Bằng cách nhấp vào Đăng nhập, bạn đồng ý Chính sách bảo mật và Điều khoản sử dụng của chúng tôi. Nếu đây không phải máy tính của bạn, để đảm bảo an toàn, hãy sử dụng Cửa sổ riêng tư (Tab ẩn danh) để đăng nhập (New Private Window / New Incognito Window).
Mẹ cha sống đến tuổi già,
Không cần vật chất, chỉ là yên vui.
Con không hiểu được thì thôi…
Mẹ đành câm lặng, quẹt đôi lệ sầu…
Con giờ chỉ thiết sang giàu,
Bỏ quên cha mẹ bạc đầu đơn côi…
Ngẫm trong hiếu sự hiện đời,
Chỉ toàn hình thức, buông lơi tâm hiền.
Tánh tình loạn động, khùng điên,
Đẩy cha, đuổi mẹ bao phiên ra đường.
Song thân chẳng chỗ tựa nương,
Mà con đành bỏ không thương, không chào…
Ngày ngày thấy mẹ ra vào,
Mặt lơ ngó đấy, chẳng bao giờ cười.
Mẹ cần chi những cơ ngơi?
Chỉ cần con cái trọng nơi tinh thần!
Vậy mà con chẳng muốn gần,
Xa cha, cách mẹ, thích, cần lợi danh.
Phận nghèo sợi chỉ, áo manh,
Mẹ xưa đau đớn đẻ sanh con khờ,
Nuôi con lớn đến bây giờ,
Mẹ nào đòi hỏi, trông chờ tiền con?
Ngàn năm tâm hiếu đã mòn,
Bây giờ chữ hiếu không còn như xưa…
Người người chẳng kể nắng mưa,
Tranh danh, đoạt lợi, bỏ bừa mẹ cha.
Lại còn hắt hủi, kêu ca,
Không lo chăm sóc, còn la với rầy.
Mẹ già thân bệnh, ốm gầy,
Đã không cấp dưỡng còn hay bòn tiền.
Mẹ thương con cực-khổ-phiền,
Không đòi, không hỏi của tiền con chi!
Vậy mà con vẫn khinh khi,
Đành lòng xét nét, cả nghi mẹ hiền.
Chỉ vì tham một chữ tiền,
Bán tình ruột thịt, chia liền rõ ra.
Hôm nay bạn thế nào? Hãy nhấp vào một lựa chọn, nếu may mắn bạn sẽ được tặng 50.000 xu từ Lazi
Vui | Buồn | Bình thường |