Giả vờ ổn

14/01 21:47:12
Em vẫn cười, vẫn xuất hiện trước mọi người với dáng vẻ bình thản như thể mọi thứ trong cuộc sống đều đang đi đúng hướng. Em vẫn nói chuyện, vẫn trả lời tin nhắn, vẫn làm những việc quen thuộc mỗi ngày. Không ai nhận ra có điều gì khác đi, bởi em đã học cách che giấu quá giỏi. Nhưng chỉ em mới biết, bên trong mình đã mệt mỏi đến mức nào. Điều khiến em kiệt sức không hẳn là việc mất anh, mà là việc mỗi ngày đều phải tự thuyết phục bản thân rằng mình ổn, rằng mọi thứ rồi sẽ qua, rằng nỗi đau này không đáng để ai bận tâm.

Có những buổi tối em ngồi một mình rất lâu, không làm gì cả, chỉ để cảm giác trống rỗng lan dần trong lồng ngực. Em không khóc ầm lên, cũng không than vãn, vì em sợ nếu bắt đầu thì sẽ không dừng lại được. Em học cách nuốt nước mắt vào trong, học cách im lặng ngay cả khi trong đầu có hàng trăm câu muốn nói. Lòng em vỡ vụn từng chút một, rất chậm, rất khẽ, đến mức chính em cũng không nhận ra mình đã thay đổi từ khi nào.

Điều đáng sợ nhất không phải là nỗi buồn, mà là việc em đã quen với nó. Quen với cảm giác mệt, quen với việc cô đơn ngay cả khi có người bên cạnh, quen với việc tự an ủi mình mỗi đêm. Em vẫn yêu, nhưng không còn dám hy vọng. Em vẫn nhớ, nhưng không còn dám chờ. Giả vờ ổn lâu quá, em bắt đầu không chắc đâu mới là con người thật của mình nữa. Chỉ biết rằng, có những nỗi đau không cần ai nhìn thấy, nhưng chúng vẫn tồn tại, âm thầm làm em yếu đi từng ngày.
7 0

Buồn: Có những đêm mình nằm rất lâu mà không thể ngủ

12/01 21:49:15

Có những đêm mình nằm rất lâu mà không thể ngủ, không phải vì ồn ào, mà vì trong đầu có quá nhiều suy nghĩ. Mình cứ tự hỏi không biết từ khi nào bản thân trở nên im lặng như vậy. Trước đây mình dễ cười, dễ nói, còn bây giờ lại quen với việc giấu cảm xúc vào bên trong. Có những nỗi buồn không đủ lớn để bật khóc, nhưng cũng chẳng đủ nhỏ để bỏ qua.

Cuộc sống dường như lúc nào cũng đòi hỏi mình phải mạnh mẽ. Ở trường, mình cố tỏ ra ổn. Về nhà, mình lại im lặng. Không phải mình không muốn chia sẻ, mà là không biết phải bắt đầu từ đâu. Có những lúc mình rất mệt, nhưng vẫn phải tiếp tục, vì dừng lại đồng nghĩa với việc tụt lại phía sau.

Mình thấy bản thân đang cố gắng từng ngày, nhưng kết quả lại không nói lên điều đó. Sự thất vọng lặp đi lặp lại khiến mình dần nghi ngờ chính mình. Có khi mình tự hỏi: “Liệu mình cố gắng như vậy đã đủ chưa, hay là mình vốn dĩ không giỏi như mình nghĩ?”

Những lúc buồn nhất, mình chỉ mong có ai đó hỏi một câu thật đơn giản: “Dạo này bạn ổn không?” Có lẽ chỉ cần vậy thôi cũng đủ để mình cảm thấy được quan tâm. Nhưng rồi mình lại tự an ủi, tự nhắc bản thân phải mạnh mẽ thêm một chút nữa.

Dù đôi lúc cảm thấy lạc lõng giữa chính cuộc sống của mình, mình vẫn hy vọng một ngày nào đó, mọi nỗi buồn sẽ nhẹ đi. Và khi nhìn lại, mình sẽ không trách bản thân vì đã từng yếu đuối, mà sẽ cảm ơn vì mình đã không bỏ cuộc.

8 0

Bố ơi con cũng biết khóc mà?

05/01 18:25:28
Câu chuyện của tôi thì có lẽ cũng nhiều bạn gặp phải rồi, thường là về áp lực từ bố mẹ phải học thật giỏi hay sao con không cố gắng giống như các bạn kia ? hoặc là những lời nói tương tự như vậy. Tôi thì chắc cũng giống những trường hợp này ? Nhưng không phải 1 mà là tất cả từ việc phải học thật giỏi để sánh ngang với các anh chị em họ khác hoặc những người tài giỏi trong dòng họ chẳng hạn ? Đôi khi đến cả mấy người trên tivi bố tôi cũng bảo tôi phải học hỏi, noi gương theo nữa là, bố tôi hay lấy những người bạn cùng khóa với tôi ra so sánh nào thì sao bạn làm được mà con không làm được ? Nào thì con chỉ cần cố gắng là bằng được bạn mà đúng không ? Những lúc đó tôi chỉ cười rồi gật đầu. Có lẽ sẽ có người hỏi sao tôi không phản bác lại lời bố tôi ? Tôi không thể vì tôi đã từng nói lại bố tôi nhưng bố tôi không chỉ nói tôi ngu ngốc, không có trí tiến thủ không đâu mà còn tương tác vật lí nữa...nó khá đau ? Vì vậy từ đấy mỗi lời nói hay yêu cầu của bố tôi, tôi chưa từng từ chối, tôi luôn cười hay nói thẳng ra là treo cái nụ cười đó lên mặt chỉ để làm bố tôi hài lòng. Tôi cũng từng nói chuyện với bố rằng là tôi muốn nghỉ lớp học thêm bố tôi chọn vì thấy áp lực và ko theo kịp nhưng bố tôi thay vì hiểu thì lại nói : "Mày mới học có tí mà đã than áp lực, mệt đủ kiểu sao không cố theo chị ... nhà bác ...ý. Mỗi khi mày lên nhà chị ý mày có thấy chị ý chơi bao giờ không còn mày hở cái tí ta tí tởn chạy đi đâu ý, sao ko cố mà học giỏi lên". Tôi từng cảm thấy tuyệt vọng, học đến ngạt thở, thật sự tôi rất mệt nhưng lúc nào đối mặt với bố tôi cũng phải cười, cười vì sợ bố không hài lòng, cười vì cảm thấy tuyệt vọng, cười vì quá mệt mỏi, cười vì....mình không biết khóc ? Câu chuyện của tôi nghe giống như đi đọc tiểu thuyết truyện ngược của nữ chính ngôn tình nhỉ ? Khá buồn...? Các bạn nghĩ thế nào cũng được vì tôi mới là người đang đối mặt với nó mà :)
15 1

Gieo hi vọng?

´꒳`dhienn౨ৎ - 01/01 18:08:28
Mình thích cậu ấy và cậu ấy cũng thích mình,mình đã từng tin như vậy. Vào một ngày cuối tháng 10,cậu ấy đã tỏ tình mình và mình đã đồng ý cậu ấy để cả hai có cơ hội cho nhau. Nhưng chỉ được một thời gian đầu,về sau cậu ấy càng nhạt dần.Trước kia cậu ấy có thích một bạn học cùng mình và cậu,bạn ấy xinh lắm gần như được con trai cả lớp thích.Mà trước khi thích mình cậu ấy từng thích bạn kia tận 2 năm nên tình cảm cũng khá.Hai người còn được cô giáo xếp ngồi cùng bàn nên rất thân thiết,Dù sao thì chính bạn kia cũng có tình cảm với cậu ấy mà,trước kia mình và bạn nữ ấy khá thân nhưng về sau vì một số chuyện mà không chơi nữa(thật sự thì là do bạn ấy phản mình,kể bí mật của mình cho người khác).Đến lúc mình và cậu ấy yêu thì bạn nữ kia cùng chúc mừng rồi tỏ ra vui vẻ các kiểu rồi cảm ơn mình vì từ giờ sẽ không bị cậu ấy trêu nữa,nhưng mình cảm thấy nực cười lắm.Rõ là biết mình và cậu ấy yêu nhau nhưng cứ tỏ ra thân thiết,lúc cậu ấy trêu thì không hề né tránh còn cố tình trêu lại xong lúc sau lại bảo mình là cậu ấy cứ trêu bạn ý rồi bạn ý không thích các kiểu,nghe nặc mùi giả tạo.Mình cũng không muốn phức tạp nên chỉ cười rồi bảo mình sẽ về bảo cậu ấy,nhưng mình cũng không đủ dũng khí để bày tỏ nỗi niềm của mình với cậu ấy.Nhiều người và cả nhóm bạn thân của mình thấy và đã bảo mình,bạn thân của cậu ấy cũng nhắn góp ý với cậu ấy giúp mình nhưng cậu ấy lại gạt phắt đi rồi mắng bạn cậu ấy nói linh tinh. Dần dần mình mệt mỏi rồi cũng mất động lực tiếp tục dù còn rất nhiều tình cảm nhưng mình đã nói lời dừng lại.Hôm mình nói ra cậu ấy đã trầm lặng cả một ngày không nói không cười,rồi hỏi mình lí do nhưng mình cũng không biết phải nói ra sao vì mình sợ nếu nói ra có khi lại bị nói là ghen tuông mù quáng,không đâu nên đã chọn im lặng.Hiện tại lúc mình sắp quên đi rồi thì cậu ấy lại có các biểu hiện quan tâm,rồi gửi lời mời giữ chuỗi,thích ghi chú,tim video đăng lại,...Mình không hiểu,rõ là cậu ấy không hẳn thích mình nhưng sao cứ phải gieo hi vọng như vậy chứ?
10 1

Tại sao không làm gì cũng bị cô lập?

Yêu tất cả các em - 27/12/2025 21:51:53
Chào mọi người mình năm nay  cũng sắp hết năm cấp 2 rồi mình không biết mình làm gì sai hoặc làm gì khiến mấy bạn trong lớp bắt đầu không nói chuyện với mình , mình ít nói chỉ nói nhiều với vài bạn , lúc trước vào năm lớp 6 mình có nhóm 4 đứa chơi chung rất thân lúc đó mọi người vẫn nói chuyện với mình bình thường , 4 người bạn đó chơi với mình rất thân đi đâu học gì cũng có nhau chán thì gọi mình mừng lắm vì mình học nhiều năm rồi do mình ít nói và mình cũng không biết nói gì nên mọi người hay bảo mình nhạt này nọ bây giờ lên cấp 2 mình có bạn thân mình mừng lắm . Chúng mình chơi với nhau tới cuối năm lớp 7 mình bị chuyển chỗ từ đó mọi chuyện bắt đầu mấy người bạn đó bắt đầu nói 6 mình , mình thú thật lúc trước mình có yêu bạn kia chơi với bạn đấy do chuyển chỗ nên mình không báo trước được với mấy bạn hoặc nhắn tin ai cũng nói ok rồi qua hôm sau lại bảo mình không nói , lúc trước cũng hiểu lầm mình biết mình có lỗi nhưng mình đã xin lỗi thú thật mình sai mình xin lỗi rất nhiều họ mới bỏ qua xong mình cũng chơi lại mà mình thấy họ cứ không nói chuyện mình rủ đi chơi cũng im không nói gì mình nghĩ từ chối nên thôi , xong mình chơi một mình họ lại bảo mình bỏ họ trong khi đó mình rủ họ đi chơi rất nhiều lần , mình chuyển chỗ cũng kết bạn với một vài bạn xong mình bị đồn là nói 6 mấy đứa con gái trong lớp nhưng mình không wen mấy bạn đấy dù mình có biện hộ họ cũng không tin nên mình không giải thích tránh họ tưởng mình nói dối lúc đấy mình không biết ai đồn ai nói mình nghe mấy đứa bạn thân mình nói , mình nhắn tin hỏi nó rất lịch sự mà mấy người đó lôi chuyện cũ ra tránh mình trong lúc đó mình đã xin lỗi và họ đã chấp nhận , mình không chịu được , tính mình thẳng nên nói họ chơi nữa không họ bảo không mình cũng theo ý họ , mình buồn lắm chứ 2 năm lận mà đi đâu cũng có nhau có gì buồn cũng nhắn tin với nhau vậy mà chỉ chuyển chỗ thôi họ lại bỏ mình... Mình chuyển chỗ xong chơi chung với bạn kia , bạn đấy cũng giống mình nên tụi mình thân chơi không hợp lắm mà mình không nói , tụi mình chơi rất sòng phẳng mình nghĩ nghe bạn ấy kể cũng tội bạn nên mình nghĩ bạn đúng , mình nghĩ tình bạn đẹp nhưng không , bạn ấy với mình không hợp thật đôi lúc cãi nhau mình nhượng bộ trước , xong bạn ấy chuyển chỗ chơi lại với bạn thân của bạn ấy cái người mà trước bạn ấy kể là gây chuyện với nhau , mình bất ngờ lắm chứ xong rồi họ bảo mình chơi lại với mấy người đó , trong lớp đồn về mình nói 6 mấy bạn mình cũng không nói gì trong khi mình với mấy người đó nói có vài câu , mình tự giễu sao lúc đó chơi thân làm gì quan tâm họ làm gì để giờ họ nhìn mình với ánh mắt khinh bỉ tới vậy trong khi mình chả làm gì , đôi lúc những chuyện nhỏ mình cũng nhớ nên càng nghĩ mình thấy mấy chuyện đó cũng là hài thật , bây giờ mình chơi 1 mình trước mình nghĩ kĩ rồi họ bảo lỡ lớp 9 tách lớp chơi chung đi mình nghĩ cũng được xong mình nhắn tin hỏi họ nói là không biết mình hết hy vọng rồi nên mình cắt đứt hết liên lạc với lớp không chơi với ai , giờ thể dục nhìn mấy bạn từng thân với mình khi nghe lời đồn sai về mình mà dần xa lánh mình cũng không sao , năm mình học cấp 1 vì bị gia đình nhồi nhét là học rồi bắt ngồi 1 mình trong lớp không được chơi với bạn mình quen rồi mình làm gì học giỏi họ cũng ghét . Bây giờ lên cấp 2 cũng như cấp 1 , họ bảo mình nói chuyện như người lớn , nhạt , mình cứ nghĩ không làm gì thì không sao , hòa đồng với họ nhưng mình sai rồi rất sai thứ mình cần chỉ 1 mình . Mọi người nói mình sao cũng được đây là trải nghiệm của mình mong mọi người đọc và cho ý kiến xem coi năm sau mình có nên chuyển lớp hoặc học vậy không ạ!!! Cảm ơn đã đọc đến cuối chúc mọi người buổi tối tốt lành!.
6 0

Giải bài tập Flashcard Trò chơi Đố vui Khảo sát Trắc nghiệm Hình/chữ Quà tặng Hỏi đáp