Có những ngày mình mệt đến mức chỉ muốn dừng lại, mặc kệ mọi thứ xung quanh. Nhìn mọi người xung quanh vô tư không lo nghĩ mà vẫn có thể gặp nhiều vận may, vẫn có thể làm tốt mọi thứ, nhìn người khác tiến lên, còn bản thân thì loay hoay tại chỗ, cảm giác bất lực thật sự rất đáng sợ. Đã có lúc mình tự hỏi: Liệu cố gắng như thế này có ý nghĩa gì không?
Nhưng rồi mình nhận ra, dù chậm đến đâu, miễn là vẫn đi, thì mình chưa từng bỏ cuộc. Không ai thấy được những đêm thức khuya, những lần tự hoài nghi bản thân, hay những khoảnh khắc chỉ dám khóc một mình. Mọi người chỉ nhìn thấy kết quả, còn mình thì hiểu rõ từng bước chân đầy mồ hôi và cả nước mắt.
Mình không phải người giỏi nhất, cũng không có xuất phát điểm tốt hơn ai. Mình chỉ có một điều duy nhất: không cho phép bản thân ngừng cố gắng. Dù có mệt, có buồn, có thất vọng, thì ngày mai vẫn phải đứng dậy và tiếp tục.
Có thể hôm nay mình chưa thành công, chưa được công nhận, nhưng mình tin rằng những nỗ lực âm thầm này sẽ không vô nghĩa. Chỉ cần không bỏ cuộc, một ngày nào đó, mình sẽ mỉm cười và cảm ơn chính bản thân vì đã luôn cố gắng không ngừng nghỉ.