Trong truyện ngắn "Chỗ nào cũng nắng" của Nguyễn Ngọc Tư, nhân vật "anh" trải qua một sự thay đổi sâu sắc trong tâm tưởng về quê hương, gắn liền với sự kiện người mẹ qua đời. Quê hương không còn là một khái niệm địa lý cố định, mà nó biến chuyển từ một chốn bình yên, chở che thành một nơi chênh chao, xa lạ, chỉ khi mẹ - linh hồn của ngôi nhà - không còn nữa.
Trước khi mẹ qua đời, quê hương trong cảm nhận của anh là một không gian ấm áp, dịu dàng và đầy bóng mát. Mẹ chính là trung tâm, là sợi dây vô hình buộc anh vào quê nhà, làm dịu đi sự rạc rời của đời sống mưu sinh. Những câu chuyện mẹ kể, sự quan tâm của mẹ khiến anh thấy quê nhà là chốn bình yên nhất, nơi mọi sự ẩu đả hay bất an đều được gạt ra ngoài. Quê hương lúc này là bến đỗ an toàn, là nơi "còn mẹ" thì còn tất cả.
Tuy nhiên, khi mẹ mất, quê hương trong anh trở nên khác lạ, khốc liệt và bất an. Hình ảnh quê hương hiện ra không còn là chốn "nghỉ ngơi" mà là một nơi chốn đầy âu lo, với những vụ nhậu nhẹt, tai nạn, ẩu đả và thậm chí là những cái chết thương tâm mà người chị Hai kể lại. Sự xa xôi không chỉ nằm ở khoảng cách địa lý mà là sự cách biệt về tâm hồn. Anh cảm thấy lạc lõng, chông chênh, không còn cảm thấy "nắng" ở quê nhà dịu dàng như xưa. Mất mẹ, anh mất đi điểm tựa tâm hồn, mất đi lý do để cảm thấy quê hương là nơi yên ổn.
Qua sự thay đổi này, Nguyễn Ngọc Tư đã khẳng định một triết lý sâu sắc: với mỗi người, quê hương không chỉ là đất đai, sông nước, mà quê hương gắn liền với người thân yêu nhất. Sự chuyển biến cảm nhận của nhân vật "anh" cho thấy quê hương thực sự chỉ là "nhà" khi ở đó có bóng dáng của mẹ. Mất đi mẹ, quê hương hóa thành nỗi đau và sự xa lạ.