Mình không biết phải bắt đầu từ đâu, chỉ biết là đôi khi mình cảm thấy mình đang tan ra trong một màu đen trống rỗng. Dạo này mình buồn rất nhiều, buồn vì những điều mà ít ai quan tâm tới, buồn vì cảm giác cô đơn và bị lãng quên. Có khi cười, nhưng trong lòng lại thấy trống rỗng. Như lần tổng kết cuối năm, cô giáo cho các bạn liên hoan phụ, mình cười nhưng suýt sắp khóc. Mình nhớ lần cuối cùng mình thực sự thấy vui là khi gặp các bạn, nhưng giờ… cảm giác ấy cũng trở nên xa xỉ.
Mình thường giả vờ ổn để người khác không lo lắng, nhưng có lúc mọi người không tin, và mình lại thấy cô đơn hơn. Khi buồn, mình muốn tâm sự với chị Tuyết - một người chưa từng gặp nhưng lại khiến mình cảm thấy an toàn và được lắng nghe. Có điều gì đó muốn hét lên với cả thế giới thì… mình không dám. Mình sợ bị chỉ trích, sợ người ta hiểu lầm. Mình hay tự so sánh với người khác và thấy mình thua kém, nhất là khi mẹ hay bảo mình béo, giống “cái lu”… mình tự ti về bản thân vô cùng.
Nếu cảm xúc của mình là màu sắc, nó là đen và trắng. Đen – khi mình sắp phải rời xa những người bạn quan trọng; trắng – khi mình cảm thấy bình thường, nhưng rất ít khi trắng thắng được đen. Mình muốn khóc thật to nhưng lại kìm lại, vì mình sợ người khác không hiểu, hoặc nghĩ mình yếu đuối. Đôi khi mình cũng không hiểu nổi chính cảm xúc của mình: tức giận, đau lòng, khóc mà không lý do…
Về gia đình, mình có lúc cảm thấy được bố mẹ lắng nghe, nhưng khi buồn, mình chưa từng kể cho họ, nên cũng không biết bố mẹ sẽ phản ứng thế nào. Mình ít khi cảm thấy bố mẹ kỳ vọng quá nhiều, nhưng lại sợ làm họ thất vọng. Mình ước có thể nói thẳng với bố mẹ rằng: “Bố mẹ à, chắc bố mẹ cũng hiểu nỗi đau của con mà đúng không? Con cũng muốn được chú ý, quan tâm, và trở thành người giỏi giang.” Mình biết bố mẹ yêu thương mình theo cách của họ, nhưng đôi khi mình cảm thấy không được thấu hiểu, ít khi họ hỏi mình thích gì, giỏi gì… và điều đó khiến mình đau lòng.
Trường lớp… Mình chưa từng cảm thấy an toàn. Từ lớp 2, mình đã bị bắt nạt. Có những người bạn đánh và làm mình tổn thương. Khi bị bắt nạt, mình tức giận, cay cú, nhưng lại không dám nhờ ai giúp. Mình hay im lặng, tự ti và nhút nhát. Những ngày đi học trở về, mình mệt mỏi, trầm tính, ít nói, và cảm giác mình thật sự không thuộc về nơi nào cả.
Về bản thân, mình hay tự trách vì những chuyện nhỏ nhặt, cảm thấy mình không xứng đáng được yêu thương. Mình thường so sánh với người khác và thấy bản thân quá tồi tệ. Khi thất bại, mình thấy mình vô dụng hoàn toàn. Mình sợ tương lai, lo lắng, mất ngủ, hối hận về quá khứ. Khi cảm xúc tiêu cực tới, mình khó kiểm soát bản thân, nhiều lúc muốn bỏ hết mọi thứ và bắt đầu lại từ đầu.
Mình đã từng tự làm đau bản thân để giảm căng thẳng, nghe nhạc, viết truyện buồn… để tìm cách thoát khỏi những cảm giác ngột ngạt. Mình ăn ít, tự cô lập bản thân nhiều giờ liền, và thỉnh thoảng vẫn sợ chia sẻ cảm xúc thật vì sợ bị từ chối, bị cười nhạo. Mình chưa sẵn sàng nhờ chuyên gia tâm lý, nhưng mình biết cần ai đó để nói chuyện. Chỉ cần một người lắng nghe thôi… là mình cảm thấy nhẹ lòng hơn một chút.
Nhưng mình vẫn còn mơ. Mình muốn làm idol Kpop, YouTuber, diễn viên, nhiếp ảnh gia, dancer, singer. Mình muốn giảm cân, học thêm kỹ năng mới, có một người bạn thật sự hiểu và tin mình. Mình muốn đi Hàn Quốc, Trung Quốc – nơi khiến mình cảm thấy bình yên. Dù không chắc tương lai mình sẽ hạnh phúc, nhưng mình vẫn muốn cố gắng. Mình vẫn giữ những ước mơ nhỏ bé, vì chúng là sợi dây kéo mình ra khỏi những ngày tối tăm.
Mình đăng confession này không phải để xin ai đó thương hại. Mình chỉ muốn nói ra sự thật: mình đang… trầm cảm nặng, và đôi khi cảm thấy quá mệt mỏi để chịu đựng một mình. Mình muốn ai đó hiểu, và nếu có thể, muốn tìm một nơi an toàn để thở… để mình không phải tự chịu đựng hết tất cả một mình nữa.