Bằng cách nhấp vào Đăng nhập, bạn đồng ý Chính sách bảo mật và Điều khoản sử dụng của chúng tôi. Nếu đây không phải máy tính của bạn, để đảm bảo an toàn, hãy sử dụng Cửa sổ riêng tư (Tab ẩn danh) để đăng nhập (New Private Window / New Incognito Window).
Đoạn trích được viết theo thể thơ lục bát (6–8)
→ Thể thơ truyền thống của dân tộc, giàu nhạc điệu, phù hợp diễn tả tâm trạng.
Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm
Kết hợp: tự sự
→ Vừa kể lại nỗi đau, biến cố của Thúy Kiều, vừa bộc lộ tâm trạng xót xa, đau đớn.
Đoạn trích thể hiện:
Nỗi đau đớn, tủi nhục và tuyệt vọng của Thúy Kiều khi bị Tú Bà đánh đập, ép tiếp khách.
Tâm trạng ê chề, bế tắc, ý thức rõ thân phận bị chà đạp, không còn con đường sống.
Qua đó, Nguyễn Du bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc đối với số phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến.
“Chương Đài”
→ Điển tích chỉ nơi hẹn hò, chốn yêu đương xưa kia
→ Gợi nhớ quá khứ đẹp đẽ, trong sáng của Kiều với Kim Trọng
“Hoa kia đã chắp cành này cho chưa?”
→ Gợi mối duyên xưa, nỗi day dứt vì lời thề chưa trọn
Tác dụng: làm tăng chiều sâu cảm xúc, nhấn mạnh sự đối lập giữa quá khứ hạnh phúc và hiện tại tủi nhục.
Ẩn dụ:
“Hoa”, “cành” → chỉ duyên phận, tình yêu
Điệp từ/điệp ngữ:
“Ôm lòng…”, “Nỗi…”, “Khi…” → nhấn mạnh nỗi đau kéo dài, dồn dập
Câu hỏi tu từ:
“Trần ai lỡ để thay việc mình?”
“Hoa kia đã chắp cành này cho chưa?”
→ Bộc lộ tâm trạng đau đớn, day dứt, tuyệt vọng của Kiều
Tả cảnh ngụ tình:
Cảnh và tâm trạng hòa quyện, làm nổi bật nỗi cô đơn, bế tắc
Giá trị nội dung:
Tố cáo xã hội phong kiến tàn bạo
Thể hiện giá trị nhân đạo sâu sắc: xót thương con người, đặc biệt là phụ nữ
Giá trị nghệ thuật:
Ngôn ngữ tinh luyện
Nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật bậc thầy
Hôm nay bạn thế nào? Hãy nhấp vào một lựa chọn, nếu may mắn bạn sẽ được tặng 50.000 xu từ Lazi
| Vui | Buồn | Bình thường |