Viết về những cô gái mở đường, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ đã sáng tác nên bài thơ "Khoảng trời, hố bom". Tác phẩm là lời ngợi ca, trân trọng sự hi sinh cao cả, anh dũng của người nữ thanh niên xung phong. Đọc hai dòng thơ cuối cùng: "Gương mặt em, bạn bè tôi không biết/ Nên mỗi người có gương mặt em riêng", em vô cùng xúc động, ấn tượng về nhân vật "em" trong bài thơ. "Em" không ai khác là cô gái mở đường. Như biết bao con người ngoài kia, khi "em" hi sinh, không ai biết đến gương mặt "em" thế nào. Mọi người chỉ biết "em" thông qua những lời kể rồi tưởng tượng ra khuôn mặt, dáng vẻ. Bởi vậy, "nên mỗi người có gương mặt em riêng". Qua đây, em thấy "em" hiện lên thật kiên cường, anh dũng. Dù nhỏ bé nhưng sẵn sàng làm việc to lớn là đi mở đường cho đoàn xe kịp giờ ra trận, dùng thân mình đánh lạc hướng kẻ thù. Nhân vật "em" khơi gợi cho em lòng biết ơn về sự hi sinh của những người lính.