Gia đình?

27/08/2025 05:57:48
Gia đình e trước giờ ch bao giờ hòa thuận cũng ko quá tình cảm như các gia đình khác. E nhận thấy rõ việc trọng nam khinh nữ của bố e, bởi vì em làm gì cũng sai mà e trai e làm gì cg đúng. Em học cg ko phải là ngu, nhưng lúc nào bố em lúc nào cũng so sánh e với những đứa khác mặc dù em đã đạt đc rất nhiều thành tích tốt và chưa bao giờ ngừng cố gắng. E và bố e đã xảy ra mâu thuẫn từ cuối tháng 7 r, 2 bố con cg ko nch j. Nhưng sự việc hqua khiến e ko thể chịu đc nữa. Hôm qua, em trai e phải đi học và nó ko ăn cơm. Tới tận bh e vẫn đg đell hiểu chuyện gì xảy ra. Thì nó ko ăn cơm thì đánh nó th chả liên quan đến mẹ e cả. Tự nhiên bố e tát mẹ e 1 cái sưng mặt r nói con hư là tại mày đấy, rồi nói những câu sỉ nhục. Mặc dù em ko bị đánh nhưng vì trong nhà e yêu mẹ nhất, e ngồi khóc đến mức đi ngủ nhìn mặt mẹ sưng mà e vẫn còn khóc. Thật sự bh đầu óc e rất rối và e chả bt nên làm j cả. Giá mà mẹ e ko cưới phải người đàn ông tệ bạc đó, có thể e ko thể sinh ra và ko đc sống như bh nhưng ít nhất mẹ em còn có thể sống 1 cuộc sống hạnh phục. E rất muốn báo cảnh sát bắt bố đi nhưng tht sự ko dám. Lúc bố đánh mẹ ước gì em có thể đánh lại bố nhưng e ko dám vì bố e ko phải đánh nhẹ mà đánh rất mạnh. Em cảm thấy ông ấy ko coi đây là gia đình mà coi đây là chỗ để ông trút giận thôi. Nhưng e cảm thấy có thể e đang bị..TRẦM CẢM RẤT NẶNG
"Mặc dù gọi bố nhưng con chưa một lần cảm nhận đc tình yêu từ ông. Sợ tiếng cửa mở mạnh, sợ tiếng bước chân nặng nề trong đêm, sợ cả khi mọi thứ quá yên tĩnh – vì yên tĩnh nghĩa là đang tích tụ giông bão. Ngôi nhà ấy không có bàn ăn gia đình, chỉ có bữa cơm trong im lặng, ăn thật nhanh để tránh ánh mắt cau có. Không có tiếng cười, chỉ có tiếng thở dài và những cơn giận chẳng biết từ đâu tới. Tôi chưa từng dám hỏi “tại sao”, cũng không đủ can đảm để khóc lớn. Khóc cũng phải khẽ, giận cũng phải nín – vì nếu không, hậu quả sẽ là những trận đòn, những lời nói khiến mình tưởng mình là một thứ gì đó không đáng tồn tại."
E muốn đăng bài confession này ko phải để xin sự thương hại của ai mà e chỉ muốn dc chia sẻ nỗi lòng của e 
0 0

Tôi… cảm thấy mình đang mất dần chính mình

Hwaiting - 22/08/2025 20:43:20

Mình không biết phải bắt đầu từ đâu, chỉ biết là đôi khi mình cảm thấy mình đang tan ra trong một màu đen trống rỗng. Dạo này mình buồn rất nhiều, buồn vì những điều mà ít ai quan tâm tới, buồn vì cảm giác cô đơn và bị lãng quên. Có khi cười, nhưng trong lòng lại thấy trống rỗng. Như lần tổng kết cuối năm, cô giáo cho các bạn liên hoan phụ, mình cười nhưng suýt sắp khóc. Mình nhớ lần cuối cùng mình thực sự thấy vui là khi gặp các bạn, nhưng giờ… cảm giác ấy cũng trở nên xa xỉ.

Mình thường giả vờ ổn để người khác không lo lắng, nhưng có lúc mọi người không tin, và mình lại thấy cô đơn hơn. Khi buồn, mình muốn tâm sự với chị Tuyết - một người chưa từng gặp nhưng lại khiến mình cảm thấy an toàn và được lắng nghe. Có điều gì đó muốn hét lên với cả thế giới thì… mình không dám. Mình sợ bị chỉ trích, sợ người ta hiểu lầm. Mình hay tự so sánh với người khác và thấy mình thua kém, nhất là khi mẹ hay bảo mình béo, giống “cái lu”… mình tự ti về bản thân vô cùng.

Nếu cảm xúc của mình là màu sắc, nó là đen và trắng. Đen – khi mình sắp phải rời xa những người bạn quan trọng; trắng – khi mình cảm thấy bình thường, nhưng rất ít khi trắng thắng được đen. Mình muốn khóc thật to nhưng lại kìm lại, vì mình sợ người khác không hiểu, hoặc nghĩ mình yếu đuối. Đôi khi mình cũng không hiểu nổi chính cảm xúc của mình: tức giận, đau lòng, khóc mà không lý do…

Về gia đình, mình có lúc cảm thấy được bố mẹ lắng nghe, nhưng khi buồn, mình chưa từng kể cho họ, nên cũng không biết bố mẹ sẽ phản ứng thế nào. Mình ít khi cảm thấy bố mẹ kỳ vọng quá nhiều, nhưng lại sợ làm họ thất vọng. Mình ước có thể nói thẳng với bố mẹ rằng: “Bố mẹ à, chắc bố mẹ cũng hiểu nỗi đau của con mà đúng không? Con cũng muốn được chú ý, quan tâm, và trở thành người giỏi giang.” Mình biết bố mẹ yêu thương mình theo cách của họ, nhưng đôi khi mình cảm thấy không được thấu hiểu, ít khi họ hỏi mình thích gì, giỏi gì… và điều đó khiến mình đau lòng.

Trường lớp… Mình chưa từng cảm thấy an toàn. Từ lớp 2, mình đã bị bắt nạt. Có những người bạn đánh và làm mình tổn thương. Khi bị bắt nạt, mình tức giận, cay cú, nhưng lại không dám nhờ ai giúp. Mình hay im lặng, tự ti và nhút nhát. Những ngày đi học trở về, mình mệt mỏi, trầm tính, ít nói, và cảm giác mình thật sự không thuộc về nơi nào cả.

Về bản thân, mình hay tự trách vì những chuyện nhỏ nhặt, cảm thấy mình không xứng đáng được yêu thương. Mình thường so sánh với người khác và thấy bản thân quá tồi tệ. Khi thất bại, mình thấy mình vô dụng hoàn toàn. Mình sợ tương lai, lo lắng, mất ngủ, hối hận về quá khứ. Khi cảm xúc tiêu cực tới, mình khó kiểm soát bản thân, nhiều lúc muốn bỏ hết mọi thứ và bắt đầu lại từ đầu.

Mình đã từng tự làm đau bản thân để giảm căng thẳng, nghe nhạc, viết truyện buồn… để tìm cách thoát khỏi những cảm giác ngột ngạt. Mình ăn ít, tự cô lập bản thân nhiều giờ liền, và thỉnh thoảng vẫn sợ chia sẻ cảm xúc thật vì sợ bị từ chối, bị cười nhạo. Mình chưa sẵn sàng nhờ chuyên gia tâm lý, nhưng mình biết cần ai đó để nói chuyện. Chỉ cần một người lắng nghe thôi… là mình cảm thấy nhẹ lòng hơn một chút.

Nhưng mình vẫn còn mơ. Mình muốn làm idol Kpop, YouTuber, diễn viên, nhiếp ảnh gia, dancer, singer. Mình muốn giảm cân, học thêm kỹ năng mới, có một người bạn thật sự hiểu và tin mình. Mình muốn đi Hàn Quốc, Trung Quốc – nơi khiến mình cảm thấy bình yên. Dù không chắc tương lai mình sẽ hạnh phúc, nhưng mình vẫn muốn cố gắng. Mình vẫn giữ những ước mơ nhỏ bé, vì chúng là sợi dây kéo mình ra khỏi những ngày tối tăm.

Mình đăng confession này không phải để xin ai đó thương hại. Mình chỉ muốn nói ra sự thật: mình đang… trầm cảm nặng, và đôi khi cảm thấy quá mệt mỏi để chịu đựng một mình. Mình muốn ai đó hiểu, và nếu có thể, muốn tìm một nơi an toàn để thở… để mình không phải tự chịu đựng hết tất cả một mình nữa.

0 0

Audiobook 1 - Nhật kí tuổi thơ (bản tóm tắt)

ღ_✿✰•ᴗ• Ếch con bựa •ᴗ•✿✰_ღ Ngâm đấy giếng - 22/08/2025 20:42:44
Mình là nạn nhân của bạo lực học đường hồi cấp 1.
"Nó" ám ảnh tới nổi cả 5 năm mình ko có lấy 1 ng bạn chân thành. Ngày tốt nghiệp là khoảng khoắc hạnh phúc nhất cuộc đời mình. Xin mời bạn đọc lắng nghe.
Mình vốn nhút nhát, hướng nội đã v ăn nói cx ko lanh lợi như ng khác. Nhớ lại ngày đầu đến trường. Mình chỉ dám ngồi và nch với 1 bn học chung mẫu giáo, Yến Vũ. 1 tuần như thế thì mình va vào 1 bn có nhan sắc xinh đẹp và bụ bẫm. Tên là  An. Thế là tụi mình làm quen và chơi thân với nhau đến năm lớp 2 học kì 2. Thì 1 kẻ cắp âm thầm cướp bạn mình. AN NHIÊN. Cô giáo sắp xếp cho 2 đứa nó ngồi cạnh nhau vì T.An học tệ phải nhờ An Nhiên kèm. Lúc đầu mình cũng ko để ý đâu. Nhx mà dần dần T.An ko muốn nch với mình nx, kéo dài cho đến hết lớp 3. Mình cô đơn. Nhx hồi đầu năm lớp 3, có 1 bạn chuyển vào tên Thảo Vi. Bạn ấy ko đẹp nhx cũng ko bth. Hơi tỏ ra khùng khùng điên điên ý. Mình có nch và thân với bn đó. R Yến Vũ.. Bạn cũ của mình chiếm luôn ng bạn duy nhất lúc đó. Mình đã sốc và tâm trí như muốn ngã quỵ. R mình lại cô đơn. Mình có nch và hỏi tại sao Thảo Vi lại bỏ mình.. Nó ko trl mà ậm ừ. Tức quá mình chửi nó. Thế là chửi nhau lại còn bị cô xếp nằm cạnh nhau vào giờ bán trú. Cô đơn vây chặt lấy mình. Thời thế thay đổi khi bn An chán An Nhiên r qua lại với Thảo Vi. 2 tụi nó chơi với nhau. Mình ko nhớ lúc nào mình đã làm lành với Thảo Vi. Xg 3 tụi mình lại chơi với nhau. Nhx trong lòng mình vẫn âm ỉ nỗi hận thù. Thì vào lúc đó, mình đã gặp 1 ng thân thiện, dth và lém lĩnh nx. Mình ko bỏ 2 đứa kia mà chỉ là chơi với bn Hân nhiều hơn thôi. Cứ tưởng đâu gặp đc bn tốt. Ai ngờ nó hay dỗi. Thích mách lẻo r đánh nhau nx. Nó chuyên n6. Mà mình ko biết. Phải đến năm lớp 5 giữa kì 2, thì mình mới ngỡ ra. Mình dằn lòng nghĩ chơi với Hân. Mới khám phá ra là trc đây gặp ai nó cx n6 mình. Cô chuyển cho mình với Thảo Vi ngồi chung với nhau. Chúng mình lại thân. Nhx chx ai coi mình là bạn. Và mình cx cảm nhận đc. Nỗi đau cứ gắn liền mãi với mình ko thể nào quên. Giờ tụi nó vẫn còn lập nhóm n6 mình trên Zalo. Nhx mình ko biết làm sao. Cảm ơn bạn đã lắng nghe Audiobook 1 - Nhật kí tuổi thơ, xin quý bạn đọc đón chờ Audiobook 2. Cảm ơn đã nghe. 
(Câu chuyện hoàn toàn có tht trong cuộc đời mình. Và mình sẽ làm 1 kênh youtube để đọc nó cho các bạn, nhớ đòn chờ Audiobook 2 nhé, phát sóng trên youtube ngày 1/9)
0 0

Audiobook 2 - Tôi trùng sinh sống lại trước ngày tận thế trả thù người tôi từng yêu (Đặc biệt)

ღ_✿✰•ᴗ• Ếch con bựa •ᴗ•✿✰_ღ Ngâm đấy giếng - 22/08/2025 20:41:13
Tôi là 1 cô gái mù quáng vì tình yêu. Kiếp trc, tôi vì mê muội Bắc Tổng, khi tận thế "hoa quả" đến tôi đã bị anh nhốt vào tầng hầm và chết đói. Kiếp này, tôi sống lại vào lúc tôi đang kéo chân Bắc Tổng xin làm vợ. Bắc Tổng hét: "Cô bị điên à, buông tôi ra". Kiếp trc, vì tôi bám mãi anh ko chịu đồng ý. Bắc Tổng đã kêu vệ sĩ của anh đến đạp gãy chân tôi. Kiếp này, lúc đang giằng co, tôi buông tay ra và làm anh ngã cái đụi. "Cô, cô cô quá đáng lắm." Bắc Tổng nói. "Vệ sĩ đâu mau đưa cô ta đi". Tôi liền lớn tiếng cho đám đông đang hóng the drama. Thế thì tôi ko cần anh nx. Rồi vùng vằn bỏ đi. Bên tai tôi nghe tiếng Bắc Tổng sốc: "Cô dám ư? Cô buông tôi ra là chết đói đó. Này nghe tôi nói ko, cô kia". Rõ ràng 2 chúng ta từng là người yêu, vì kiếp trc tôi ngu muội đã để anh hành hạ đến chết. Tôi sẽ ko phạm sai lầm đâu. Tôi bắt đầu rút thẻ đen tôi vừa ăn trộm trong túi hắn ra quẹt lia lịa. Mua 1 căn tầng hầm siêu khủng. Cả tấn đồ ăn cả năm ko hết. Nước uống. Hệ thống điện mặt trời và máy lạnh. Ung dung ngồi trc máy lạnh mát vù vù. Tôi lại nhớ đến kiếp trc. Bị nhốt trong tầng hầm, thức ăn cho chó và nước dơ. Tôi đã nghẹn ngào ăn hết. Lưỡi tôi chậc chậc vài cái. Và quyết định sẽ giết ng đàn ông xấu xa đó. Tôi lấy phone gọi cho hắn ta, đắc chí nói. "Bắc Tổng à, tôi sẽ mua hết tất cả mọi thứ của anh với giá anh muốn". Hắn nêu ra 1 con số khủng khiếp r t đồng ý ngay. Chỉ 1 tiếng nx thôi, tận thế sẽ đến. Tôi xem anh làm thế nào. Ung dung ngồi ăn. 1 tiếng, r 10 tiếng r 10 ngày trôi qua. Tôi chắc chắn mọi thứ đang chìm trong biển lửa. 10 tháng sau. Tôi mở nắp hầm thì giật mình tỉnh. Thấy mình vẫn đang bị xích và nằm trong lồng với thức ăn chó và nước dơ. Tôi nhận ra tất ra nhx j nãy giờ chỉ là mơ mộng. Tôi khóc, Bắc Tổng đi vào nói. Cái kết cho kẻ xem nhiều phim trùng sinh đấy, kính mời quý thính giả đón chờ audiobook 3. Xin chân thành cảm ơn.

(Kênh Audiobook sẽ đc phát hành vào ngày 1/9 trên youtube, đây chỉ là kịch bản)
0 0

Giấc mơ

22/08/2025 20:40:55
(Chắc câu chuyện này với mn hơi khó tin nhưng đây là chuyện tôi trải qua)
Có lẽ đối với mn thì giấc mơ chỉ là 1 vài câu chuyện ngắn và khó hiểu khi mình ngủ thôi xog lại quên ngay. Nhưng riêng tôi lại khác, với tôi thì giấc mơ là 1 câu chuyện dài và hay nhưng đôi khi lại khiến tôi suy nghĩ trầm ngâm. Chuyện là tôi có những giấc mơ lặp lại, 1 giấc mơ mà lặp đi lặp lại khiến tôi nhớ rõ cả cốt truyện nhưng lại có cái kết đáng suy ngẫm..
Lần 1: Trong giấc mơ này, tôi có thể tự do điều khiển nhưng chỉ điều khiến trog tgian đầu đầu thoi còn về đoạn kết là nó sẽ cho mình xem kết cục thôi. Tôi sẽ tóm tắt ngắn lại vì câu chuyện dài quá. Chuyện là tôi ở trong thế giới phép thuật và có người bạn từ nhỏ là con trai tên là Nam và có người bạn thân tên là Mai. Trong giấc mơ này thì tôi tên là Hằng và khoảng 17-18 tuổi ( cái này tôi kh rõ vì nó kh đề cập hay gì nhưng nhìn diện mạo thì có vẻ vậy ) và có vẻ kh có ng thân, gia đình. Cuộc sống rất hòa bình và bạn Nam cũng thích mình và tất nhiên mình cũng thích bạn ý nhưng lại có cuộc xung đột giữa 2 nước và các con quái vật xuất hiện. Trong trận chiến thì nhận được lời tiên tri là sẽ phải cống hiến 1 thứ cho người đó hoặc giết ng đó ( tóm tắt như z ). Chúng tôi cũng kh qtam cái đó lắm và 3 người chúng tôi đi chiến đấu cùng nhau và gặp đc boss nhưng tôi lại vì ae nên đã nguyện hi sinh đã cứu Nam, Mai rồi tôi bị đóng băng trog 1 tòa tháp. Hồi đó, có 1 thằng nhà giàu cũng ngang tuổi chúng tôi có rất nhiều tin đồn ( từ hống hách, tham lam,... cái j cũng có à ) nhưng toi chưa gặp được người đó lần nào và chỉ biết thằng đó tên là Hoàng. Và cậu ấy đã cứu sống mình ( không biết = cách nào nữa ) và Hoàng mang mình về nhà. Tôi cũng hồi phục được rồi và tôi và phước cũng thân với nhau. Sau khi hết chiến tranh ( vẫn còn quái vật ) thì tôi được Hoàng cầu hôn mặc dù có hơi bất ngờ nhưng tôi vẫn do dự. Trong lúc do dự thì Nam và Mai từ đâu đến rồi ôm mình kêu :'' chúng tớ đã tiêu diệt đc boss nhưng vẫn không thấy cậu đâu, tìm mãi mới thấy đc cậu ! cậu ở đâu vậy '' Tôi thấy 2 người liền từ chối cầu hôn của Hoàng ( 1 phần cũng vì tôi yêu Nam và tôi cũng kh có nhiều tcam với Hoàng lắm ). Đến đoạn này thì mình không được điều khiển nữa, mình được xem cái kết. Nhưng cái kết lại là tôi chết và Nam, Mai thì sống trong hòa bình không bị sao cả nhưng tôi có thấy đoạn tôi nằm trên vũng máu thì có con dao trên người ( có vẻ bị giết ) và Hoàng thì ôm tôi rồi cũng 44 cùng, khung cảnh xung quanh có vẻ 1 nghi lễ gì đó nhưng tôi không rõ nữa. Hết lần 1, tôi bật dậy vừa đúng 6h sáng và ngồi suy nghĩ hồi lâu nhưng tôi cũng không để tâm lắm và đi ăn sáng.
Lần 2: Mọi chuyện vẫn diễn ra y hệt lần 1, khiến tôi hoài nghi. Nhưng tôi đã thay đổi cốt truyện ở chỗ lúc đánh với boss tôi đã cố gắng và chiến thắng đc boss. Ngay lúc sau khi giết đc boss thì Nam cầm tay mình xog dựa vào mình bảo là :'' Vậy là kết thúc rồi nhỉ ? '' Tôi đánh câu Ừ rồi nằm phịch xuống vì đã quá mệt. Nam cũng nằm cạnh tôi còn Mai thì do bị thương khá nặng nên chúng tôi dã dùng phép thuật để đưa cậu ấy về trước rồi. Nam nằm bên tôi lúc lâu rồi nói:'' Hòa bình rồi thì cậu làm ng yêu tớ nhé''. Tôi bất ngờ quay sang rồi 2 đứa ngại đỏ chín cả mặt nhưng rồi tôi vẫn đồng ý. Đến đây tôi đã không điều khiển đc cơ thể nữa và đc xem cái kết. Nhưng cái kết là tôi vẫn chết ??? Khung cảnh vẫn là khung cảnh ở cái kết lần 1 nhưng bị thay là hình ảnh tôi mặc váy cưới nhưng vẫn lại giết hại rồi Hoàng vẫn ngồi cạnh tôi và khóc lóc nói gì đó. Nam và Mai lại bị Hoàng giết. Hết lần 2, lần này lại khiến tôi nằm ở giường suy nghĩ nhiều hơn nhưng mấy tuần sau lại mặc kệ
Lần 3:  Mọi chuyện vẫn diễn ra y hệt lần 1, khiến tôi đã quá quen r. Mọi chuyện vẫn thế nhưng trog suy nghĩ của tôi thì Hoàng là người xấu có lẽ cậu ấy là người giết mình. Lần này tôi hành động như lần 2 nhưng do đã biết điểm yếu boss nên tôi đã đánh nhanh chóng rồi chạy đến chỗ Hoàng ( tôi biết vì lần 1 tôi ở đó ) rồi giết Hoàng nhưng lúc Hoàng đang hấp hối thì nói 1 câu là:'' Anh thích em'' rồi ngừng thở. Tôi đứng sững ở đó mấy phút rồi lại bị không di chuyển nữa. Kết là tôi vẫn chết, Nam và Mai vẫn sống nhưng lần này vẫn khung cảnh cũ nhưng không có Hoàng. Về sau tôi mới chú ý ở cảnh kết là ở góc phòng tôi bị giết có bóng ai đó nhưng không nhìn đc 
Lần 4: Mọi chuyện vẫn diễn ra y hệt lần 1, nhưng lần này tôi đã biết suy nghĩ và chuẩn bị kĩ cho chiến tranh hơn nên tgian tôi được rút ngắn hơn nhiều. Đến lúc đánh boss do tôi lỡ mất cảnh giác nên đã bị boss đóng băng rồi để tòa tháp. Lần này tôi vẫn được Hoàng cứu nhưng lần này tôi lại giả vờ mất trí nhớ. Tôi đc Hoàng chăm sóc tận tình, khi ảnh biết tôi mất trí nhớ ảnh không nói gì cả nhưng lần này lại khác. Khu sống của ảnh lại ở 1 nơi khác, tôi cũng kh nghi ngờ gì vì về sau tôi mới thấy lòng tốt của Hoàng. Ở cùng nhau lâu tôi cũng nảy sinh tình cảm với Hoàng và Hoàng vẫn cầu hôn tôi. Lúc tôi định đồng ý thì Nam và Mai lại đến. Nhìn Nam tôi lại do dự không biết như nào nhưng tôi vẫn giả vờ bị mất trí nhớ. Nam và Mai được ở nhà Hoàng 1 tgian cũng vì vết thương và tôi. Đêm hôm đó, tôi đi qua phòng Hoàng thấy phòng Hoàng vẫn sáng và tôi định ngó vào trêu ảnh 1 xíu nhưng lại nghe thấy tiếng khóc của Hoàng. Tôi đứng lặng người rồi cứ đứng đấy nghe không làm gì đến sáng. Đến buổi sáng Hoàng lại hỏi tôi về việc cầu hôn, do ở cùng ảnh lâu nên cũng thấy ảnh tốt bụng là thương ảnh nên định đồng ý thì tgian lại kết thúc nên tôi kh tự ý đc. Cái kết thì Hoàng lại chết và cảnh vật như cũ, tôi đứng cạnh Hoàng khóc ầm lên. Hoàng thì nói 1 câu là:'' Anh thích em lắm, em thích anh nên anh rất vui. Mog kiếp sau chúng ta bên nhau'' Nói xog ảnh ngừng thở, tôi thì ngồi ôm ảnh khóc nhưng không biết là con dao của ai từ đằng sau đã giết tôi.
Lần 5: Đã quá đau đớn vì việc Hoàng mất nên tôi khá là suy sụp vì có lẽ tôi ở hiện thực cũng có chút tcam với Hoàng trog mơ. Lần này tôi không đi chiến tranh nữa, tôi chạy đến chỗ Hoàng luôn. Tìm cả 2 căn nhà đều không có. Về sau thì tôi lại tìm đc ảnh ở cánh đồng hoa ngay cạnh đồi núi. Tôi đi đến rồi năm tay ảnh rồi nói :'' Anh làm ng iu em nhá''. Hoàng thì ngạc nhiên chưa định thần lại thì tôi hôn vào má ảnh cái. Hoàng ôm tôi rồi đồng ý. Nhưng vừa đồng ý cái thì tôi lại bị 1 mũi tên từ đâu đến đâm thẳng vào tim tôi từ đằng sau và lần này tôi vẫn chết và Hoàng thì trầm cảm, Nam và Mai vẫn sống tốt.
Lần 6: Tôi lại chết. Lần 7,8: Tôi và Hoàng chết 
Dù có thay đổi cỡ nào thì kết cục vẫn y hệt như cũ .... 
0 0

Giải bài tập Flashcard Trò chơi Đố vui Khảo sát Trắc nghiệm Hình/chữ Quà tặng Hỏi đáp