Bằng cách nhấp vào Đăng nhập, bạn đồng ý Chính sách bảo mật và Điều khoản sử dụng của chúng tôi. Nếu đây không phải máy tính của bạn, để đảm bảo an toàn, hãy sử dụng Cửa sổ riêng tư (Tab ẩn danh) để đăng nhập (New Private Window / New Incognito Window).
Câu 1: Dấu hiệu nhận biết thể loại của văn bản.
Thể loại: Tùy bút/Tản văn.
Dấu hiệu: Văn bản có sự kết hợp giữa tự sự và trữ tình; cái tôi của tác giả hiện lên trực tiếp qua những cảm xúc, kỷ niệm về hoa Tết Hà Nội; ngôn ngữ giàu hình ảnh, nhịp điệu và mang tính suy tư, chiêm nghiệm cá nhân.
Câu 2: Những loại hoa được nhắc đến trong văn bản.
Các loại hoa: Hoa hồng (vàng, thắm đỏ), hoa ngâu, hoa hồng nhỏ, hoa nhài, hoa huệ, hoa violet, hoa cúc (đại đóa), hoa đồng tiền, hoa thược dược.
Câu 3: Tại sao tác giả cho rằng: "Sự tàn lụi của thời gian, có thể hẹp đi về kích cỡ, nhưng không thu hẹp tấm lòng hoa với người và người với hoa"?
Vì dù theo thời gian, những thú chơi hoa có thể thay đổi, kích cỡ các lọ hoa hay sự bày biện có thể nhỏ lại do hoàn cảnh, nhưng giá trị tinh thần, sự trân trọng và tình yêu dành cho nét đẹp văn hóa truyền thống (của người Hà Nội) vẫn luôn vẹn nguyên, bền vững và đầy ắp sự thành tâm.
Câu 4: Phân tích tác dụng của sự kết hợp giữa yếu tố tự sự và trữ tình.
Tự sự: Giúp người đọc hình dung cụ thể về thói quen chơi hoa của cha, của mẹ và người anh trong gia đình tác giả.
Trữ tình: Bộc lộ tình yêu tha thiết, nỗi nhớ nhung và sự trân trọng giá trị văn hóa Hà Nội.
Tác dụng: Làm cho văn bản không chỉ là lời kể khô khan mà trở nên sinh động, giàu cảm xúc, dễ chạm đến trái tim người đọc và tạo nên chiều sâu tư tưởng cho tác phẩm.
Câu 5: Suy nghĩ về trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa truyền thống.
Học tập, tìm hiểu để hiểu rõ giá trị của những nét đẹp truyền thống (như thú chơi hoa, phong tục lễ Tết...).
Có ý thức bảo tồn và thực hành các nét đẹp đó trong đời sống hiện đại.
Quảng bá bản sắc văn hóa dân tộc với bạn bè quốc tế, đồng thời biết chọn lọc để tiếp thu cái mới mà không làm mất đi gốc rễ tinh hoa dân tộc.
Câu 1 (Đoạn văn 200 chữ): Cảm nhận về cái tôi của tác giả trong văn bản.
Bạn có thể triển khai theo hướng: Đó là một cái tôi tinh tế, nhạy cảm với vẻ đẹp của thiên nhiên và những giá trị xưa cũ. Cái tôi ấy không chỉ quan sát hoa bằng mắt mà bằng cả tâm hồn, bằng ký ức gia đình ấm áp. Qua cách miêu tả tỉ mỉ từng loại hoa và thói quen của người thân, ta thấy một tâm hồn Hà Nội thanh lịch, giàu lòng trắc ẩn và luôn khao khát gìn giữ những phong vị truyền thống giữa dòng chảy của thời gian.
Câu 2 (Bài văn 600 chữ): Nghị luận về sứ mệnh "dấn thân" của thế hệ trẻ.
Trong dòng chảy không ngừng của lịch sử, mỗi thời đại đều đặt lên vai thế hệ trẻ những sứ mệnh riêng biệt. Nếu cha ông ta ngày trước dấn thân vào khói lửa chiến tranh để giành độc lập, thì ngày nay, TS. Đỗ Thị Thu Hằng đã khẳng định: “Dấn thân là một phẩm chất của người trẻ - dấn thân để khẳng định mình, để bơi ra biển lớn, dám đối đầu, vượt qua mọi thách thức, trở ngại, để trở thành phiên bản tốt hơn chính mình ngày hôm qua.” Lời khẳng định ấy chính là hồi kèn thúc giục thanh niên hôm nay bước vào hành trình dấn thân để đưa đất nước vươn mình trong kỷ nguyên mới.
Trước hết, ta cần hiểu "dấn thân" là gì? Dấn thân không đơn thuần là làm việc, mà là sự tự nguyện dấn bước vào những nơi khó khăn, dám đảm nhận những việc mới, việc khó với lòng nhiệt huyết và ý chí kiên định. Đó là tinh thần chủ động rời bỏ "vùng an toàn" để đối mặt với những cơn sóng dữ của cuộc đời. Dấn thân chính là chìa khóa để người trẻ "khẳng định mình" và trở thành "phiên bản tốt hơn", đồng thời là động lực then chốt để một dân tộc bứt phá.
Tại sao người trẻ cần phải dấn thân? Thế giới chúng ta đang sống là một "biển lớn" với sự xoay trục không ngừng của công nghệ và toàn cầu hóa. Nếu chỉ đứng trên bờ và sợ hãi, chúng ta sẽ mãi mãi lạc hậu. Dấn thân giúp chúng ta rèn luyện bản lĩnh, tích lũy tri thức thực tế mà không sách vở nào dạy hết được. Khi đối mặt với thách thức, con người buộc phải sáng tạo, phải tư duy để sinh tồn và phát triển. Chính trong gian khó, những phẩm chất quý giá nhất của thanh niên mới được bộc lộ rõ nét nhất.
Trong thực tế, ta thấy không ít tấm gương dấn thân đầy ngưỡng mộ. Đó là những người trẻ bỏ lại ánh đèn thành thị để lên vùng cao dạy chữ, là những bác sĩ trẻ tình nguyện vào tâm dịch, hay những khởi nghiệp gia miệt mài với các dự án xanh dù biết trước đầy rủi ro. Họ không chỉ làm giàu cho bản thân mà đang trực tiếp góp từng viên gạch xây dựng diện mạo mới cho đất nước. Sứ mệnh của thế hệ trẻ trong kỷ nguyên vươn mình không chỉ là tồn tại, mà là đưa vị thế Việt Nam sánh vai với các cường quốc năm châu thông qua sự dấn thân trong học tập, nghiên cứu và lao động sáng tạo.
Tuy nhiên, đáng buồn thay khi vẫn còn một bộ phận giới trẻ chọn lối sống "phẳng", sợ trách nhiệm, ngại va chạm. Họ bằng lòng với những gì đang có, sống ích kỷ và thiếu lý tưởng. Lối sống ấy không chỉ khiến cá nhân bị tụt hậu mà còn vô tình kéo lùi sự phát triển của tập thể, của quốc gia.
Tóm lại, dấn thân là một lựa chọn sống tích cực và cần thiết. Là một người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của tương lai, tôi nhận ra rằng: đường đi tuy có thể gập ghềnh nhưng nếu không đi sẽ không bao giờ tới. Chúng ta hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: học thêm một ngôn ngữ mới, tham gia một dự án cộng đồng hay đơn giản là vượt qua sự lười biếng của chính mình mỗi ngày. Bởi lẽ, khi mỗi cá nhân dám dấn thân vươn mình, cả dân tộc sẽ cùng vươn mình mạnh mẽ.
Hôm nay bạn thế nào? Hãy nhấp vào một lựa chọn, nếu may mắn bạn sẽ được tặng 50.000 xu từ Lazi
| Vui | Buồn | Bình thường |