Bạn cần đăng nhập mới có thể xem nội dung này

Tình yêu thời học sinh liệu có đẹp như lời đồn??

10/08/2025 07:47:31
Đợt trước bạn H có thích em và sau đó 1 khoảng thời gian thì em cũng thích lại bạn ấy. Lên cấp 2, tầm đến học kì 2 thì em bắt đầu đc sắp xếp ngồi cạnh nó. Và từ đó các tin đồn từ cấp 1 lại nổi lên. Đầu hè thì em với bạn H vẫn còn rất bình thường thậm chí là còn có những tin nhắn sến súa (chẳng hạn như là Chúc ngủ ngon, Chào buổi sáng, Nhớ m quá,...) Những tới bây giờ bạn thường xuyên nhắn tin kiểu cho có và còn thường xuyên seen tin nhắn nữa. Nhiều người nói với em là có thể bạn đó chỉ là cảm xúc nhất thời hoặc là bạn H chỉ muốn tán bạn để bạn thích bạn ấy thôi rồi bạn ấy lại bỏ đi mà. Bên cạnh đó em còn muốn chia sẻ thêm 1 câu chuyện nữa. Hồi đầu năm có 1 bạn bảo là thích em ( Bạn D ) thì em cũng nghĩ là trêu hoặc đơn giản chỉ là cảm xúc nhất thời thôi. Trong năm học, việc bạn D thích em cg đc bạn H biết nhưng hồi đó e khá là thic chơi với bạn D bơi vì bạn ấy chơi rất hợp với em kiểu tẻn tẻn giống nhau. Bạn ấy thường xuyên sử dụng hành động thay cho lời nói. Đến hè bạn D với em đã thành bạn thân rồi hihi. Đôi lúc em cảm thấy cũng hơi gọi là một xíuu rung động nhẹ. Nhờ mọi người góp ý và bày tỏ quan điểm cá nhân về vài câu hỏi sau ạ. Theo mọi người thì việc đôi lúc em rung động với bạn D có phải là sai ko? Em có nên thích bạn H nữa ko? Nếu là mọi người thì mọi người sẽ chọn bạn H hay bạn D? Em cảm ơn mọi người đã đọc hết và góp ý cho em ạ
1 0

Cái nhìn về học vấn của bản thân và bố mẹ (P1)

07/08/2025 21:58:40
Chuyện là mình năm tới 11 rồi, mà việc học tập ở cấp 3 luôn vây quanh giữa chọn ngành học và ngành nghề tương lai. cá nhân mình thì học lực thuộc loại giỏi từ bé rồi nên tổ hợp toán lí hóa, với sở thích mê kĩ thuật, công nghệ máy tính và thêm cái tính đã đâm đầu vào là phải lên ngọn cây mới thôi:)) của mình nên mấy cô chú trong nhà hay nói là "Đứng trước ngã rẽ mà rẽ ngả nào cũng kiếm nhiều tiền".

Tính mình từ nhỏ khô khan, tuân theo quy tắc, chả có sở thích hay niềm đam mê gì cho lắm (ngoài môn toán và máy tính) nên cái gì mình muốn nói ra, bố mẹ cho hay không cho cũng được, làm hay không cũng chả sao, nói sao liền nghe vậy cũng không khóc hay cãi cọ nên mình rất vừa lòng trong nhà. bố mẹ nói gì mình nghe đó, hỏi gì mình cũng nói thật kể thật nên họ rất hài lòng.

Bao nhiêu năm nói chuyện với bố mẹ hay với bất kì ai lúc nào cũng hòa hợp, nhưng không ngờ đó? trong họ hàng nhà mình mấy anh chị có người thì du học rồi thành công, một số người thì đại học ra kiếm tiền quá dư dả nhưng đó đã cưới vợ có con rồi, tạm gác qua một bên vì thời xưa nó khác.

Bây giờ chú ý mấy người ngang bằng lớn hơn mình vài tuổi. người học kế toán, đã ra trường và việc làm ở tp, nói chung không biết lương ra sao nhưng thấy bả bận việc vãi:)) mấy bác bên nội theo ngành kĩ thuật và xây dựng, có mở công ty riêng. người thì học quản lí khách sạn, ra trường có việc, nhưng đổi chỗ làm vài lần rồi lại về nhà một thời gian, gần đây mới lên thành phố lại để kiếm việc. người thì học đại học xong ra làm nhân viên siêu thị rồi lại nghỉ về nhà lấy chồng rồi, người thì không học đại học đi làm công ty luôn,...

Mấu chốt thế này, bố mẹ mình vốn ngày xưa học không đến chốn:)) mẹ mình nghỉ ngang đi làm nghề tự do, bố mình có đi bộ đội, khá nổi vì chữ đẹp (người khác kể mình) nhưng bố bảo có người bảo đi học quân y nhưng vì sợ máu đến tái mặt nên không đi:)) cả hai người bây giờ thu nhập ổn ở mức khá cao. vốn tư tưởng cổ hủ, nghe nhiều người học đại học ra rồi bỏ, thêm nhìn trường hợp bà quản lí khách sạn đó rồi phán cho mình: học đại học làm gì? học đại học thời buổi giờ có được gì đâu!

Thỉnh thoảng mình hay xem phim thanh xuân vườn trường mà, nên thật sự muốn thử cảm giác môi trường đại học, những buổi dạy của các giáo sư hay buổi thuyết trình do chính mình làm, thậm chí muốn cảm giác đào sâu vào môn toán hoặc máy tính (hơi kì lạ nhỉ?) nhưng nếu bố mẹ muốn vậy thì mình cũng chấp nhận theo lời.

Vấn đề là cách nói chuyện của bố mẹ cực đoan, kiểu như nói ra học đại học không được gì, cs ở tp khó khăn đầy cặm bẫy lừa lọc, nhiều vấn đề... những cái đó mình không ý kiến vì đó là sự thật. nhưng vấn đề mẹ nói là lấy chồng sinh con xong rồi cũng ở nhà nuôi con chứ có đi làm được đâu, mấy cái nghề đó thế này thế kia... mình đột nhiên giật mình, tư tưởng lấy chồng sinh con rồi sẽ nghỉ việc ở nhà nuôi con? chấp nhận là đôi phần đúng, nhưng cái cách nói đó cảm giác như bị trôi về thời xa xưa với suy nghĩ phụ nữ ở nhà phải nuôi con, nhưng mẹ có lúc vui vẻ đã nói là cứ mang cháu về cho mẹ nuôi mà? rồi cái cách mẹ vẽ vời ra tương lai hết sức khiến mình phải bất lực: học xong 12 nghỉ về nhà, về vùng quê ngoại đi làm công ty, nhà mình sẽ mua nhà ở cánh đồng gần đó rồi ở, tới tuổi lấy chồng sinh con. vốn đã quen với cuộc sống ở nơi khang trang, không bị trói buộc quá mức (vì mình học tốt nên những vấn đề thường ngày hay cả khi chọn tổ hợp vào cấp 3 cũng tự quyết định, lúc đó mình chỉ nói là: con rất khô khan, không bay bổng theo môn văn được, từ nhỏ mẹ nói con phải thích môn toán mới tốt và con cũng thích, nhà mình di truyền theo ngành kĩ thuật nên con hứng thú môn lý. thậm chí chốt lại với mẹ rằng: con học tốt nên học khối a, ngành máy tính xây dựng kế toán hay sư phạm gì đó nghề kiếm nhiều tiền mà mẹ nhắm con đều theo được hết) lần đầu tiên trong đời mình không chấp nhận, cũng không phản biện giải thích, thậm chí im lặng lơ đi, thấy khó thở. bố mẹ từ vùng quê ra làm ăn ổn định ở nơi khang trang này vốn là điều tự hào, vậy mà lại vì muốn về già bình yên mà kéo con cái về lại vùng quê đó? 

Còn típ nhé...
0 0

Cuộc sống không bao giờ ổn khi có em trai tôi!!!

Thích học Anh - 06/08/2025 15:35:05
Chào, tôi lên đây viết để chia sẻ cảm xúc cũng như là muốn giải tỏa nỗi buồn riêng.Có thể trong mắt nhiều người nghĩ tôi là một đứa bị thần kinh ko bt nhường em trai nhưng có ai hiểu đc vc làm 1 người chị cụ thể là chị thứ 2(nhà có ba đứa thì tôi là đứa thứ hai).Tôi luôn cố gắng ko dc vượt qua giới hạn những ngày đầu khi có em trai(giờ nó 6 tủi) tôi nghĩ là nó sẽ rất ngoan và nghe lời nhưng ko...nó như muốn chiếm đc vị trí, ko bt nới thế nào nhưng có thể gọi là đứa con ngoan nhất nhà.Tôi học giỏi nhưng càng ngày càng thấy mik trong mắt mọi ngưởi như đống phân cản trở con đường trưởng thành của em trai vậy.Mọi người luôn nói tôi hậu đậu,ko làm đc j!Trong khi tôi chỉ đang cố gắng giúp mọi người thôi!!Không một ai nghe tôi giải thích,tôi cảm giác như là mik ko còn là j trong mắt bố mẹ nữa,bố mẹ hết lòng yêu thương em trai tôi,còn tôi thì lúc nào cũng bị nó đổ tội xong còn ko đc giải thích!Nó thi thoảng trong giờ ăn cơm trưa hay tối đều vậy,nó luôn nói xấu chê tôi hoặc là nó nói luôn cả bí mật thầm kín của tôi sau đó nhìn tôi với ánh mắt kiểu:''Chị à,chị ko phải con của mẹ đou,mẹ chỉ yêu quý mỗi mik em thôi!''.Mấy lúc như thế hỉ muốn ra chửi xong đấm nó thôi!Nưng sao có thể khi bố mẹ luôn nói rằng:''nó còn bé có bt j đâu?" hay là "Mày lớn hơn hay nó lớn hơn?"Tôi cảm giác như muốn chết đi cho xong tôi cũng không muốn nhìn thấy mặt nó nữa!Tôi từng nghĩ quẩn rất nhiều nhưng mà tôi lại ko dám làm ai phải khóc(mẹ tôi)Tôi quý mọi người nhưng họ thì ko!Tôi luô có gắng chiều quý em trai mik nhưng mà nó trả ơn tôi bằng cái j đây?Bằng những lần mẹ và bố mắng chửi?Có thể có nhìu ngươi fchungf quan điểm với tôi và cũng sẽ có người ko cùng quan điểm với tôi và cho tôi như bị dở hơi!Ok tôi chấp nhận những lời chê bai của các bn... Giờ thì tôi chỉ muốn tâm sự vơi một người nào đó mà có thể hiểu tôi thôi,tôi mệt rồi...
0 0

Giải bài tập Flashcard Trò chơi Đố vui Khảo sát Trắc nghiệm Hình/chữ Quà tặng Hỏi đáp