Đang bước vô con đường tội lỗi và chưa thoát ra được...

18/12/2025 22:27:57
Tôi đã có một mối tình vừa tròn 2 năm rồi, cùng trường, cùng lớp với tôi. Chúng tôi đều là mối tình đầu của nhau và hứa sẽ đi với nhau thật lâu dài... Thế nhưng đến môt ngày có một chàng trai qua mạng-cách tôi không xa- hơn tuổi tôi đã nhắn tin làm quen và từ đó đã thay đổi con người tôi.... Mới đầu tôi cũng chỉ muốn làm bạn bthuong, thế nhưng mọi chuyện đi quá xa khi chúng tôi đều cảm thấy nói chuyện rất hợp, anh ấy hơn tuổi tôi tuy nói chuyện không quá theo trending hiện nay nhưng lại có những câu nói khiến tôi thật sự rung động và ấm áp. Cách đối xử, ăn mặc, nhan sắc rất hợp gu tôi... điều mà ở ny hiện tại không có. Anh đó nhắn tin được một thời gian cùng tôi thì ngỏ ý với tôi rằng anh muốn yêu tôi. Tôi rất bất ngờ và muốn đý tại tôi cũng đã có chút rung động với anh ý. Thế nhưng, sau suy nghĩ đó tôi lại thấy cs lỗi vs ny tôi và đề nghị cắt đứt liên lạc với anh đó nhưng không hiểu sao anh đó nói vài câu chẳng hạn như: anh chờ em, yêu em, anh sẽ đợi em mãi lại làm tôi mềm lòng, thế là tôi không dám ấn chặn anh ý. Anh thích tôi lắm- tôi nghĩ vậy- tôi có nhờ người test anh và anh nói có tôi là ny rồi nên chặn gái... Vậy là tôi đã chấp nhận anh đấy - con đường tội lỗi chính là tôi đang yêu 2 người. Anh đó đã biết tôi có ny nhưng anh đó nói: anh sẽ để em yêu 2 người vì bh anh chx gặp được em, chưa chăm lo được cho em và hè năm sau anh sẽ đến gặp em. lúc đó sẽ yêu cầu em chấm dứt với bạn kia. Tôi cảm thấy thực sự tội lỗi. tôi yêu ny tôi lắm- bỏ là điều không thể... thế nhưng tôi lại có tình cảm nhất thời với ngkhac nhưng không có ý định gặp... H anh ấy bận cũng chẳng nhắn tôi mấy. Hiện tại tôi không biết tôi sẽ xử lí sao nữa... tôi hối hận lắm mà mãi có dứt ra được, tôi đang cố gắng dẹp suy nghĩ yêu anh kia và quay lại chung thủy với ny tôi.. Có lẽ ph cần thời gian...
2 0

Nhiều lúc, tôi cảm thấy mình lạc lõng giữa đám đông, không biết nên chia sẻ cảm xúc của mình với ai. Những suy nghĩ tiêu cực cứ xuất hiện, khiến tâm trạng tôi trở nên u ám hơn. Tôi mất dần sự tự tin và cảm thấy bản thân kém cỏi

14/12/2025 16:05:39
Có những ngày tôi thức dậy mà không cảm thấy háo hức với bất cứ điều gì. Buổi sáng đến nhẹ nhàng nhưng tâm trạng tôi lại nặng nề như mang theo một khối đá vô hình. Ánh nắng ngoài cửa sổ vẫn vàng như mọi ngày, tiếng chim vẫn vang lên quen thuộc, nhưng tất cả dường như không chạm được vào cảm xúc của tôi. Tôi vẫn làm những việc thường lệ: rửa mặt, thay quần áo, ăn sáng, đến trường, nhưng mọi thứ diễn ra như một thói quen máy móc, thiếu đi sự sống động vốn có.Ở trường, tôi ngồi trong lớp học đông người nhưng lại cảm thấy cô đơn. Những bài giảng nối tiếp nhau, những con chữ xuất hiện trên bảng, những lời thầy cô nhắc nhở về điểm số, kỳ thi, tương lai… tất cả tạo thành một áp lực âm thầm nhưng bền bỉ. Tôi cố gắng lắng nghe, cố gắng ghi chép, nhưng đầu óc đôi khi trống rỗng. Tôi nhận ra rằng mình đang học, nhưng không thật sự hiểu vì sao mình phải học nhiều đến vậy ngoài việc đáp ứng kỳ vọng của người khác.Áp lực học tập không chỉ đến từ bài vở mà còn từ sự so sánh. Tôi nhìn xung quanh và thấy rất nhiều người giỏi hơn mình. Có người tiếp thu nhanh, có người đạt điểm cao một cách dễ dàng, có người luôn được thầy cô khen ngợi. Còn tôi, dù đã nỗ lực, kết quả đôi khi vẫn không như mong muốn. Mỗi lần nhận bài kiểm tra, tim tôi lại nặng trĩu, vừa lo lắng vừa sợ hãi. Tôi sợ nhìn thấy con số thấp hơn mong đợi, sợ ánh mắt thất vọng của người khác, và sợ cả sự thất vọng của chính mình.Tôi từng nghĩ rằng chỉ cần cố gắng là đủ, nhưng dần dần tôi nhận ra mọi chuyện không đơn giản như vậy. Có những lúc tôi học rất nhiều nhưng vẫn không hiểu bài. Có những buổi tối tôi ngồi trước bàn học hàng giờ liền, mắt mỏi nhừ, đầu óc căng thẳng, nhưng kiến thức vẫn rối như một mớ chỉ. Điều đó khiến tôi nghi ngờ bản thân, tự hỏi liệu mình có thực sự phù hợp với con đường học tập này hay không.Không chỉ học tập, những mối quan hệ xung quanh tôi cũng mang lại nhiều cảm xúc tiêu cực. Bạn bè đôi khi vô tình nói ra những lời khiến tôi suy nghĩ rất lâu. Có những câu nói tưởng chừng đơn giản nhưng lại làm tôi cảm thấy mình không đủ tốt, không đủ quan trọng. họ không nhận ra điều đó, nhưng cảm giác buồn bã thì vẫn ở lại trong tôi rất lâu.Gia đình là nơi tôi đáng lẽ phải tìm được sự an ủi, nhưng đôi khi chính ở đó tôi lại cảm thấy áp lực nhiều hơn. Những câu hỏi quen thuộc như “Học hành thế nào?”, “Điểm số có tốt không?”, “Sao người khác làm được mà con không làm được?” khiến tôi mệt mỏi. Tôi hiểu rằng mọi người đều mong tôi tốt hơn, nhưng cách thể hiện ấy đôi khi làm tôi cảm thấy mình chưa bao giờ đủ cố gắng, dù đã rất cố gắng rồi.Có những buổi tối, khi mọi thứ xung quanh đã yên tĩnh, tôi ngồi một mình và để cho những suy nghĩ tiêu cực tràn đến. Tôi nghĩ về những việc mình chưa làm được, những cơ hội đã bỏ lỡ, những lần thất bại khiến tôi xấu hổ. Những suy nghĩ ấy giống như một vòng lặp không có điểm dừng, khiến tâm trạng tôi ngày càng nặng nề hơn. Tôi muốn thoát ra khỏi cảm giác đó, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.Tôi cũng cảm thấy mệt mỏi vì phải luôn tỏ ra ổn. Trước mặt mọi người, tôi cố gắng mỉm cười, cố gắng tỏ ra bình thường, cố gắng nói rằng “mọi thứ đều ổn”. Nhưng bên trong, tôi biết mình đang không ổn chút nào. Việc phải che giấu cảm xúc thật sự khiến tôi kiệt sức. Có lúc tôi chỉ muốn được im lặng, không phải giải thích, không phải trả lời, không phải chứng minh bất cứ điều gì.Có lúc tôi tự hỏi liệu mình có đang đi sai hướng hay không. Tôi làm mọi thứ theo những gì được mong đợi, nhưng lại không cảm thấy hạnh phúc. Tôi không biết mình thực sự muốn gì, chỉ biết rằng hiện tại tôi đang rất mệt. Sự mơ hồ ấy khiến tôi lo lắng về tương lai. Tôi sợ rằng nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi sẽ mãi mắc kẹt trong cảm giác chán nản này.
7 0

Những cảm xúc không tên

14/12/2025 15:57:53

Có những ngày tôi cảm thấy mọi thứ xung quanh thật nặng nề. Tôi vẫn đi học đều đặn, vẫn làm bài tập và nghe thầy cô giảng bài, nhưng trong lòng lại không có chút hứng thú nào. Buổi sáng thức dậy, tôi không còn cảm giác háo hức như trước mà chỉ thấy mệt mỏi. Một ngày mới bắt đầu, nhưng đối với tôi, nó giống như sự lặp lại của những ngày cũ, không có gì mới mẻ hay vui vẻ.Việc học tập ngày càng khiến tôi cảm thấy áp lực. Bài vở nhiều, môn nào cũng quan trọng, môn nào cũng cần cố gắng. Tôi đã cố gắng học bài, làm bài đầy đủ, nhưng kết quả lại không như mong muốn. Những con điểm không cao làm tôi buồn và thất vọng. Mỗi lần nhận bài kiểm tra, tim tôi lại đập nhanh vì lo sợ. Khi nhìn thấy điểm số, tôi chỉ biết thở dài và tự hỏi vì sao mình đã cố gắng mà vẫn chưa làm tốt.So với bạn bè xung quanh, tôi cảm thấy mình thua kém hơn. Có những bạn học rất giỏi, tiếp thu bài nhanh và luôn đạt điểm cao. Còn tôi thì phải mất nhiều thời gian hơn để hiểu bài, nhưng đôi khi vẫn không nhớ lâu. Những lúc như vậy, tôi cảm thấy tự ti và buồn bã. Tôi không dám nói ra suy nghĩ của mình vì sợ bị chê cười hay cho rằng tôi yếu kém.Không chỉ trong học tập, tôi còn cảm thấy mệt mỏi trong các mối quan hệ xung quanh. Tôi vẫn nói chuyện với bạn bè, vẫn cười đùa, nhưng trong lòng lại không thật sự vui. Nhiều lúc, tôi chỉ cười cho qua chuyện, còn bên trong thì trống rỗng. Tôi không biết phải chia sẻ cảm xúc của mình với ai. Tôi sợ làm phiền người khác, sợ rằng những suy nghĩ tiêu cực của tôi sẽ khiến mọi người khó chịu.Ở nhà, tôi hiểu rằng bố mẹ luôn mong tôi học tốt và tiến bộ. Nhưng chính vì điều đó mà tôi lại càng áp lực hơn. Tôi sợ làm bố mẹ buồn khi kết quả học tập không như mong đợi. Có những lúc tôi muốn nói ra rằng tôi đang mệt mỏi, nhưng rồi lại im lặng. Tôi nghĩ rằng mình nên tự cố gắng, không nên than vãn quá nhiều.Những buổi tối, khi đã làm xong bài tập và mọi người trong nhà đã yên tĩnh, tôi thường ngồi một mình và suy nghĩ. Tôi nghĩ về việc học, về tương lai và về bản thân mình. Tôi tự hỏi liệu mình có thể học tốt hơn không, liệu sau này mình sẽ trở thành người như thế nào. Những câu hỏi ấy cứ xuất hiện trong đầu nhưng không có câu trả lời rõ ràng, khiến tôi càng thêm lo lắng.Dần dần, tôi nhận ra rằng mình không còn cảm thấy vui với những điều trước đây từng thích. Tôi vẫn nghe nhạc, vẫn xem sách, nhưng không còn thấy thoải mái như trước. Tôi làm mọi thứ một cách chậm chạp và thiếu nhiệt tình. Có lúc tôi cảm thấy mình thật buồn vì không hiểu tại sao lại trở nên như vậy. Tôi muốn trở lại là một người vui vẻ, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.Những cảm xúc tiêu cực ấy khiến tôi cảm thấy mình yếu đuối. Tôi thường tự trách bản thân vì sao không cố gắng hơn, vì sao lại dễ buồn và dễ chán nản như vậy. Nhưng càng tự trách, tôi lại càng mệt mỏi. Tôi nhận ra rằng đôi khi, chính bản thân mình cũng không hiểu hết cảm xúc của mình.

7 0

Giải bài tập Flashcard Trò chơi Đố vui Khảo sát Trắc nghiệm Hình/chữ Quà tặng Hỏi đáp