Có những lúc tôi tự hỏi: “Phải chăng tôi thật sự là đứa con tệ hại như mẹ vẫn nói?” Mẹ vẫn thương tôi, tôi biết chứ. Có những buổi chiều mẹ gội đầu cho tôi, dịu dàng vuốt tóc và kể chuyện xưa. Có những hôm tôi bệnh, mẹ ngồi cả đêm canh chừng từng cơn ho. Có những khoảnh khắc mẹ cười với tôi, hỏi tôi ăn có ngon không, học có mệt không – và tôi thấy lòng mình ấm áp biết bao. Nhưng rồi, chỉ cần một chuyện nhỏ xảy ra, cơn giận từ mẹ lại trút xuống tôi bằng những lời lẽ khiến tim tôi rạn vỡ. “ con chó !” – mẹ thốt ra mà không biết ánh mắt tôi lúc đó như vụn vỡ. “Nói hoài không nghe! Mày chỉ biết cãi lại !” – mẹ quát, còn tôi chỉ muốn nói đôi lời để mẹ hiểu, để mẹ lắng nghe tôi thêm chút nữa thôi. Nhưng mọi nỗ lực giãi bày đều bị dập tắt: “Nghĩ vớ vẩn! Linh tinh! Cái hay không học, toàn học mấy cái thói quỷ!”… Mẹ chẳng bao giờ tin những điều tôi nói là thật lòng, là đau đáu từ tận trong tim.
Mỗi lần bị mẹ so sánh với người khác, tôi lại càng thấy mình chẳng đáng gì. Con nhà người ta luôn giỏi giang, lễ phép, ngoan ngoãn, còn tôi – trong mắt mẹ – chỉ là một đứa trẻ hư, không nên thân, chỉ biết làm mẹ buồn. Tôi đã từng nghĩ, có phải lỗi là ở tôi? Phải chăng vì tôi không đủ ngoan, không đủ giỏi, nên mẹ mới thất vọng, mới hay giận dữ như vậy? Có phải chỉ cần tôi tốt hơn, mẹ sẽ không mắng tôi như thế, sẽ không buông những lời sắc như kim đâm vào lòng con gái mình?
Tôi yêu mẹ, thật lòng yêu. Tôi biết mẹ cũng yêu tôi, chỉ là tình yêu ấy đôi khi bị vùi lấp dưới áp lực, mệt mỏi, và cả những vết thương mẹ từng chịu trong đời. Tôi vẫn chờ những ngày mẹ dịu dàng, vẫn cố ngoan ngoãn, vẫn hy vọng một ngày mẹ sẽ hiểu, rằng con gái mẹ cũng biết đau, biết khóc, biết buồn… và chỉ cần một cái ôm, một lời xin lỗi, là có thể vá lại những mảnh trái tim nứt vỡ trong tôi.