Tớ Vẫn Luôn Chờ Cậu Ở Một Góc Tuổi Thơ, Thanh Xuân Của Tớ Mang Tên Cậu!!

☘ʚ ღ_Amee_ღ ɞ✩ ♪ - 30/06/2025 22:45:39

Tôi từng có một thời thanh xuân đẹp đẽ bên người mà tôi sẽ không bao giờ quên – người mà tôi đã từng xem là cả thế giới, là cả bầu trời. Hồi tiểu học, tôi từng có một người bạn tên là Trang. Lớp 1, 2 tôi đã chơi cùng nó nhưng vì một lý do nào đó mà đến khi lên lớp 4, 5 mới chơi lại với nhau.

Lúc đó, tôi từng bị trầm cảm nặng từ năm lớp 2 đến lớp 5 khi bố mẹ không quan tâm đến tôi và tôi bị BLHĐ. Chính vì lý do đó, tôi càng thu mình lại, tôi không dám nói cho bố mẹ, thầy cô biết. Nhưng có một ngày, tôi và nó đã cùng nhau đi mách cô. Nó chờ ở ngoài còn tôi đi vào lớp khi mà tất cả học sinh đã đi về hết. Nhưng không như tôi nghĩ. Cô lại nói rằng "sao không nói khi lớp trưởng chào mà giờ mới bảo" với vẻ mặt không ưa. Đến hôm sau thì cô đã quên, mà chẳng nói gì nữa. Kể từ đó tôi dần cam chịu và không làm gì nữa.

Mỗi khi có chuyện buồn vui tôi đều kể với Trang. Nhiều lúc lại khóc trong đau đớn. Mỗi lúc như vậy nó đều không nói gì mà chỉ lắng nghe tôi. Mỗi giờ ngủ trưa tôi đều ôm nó hay gác chân lên nó. Bây giờ tôi mới hiểu rằng đó là cảm giác ôm và ngủ với người mình yêu quý – là cảm giác thoải mái và dễ dàng chìm vào giấc ngủ nhất.

Mỗi lần như vậy nó đều đẩy tôi ra, nhưng vì tôi quá bám người nên nó cũng kệ tôi. Có lần tôi cứ ngồi bám lấy nó suốt, nên tôi làm gì nó cũng để ý thấy hết. Có lần tôi làm cái hộp bằng giấy để đựng hạt hướng dương để ăn trong giờ, nhưng nó lại hiểu nhầm là tôi làm quà cho nó nên nó làm lại. Nhưng khi biết tôi làm gì thì nó liền quê và viết thư cho tôi. Chúng tôi thường viết thư hay làm quà cho nhau. Mỗi khi rảnh tôi đều viết thư và làm quà tặng nó. Khi nó hỏi "sao  mày viết gì mà nhiều vậy mà tao không nghĩ được gì để viết", thì tôi đều nghĩ rằng vì "tôi yêu quý nó và trân trọng nó bằng cả trái tim."

Tôi thường hạ thấp mình, hay làm trò con bò cho nó cười bởi vì tôi thích nhìn nó cười. Khi nó cười đẹp lắm, rất đẹp. Và dần dần nó cũng quen nên cũng dần lạnh lùng hơn với tôi. Nó khác tôi. Nhà nó rất to và tầm 2 tỷ, bố mẹ nó cũng rất tốt và hào phóng. Nó không học nhiều hay học thêm mà khá giỏi, nhưng nhìn lại tôi thì lại trái ngược với nó. Nhưng tôi chưa bao giờ ghen tỵ với nó cả. Dù bọn tôi có nhiều lần cãi nhau nhưng tôi đều là người làm hòa. Cũng là một phần trong lý do tụi tôi cãi nhau sau này.

Mỗi khi đến trường tôi đều đến sớm hơn nó nên tôi đều lên lớp để để cặp sách lên ghế rồi chạy lật đật xuống ngồi chờ ở ghế đá. Dòng người tấp nập đi qua. Khi Trang đến thì tôi liền chạy ra sau lưng và cố nhảy lên người nó. Mấy lúc đó nó đều rất vui. Nhưng có một hôm tôi đang đọc thơ nên không để ý nó đã đi lên lớp từ lúc nào. Khi nó nhìn thấy cặp sách của tôi, nó liền xuống sân tìm tôi. Lúc tôi thấy nó tôi rất bất ngờ và thấy rất vui. Bọn tôi luôn nói sẽ làm bạn với nhau mãi mãi, đến già. Có lúc tôi đã rủ nó vẽ nhà cho sau này bọn mình cùng ở và không cưới chồng mà ở cùng nhau. Nó còn bảo lúc nào nó giàu nó sẽ mua cho tôi cái iPhone 14.

Hồi đó tôi hay đi bắt kiến về nuôi nhưng có một trò ác hơn đó chính là bắt muỗi rồi cho vào “nghĩa trang”. Tôi sẽ giết một con muỗi rồi cho vào tờ giấy nhỏ, sau đó dán vào cái tờ giấy to hơn được gọi là “nghĩa trang”. Khi có nhiều con muỗi thì sẽ thành một cái nghĩa trang, và khi khoe thì ai cũng cười và vui vẻ. Giờ ra chơi tôi thường ngồi xụp bên bàn nó và kêu muốn ra ngoài chơi cùng nó nhưng nó cứ ở trong phòng tối. Tôi lại nói rằng tôi không muốn chôn vùi thanh xuân của mình trong lớp này đâu.

Có lần nhà trường cho mua sách, có rất nhiều sách và tôi thích quyển truyện cười. Nhưng khi tôi xin bố mẹ thì ba mẹ không cho. Tôi rất buồn và kể cho nó nghe. Và nó đã lấy tiền của nó để mua cho tôi và nó 2 quyển truyện. Mỗi khi mở quyển đó ra tôi lại càng nhớ nó hơn. Nó đã từng nói một câu khiến tôi khóc mỗi khi đọc lại:

"Tao thích nhìn mày cười. Mong mặt trời có thể chiếu sáng tâm hồn mày và xóa đi những nỗi buồn trong tim."

Nó tuyệt lắm – là người tôi đã từng tin tưởng và yêu quý nhất trên đời. Nhưng có một chuyện: khi lên lớp thì nó phải rời xa tôi vì nó học khác trường với tôi. Giờ đây đã được một năm kể từ khi tôi rời xa nó. Tôi không dám đến nhà nó vì tôi sợ rằng nó sẽ lạnh nhạt với tôi và sẽ không thể như trước nữa. Nhà nó ở xa nhà tôi, phải mất 15–20 phút để đi ra nhà nó. Tôi chỉ có thể xem những bức thư để có thể nhớ đến nó. Mỗi ngày đều nhớ đến nó. Tôi đã dành ra một ô trong bàn học để giữ những thứ nó tặng – đẹp lắm.

Giờ đây tôi không còn được chơi với nó nữa, nhưng tôi không thất vọng vì đã từng có được một người bạn tuyệt vời như nó. Không có ai có thể thay thế được nó – vì nó chỉ có một. Và không có ai có thể khiến tôi tin tưởng, trân trọng như nó.

Dù sau này ra sao, tôi vẫn luôn nhớ đến mày, Trang à.
Cảm ơn vì ông trời đã dạy tôi một bài học – về tình bạn.
Cậu Là Người Khiến Tớ Tin Tình Bạn Có Thể Chữa Lành Mọi Vết Thương
Tớ Không Biết Sau Này Cậu Còn Nhớ Tớ Không, Nhưng Tớ Vẫn Luôn Nhớ Cậu
Trang – Người Khiến Tớ Tin Rằng Trên Đời Vẫn Có Một Tình Bạn Đẹp Như vậy
Nếu Được Quay Lại, Tớ Sẽ Chơi Với Cậu Lâu Hơn Một Chút
Tớ ước rằng có 1 ngày tớ được trở về với cậu

1 0

Pet nhà t

30/06/2025 22:42:44
Chào mn và toàn thể ae lazi, thấy dnay có trend bóc phốt bb hay quá t cx muốn lên tuss =)) ờm gth chút t là thành viên cx khá mới trong cái đất lazi này, số ngày online cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay nhưng vì mồm mép dẻo nên cx có cái danh ở đây. Nhân vật dc nhắc đến đầu tiên phải kể đến Giang (yan), đã giúp t định hướng cuộc sống về những bế tắc, thăng trầm, ns chung coi như ce trg nhà v, chuyện gì kể cả vui hay buồn cx kể hết cho nhau nghe, ns toẹt ra t luôn là đứa khổ khi pk nghe nó kể về nyc, mmc nó trong khi chả có kinh nghiệm đ gì chuyện tình trường. tiếp theo, chồng Quỳnh Anh (hvc) là đứa cá tính, men lì, tổng tài nhất lazi. ck  luôn sút vào mõm những thằng ất ơ nch lom dom một phát cho đỡ chướng tai gai mắt khiến mn phải trầm trồ. những pha chửi nhau đầy kịch tính của qa nhưng 70% cợt nhả khiến nhiều lúc t cười có thể là chết =)).  gần đây k thấy online đêm nhể chc sợ bị bố rút wifi. bảo trọng, anh yêu! bên cạnh đó là em Vân tokuda (ngtinh mùa hạ) mdu nói chuyện hơi ngu ngu nhưng dc cái xinh, dễ mến. tất cả out trình trc em vì khi tham gia trò chơi có thể bạn đã hóa thành thóc vì vân cầm đầu nắm trùm lúc nào k hay. với  cái danh tokuda em đã có cho mình một dòng máu jex soke không ai sánh kịp. đừng dùng nick mẹ đăng nhập meet nx lm t đ nhận ra ai đâu =)) . kế là Thu Naa (cn này hơi bị dâm ae cẩn thận) dc cái mặt mày hồng hào, sáng sủa, mũi cao còn lại đ có ưu điểm. mỗi khi t vào talk em đều rên lên một tiếng (sợ bố đ nhận ra m à) =)) nhiều lúc kêu ngủ nhưng đ ngủ off r lại onl hơn tk tiến bịp đc cái hay thức đêm vs t nên duyệt =)). tính tình hòa đồng, lẻo mép nên du nhập vs mn rất nhanh. đừng đòi về nhà ad ngủ hay đút cơm vào họng t! tiếp tục là cn Sâu ,mặc dù đại gia top 10 sever nhưng b ko chảnh mà hay phát lương thực cho người nghèo một cách công tâm và gương mặt đầy sự dối trá, hay giúp đỡ bạn bè, tổng tài đích thực khi có em ghệ nào thiếu tiền a đều vun đắp cả tấn xu lên người. đáng để tưởng niệm dk ae. chúc chị 8386, thành công trg csong để bao nuôi trai trẻ và đừng quên các cháu thiếu nhi như ad. tiếp là Thu Phương (dâm) em này pk ns là đệ tử idol Eimi Fukada, những câu thốt ra đều mang một sắc thái khác nhau và đầy sự giả tạo, th cx pk nói đến ưu điểm trc thì bé này cx khá tốt vs mn, ong chăm chỉ khi hay đi xin ttc với mn, lúc đùa cần đùa lúc nghiêm túc vx đùa.có vẻ cn này kcan lo cơm áo gạo tiền gì nên sống khá phông bạt và đam mê sưu tầm card các thái tử gia bắc kinh. chúc chị hp bên gia đình và người thân. cuối cùng là 2 tk nch rất bố láo vs ad, anh Quang Bảo và á khoa Dắklắk Quân (joker) với niềm kiêu hãnh khi máu dâm đã ăn sâu vào người các anh. với vc đã dc tẩy trắng anh bảo đã coi mình như một người hùng mang cho mình một sứ mệnh tiêu diệt Cali và những tk dâm máu mặt có danh trg giới show hàng, bảo k quản ngại ngày đêm để giãn cơ mồm solo với mục tiêu của mình mặc dù là trẻ trâu 2k19. quân là một cng rất vô tư, coi lazi như cái động bàn tơ của anh vậy, talk chủ đề lần nào cx về sex. anh còn tự tin khoe cá tính mình với muôn vàn web X mà anh muốn truyền tải và giới thiệu đến mn. hãy giữ cho mình tâm thế thoải mái để anh DK kp khiếp sợ m nx =))) . còn những bb3 của anh như em Chi, em Hoa, em Yến anh lmđ nào quên dc các em chỉ là chưa tiếp xúc nhiều n dần dần t sẽ lên bài. thôi đến đây, để kể hết tật xấu cm cx pk in ra một cuốn sách dài tập nhưng vì thời gian có hạn nên chỉ vt dc nnay. toàn thể những ng đã đọc giơ tay lên cho em cái nào =)) chúc vạn sự như ý, triệu sự bất ngờ ae nhá!
0 0

Bạn bè mình gặp trong Lazi

30/06/2025 12:04:34
Mình on Lazi gần 1 năm rồi và mình cũng gặp rất nhiều bạn bè và mình cũng thân với nhiều người ,nay mình đăng lên đây kh có ý định fot từng đứa đâu hẹ hẹ. Đứa đầu tiên mình gặp là Sweet Dream, tên hay chứ tính cợt nhả vờ lờ, nói chuyện mất dạy, dỗi t vô cớ. Đứa thứ 2 là con Nguyễn Phương Thảo, nó nghĩ tui hiền nên bắt nạt tui, kêu tui nhắn tin gạ trai mng ạ tui sợ lém huhu. Đứa thứ 3 là con Ngọc Ánh, nó bào tui nhìu lém, còn hay dỗi tui vô cớ, mang chuyện sặc cháo ra đùa (lêu lêu con sặc muối mì tôm), ngoài 3 con loz đó ra thì tui còn quen Nhquynh(bồ cũ anh tuân)Hải Yến(bff con quỳnh) chơi với bọn này vui vl hihi. Tui còn quen Beach Tea (Bích Trà) cute đáng iu hihi, Ghan lôz chơi chung với con pthao,tính cợt nhả hài cốt như nhau. Td(Thùy Dung) xinh gái, bả khong cho tui hát TRÌNH, lil(linh chi,lc,bồ tl) men vl, tới tui cũng sợ, Qvinh(anh sói,sói ngốc) hơn t có tí tuổi mà muốn làm ông cố t, bắt nạt t là giỏi. Ghuy (bồ chị TRẦN NHÃ GIA HÂN) bắt nạt t vô cớ nhưng mà vợ nó xinh. Vanh (Việt Anh, vanh đần) bảo t là hân l, md không khác gì con sw. Mi (con thúi, nic nó trùng tên nic tao) giống hệt con sw, mới qlai với nic. Nhật Dũng (idol 7. ielts) học giỏi, khiêm tốn vl, idol em;)). Kiệt(kẹt chos) bảo t là hân đơ?? tui xợ lém
~Oke ghi tới đây đủ dài rồi với lại mình không còn gì để nói nữa hẹ hẹ
0 0

Sự trưởng thành sau gục ngã ở lứa tuổi học sinh

30/06/2025 12:02:20
Trong hành trình trưởng thành của mỗi chúng ta, có lẽ ai cũng sẽ gặp thử thách, chông gai để vươn lên. Có thể chúng ta gặp rất nhiều khó khăn nhưng ta cũng có thể biến nó trở nên dễ dàng, chỉ cần chúng ta dám đối mặt, dám vượt qua. Vào năm lớp 7, tớ đã gặp một số chuyện khiến tớ không thể quên, cũng đã dạy cho tớ rất nhiều bài học. Kể từ đầu năm, tớ đã có một nhóm bạn khá thân, nhưng một người bạn nam  trong nhóm bắt đầu ghét tớ, tớ cũng chả biết vì sao bạn ấy ghét tớ nữa, tớ biết rõ mình không thích bạn ấy, cũng chẳng làm điều gì quá đáng nhưng tớ không nói ra vì muốn giữ lại tình bạn này. Người bạn này học toán khá tốt, có lần tớ không hiểu nên hỏi bạn ấy thì bạn ấy lại trả lời bằng một câu khá cọc cằn :"Bài dễ thế này mà mày còn không biết làm, ngu thật" Mặc dù biết mình không sai nhưng khi nghe câu nói ấy tớ lại thấy rất buồn.Tớ không nói gì chỉ lặng lẽ về chỗ ngồi để hỏi một người bạn khác. Tớ tự nhủ "Đây là chuyện bình thường, có lẽ bạn ấy gặp chuyện gì đó nên không vui thôi". Ấy mà, vừa thầm nghĩ xong thì lại thấy bạn ấy chỉ bài cho những bạn khác bằng thái độ rất niềm nở. Thấy lạ, đến cuối tiết tớ liền đến hỏi bạn ấy vì sao như vậy thì mọi người biết bạn ấy trả lời ra sao không?, bạn ấy nói rằng:"Tại mày ngu, nên tao không thích chỉ bài cho mày", nói xong bạn ấy bỏ đi bằng một ánh mắt chán ghét và ngông nghênh. Mọi sự chia rẽ bắt đầu từ chuyện này, cũng không biết bạn ấy nói gì với hai người bạn kia mà hai người họ đều bắt đầu xa lánh tớ, cả nhóm đang nói chuyện rất vui vè nhưng chỉ cần tớ góp vui cùng mọi người thì tất cả lại im phăng phắt, không hề quan tâm mà lại tiếp tục câu chuyện của họ như tớ chỉ là một người vô hình. Nhớ có lần, một người bạn trong nhóm tớ tổ chức sinh nhật, cậu ta mời tất cả các bạn trong lớp nhưng lại không mời tớ.Biết chuyện, tớ cũng buồn nhưng cũng không nhắc trước mặt cậu ta mà mặc kệ, không quan tâm đến chuyện này. Tớ dần trở nên lạnh lùng, ít nói hơn, không còn muốn đến lớp nữa, càng không muốn giờ ra chơi hơn, bởi lúc này mọi người đều có nhóm mình chơi chỉ riêng tớ ngồi một góc, đừng hiểu nhầm nhé, tớ cũng từng muốn gia nhập vào nhóm nhưng tớ lại không thể, bọn họ miệng thì đồng ý, nhưng sau lưng lại nói xấu tớ không ngừng, có lần bọn họ còn nói xấu trước mặt tớ cơ. Vì không còn bị xao nhãn nên thành tích học tập của tớ ngày càng tốt lên, điểm trung bình môn nào của tớ đều trên 9.0 điểm cả, nhưng thay vì công nhận thì bọn họ lại nói thầy cô bênh tớ. Tớ cảm thấy rằng, mình đang bị lợi dụng bởi vì mỗi lúc tớ chỉ bài cho họ thì họ mới niềm nở, nếu tớ không chỉ bài thì lại đi nói xấu tớ. Tớ cảm thấy vô cùng mệt mỏi về chuyện này. Bỗng một ngày, tớ chợt nhận ra một điều vô cùng quan trọng, tại sao tớ phải làm như vậy?, tại sao tớ lại phải níu kéo trong khi người ta không cần? Tớ dần trở nên trở thành chính mình hơn, không còn cảm thấy cảm giác hụt hẫng, có lỗi nữa, cuộc đời tớ dần trở nên nhiều màu hơn. Tớ dần trở thành cởi mở, có nhiều người bạn đáng quý hơn. Vì vậy, tớ muốn nói với các cậu:"Hãy trở thành nhân vật chính trong cuộc đời của cậu, đừng để bị vấy bẩn bởi những cảm xúc nhỏ nhoi, nếu cậu là một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa biển lớn, không có phương hướng thì đừng lo bởi cũng chính bản thân cậu sẽ trở thành ngọn hải đăng soi sáng để cậu biết nơi mình nên đi và con đường để đi về.
~ N
0 0

Thanh xuân của tớ

suu✦ - 29/06/2025 22:43:43
Thanh xuân của tớ là gì, là những niềm vui thời còn đi học, 4 năm thôi nhanh mà đó là lời tử nhủ của mik trước khi vào học lớp 6 tại ngôi trường cấp 2 của tớ. Nhưng bây giờ nghĩ  lại mong thời gian chậm đi một chút, nghỉ hè nay không còn vui như năm trước nữa gòi vì mik biết bến đò nay chỉ đến đây thôi. Đến những nơi xa xôi mà lớp mik muốn đến quãng đường lên tới mấy nghìn km, đó không phải là km nữa mà đó là một nghìn quãng đường dài đầy những trái tim yêu thương nhau đến từ các cậu. Đợi đến mùa hè năm sau, phòng học kín chỗ ngồi này đáng tiếc cũng không phải là chúng ta nữa rồi. Mùa hè, mùa thi, mùa chia ly mùa nào cũng có hết nhưng mik không muốn mùa chia ly. Khởi đầu là đáng sợ, và kết thúc thì thường là buồn, nhưng đó là những thứ tốt nhất mà tớ có suốt những năm trung học. Thanh xuân của tớ nằm lại nơi đây, trên chiếc ghế đó, ở chỗ ngồi đó, trong lớp học đó. …và với những con người đó. Điều cuối cùng ở lại sau những tháng ngày thanh xuân đấy, là chúng ta chỉ còn sống trong trí nhớ của nhau. Ảnh kỉ yếu chỉ mất có vài phút  để chụp, nhưng níu giữ những khoảng khắc thanh xuân của chúng ta khi bên nhau mất 4 năm đây vui tươi. Cảm ơn những người đã làm thanh xuân của tớ thêm hạnh phúc. Con đường trưởng thành sẽ luôn có sự rời xa nhau theo cách này hay cách khác. Khi đó chúng tôi luôn tin rằng rời xa nhau vì ngày mai gặp lại vì vậy mới nói hẹn gặp lại. Thật ra thế giới này quá rộng lớn, ban đầu những người nói mãi mãi không xa nhau. Một lần xa nhau rồi có thể sau này sẽ không còn cơ hội gặp lại nữa. Rồi hai bên đều phải quên đi. Tạm biệt thực ra không phải là từ biệt mà là một lời hứa. < mãi yêu thương tập thể lớp 9a6 nhee
0 0

Giải bài tập Flashcard Trò chơi Đố vui Khảo sát Trắc nghiệm Hình/chữ Quà tặng Hỏi đáp