Nếu thế giới làm tổn thương anh thì em sẽ chữa lành vết thương đó. Không cần anh phải mạnh mẽ trước em, không cần anh phải gồng mình gói hết mỏi mệt vào một câu “anh ổn”, vì em ở đây không để hỏi han cho có, mà để lặng lẽ chờ anh cần một người hiểu. Em biết có những ngày anh thấy lòng nặng trĩu, thấy thế giới quay lưng, thấy chính mình cũng chẳng còn biết dựa vào ai, nhưng nếu một giây nào đó anh nhìn về phía em – thì đừng ngạc nhiên khi em vẫn ở đấy, vẫn chờ anh kể cho em nghe chuyện buồn, và nếu không muốn kể, chỉ cần ngồi yên bên nhau, cũng đủ rồi. Em không giỏi vẽ vời điều ngọt ngào, cũng không hứa sẽ khiến anh quên đi hết mọi muộn phiền, nhưng em có thể nhẹ nhàng nắm tay anh qua ngày giông bão, có thể im lặng mà thấu hiểu, có thể làm người bình thường nhất, nhưng là nơi bình yên nhất khi anh trở về. Người ta có thể làm anh vỡ vụn, nhưng em sẽ không bao giờ như vậy. Anh không cần phải là người mạnh mẽ nhất, chỉ cần là chính anh – trong mắt em, thế là đủ.