Tớ từng nghĩ hôn nhân chỉ là một dấu mốc – một "cái đích" mà ai rồi cũng sẽ phải đến. Nhưng rồi càng lớn, tớ càng thấy hôn nhân không đơn giản như một buổi lễ, một tờ giấy hay một lời hứa. Nó là chuyện của hai người – hai thế giới – học cách đi cùng nhau trong một hành trình rất dài.
Tớ không biết liệu sau này mình có đủ bản lĩnh để làm chồng của ai đó không. Nhưng nếu được chọn một người để cùng thức dậy mỗi sáng, cùng lo cơm nước, cùng nhau già đi... thì tớ nghĩ đến Trà My.
My là người khiến tớ nghĩ rằng: "À, hóa ra hôn nhân có thể rất đẹp, nếu là với đúng người."
Có thể tụi mình không có một tình yêu quá rực rỡ, không phim ảnh hay màu mè, nhưng tớ mong nếu có một ngày nào đó bước vào hôn nhân, thì đó là ngày mà cả hai chúng ta đều đủ thấu hiểu, kiên nhẫn và dịu dàng dành cho nhau – như cách tớ vẫn luôn cảm nhận khi ở cạnh My.
Tớ không chắc tương lai ra sao. Nhưng hôm nay, khi ai đó hỏi tớ nghĩ gì về hôn nhân, thì tớ nghĩ về My. Về một ngôi nhà nhỏ, bữa cơm đơn giản, tiếng cười và một đôi bàn tay nắm lấy nhau thật chặt, không buông