, tôi thấy một tài khoản có tên khá đặc biệt, kiểu như “thích bạn A” gì đó. Trùng hợp là tôi cũng tên A, nên tôi tò mò nhắn tin cho bạn ấy (tạm gọi là B). Ban đầu tôi chào “hello”, nhưng sau khi được B trả lời, tôi lại không biết nói gì, rồi nhắn những câu linh tinh. Sau đó, tôi chặn B luôn.
Tôi tưởng thế là xong. Nhưng vài hôm sau, khi lướt mục “Chia sẻ hằng ngày”, tôi thấy B đăng ảnh chụp lại đoạn tin nhắn đó. Lúc đó tôi mới nhận ra mình đã vô tình làm phiền người khác. Đọc bình luận bên dưới, tôi không rõ mọi người có đang mắng mình không, nhưng lại có cảm giác như bị một đám đông ở ngoài đời thật chửi rủa. Lần đầu tiên, tôi thấy được sự đáng sợ của Internet – và hậu quả từ sự bốc đồng, thiếu suy nghĩ của chính mình.
Tôi đã gửi xu kèm tin nhắn xin lỗi nhiều lần. B cũng gửi xu lại cho tôi. Sau khoảng 5–6 lần, tôi không gửi nữa. Rồi tôi thấy B đăng thêm một bài nữa về việc tôi chuyển xu. Lúc đó tôi thấy rất hổ thẹn và hối hận, nên quyết định rời khỏi cộng đồng Lazi.
Một thời gian dài sau, tôi quay lại và phát hiện B đã đổi tên, đổi avatar, xóa hết các bài đăng. Tôi thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng không biết có nên nhắn tin xin lỗi lần nữa hay không. Cuối cùng, tôi đã không làm gì và xóa tài khoản của mình.
Chuyện này đã qua vài năm rồi. Nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy mình thật tệ. Tôi viết những dòng này không phải để nói xấu B hay bất kỳ ai đã bình luận khi ấy. Tôi chỉ muốn coi đây là một cách thú nhận, một sự giải tỏa cho bản thân. Tôi rút ra bài học cho mình: trước khi làm bất cứ điều gì, phải suy nghĩ thật kỹ, vì hành động nhất thời có thể để lại hậu quả lâu dài.
Nếu ai đọc được mà muốn góp ý, phê bình hay ném đá, tôi hoàn toàn chấp nhận, vì tôi là người sai.
Và… nếu B vẫn còn nhớ và tình cờ đọc được bài viết này, tôi xin lỗi. Tôi không mong sự tha thứ, mà chỉ muốn tự tha thứ cho bản thân mình, sau ngần ấy năm day dứt.