Tự nhiên hôm đó - Đúng cái ngày mình sụp đổ nhất - Thì lại gặp cậu ấy. Chỉ một lần chạm mặt, một khoảnh khắc rất ngắn, vậy mà đủ để mình có một rung động nhẹ đến mức chính mình cũng không dám gọi tên. Mình không dám nói đó là thích, lại càng không dám nghĩ xa. Chỉ là cái cảm giác khi cậu ấy bước vào lớp học thêm, rồi vô tình ngồi cạnh mình… khiến mọi thứ trong lòng mình dịu xuống một cách kì lạ.
Có lẽ cậu ấy chọn chỗ đó vì muốn gần hai thằng bạn hơn, nhưng cách cậu ấy thỉnh thoảng quay qua bắt chuyện, hỏi han, vài hành động tinh tế nhỏ xíu thôi… và cả việc cậu ấy cứ để ý nét mặt mình như sợ mình đánh giá… tất cả khiến trái tim mình chùng một nhịp mỗi khi nhớ lại. Một buổi tối tưởng chừng tệ nhất lại trở thành ngày đặc biệt chỉ vì sự xuất hiện rất nhẹ nhàng của một người xa lạ.
Chỉ tiếc là lúc đó mình chưa xin được in4. Giờ bảo hỏi hai thằng bạn cậu ấy thì lại ngại. Mình chỉ hy vọng còn chút duyên để gặp lại - Để có can đảm mở lời một lần.
P/s: Cậu ấy học giỏi, ưa nhìn, chuyên Hóa, hướng ngoại - Đúng gu mình đến lạ.