Có những lúc, mình ước gì có thể ngừng quan tâm đến những lời chê bai, những phán xét từ bên ngoài. Mệt mỏi cứ đeo bám trên khóe mi, có lẽ vì một điều gì đó đã vĩnh viễn phôi phai và sẽ chẳng bao giờ trở lại. Trái tim mình khi ấy chỉ mong mỏi một hành trình mới, đến một nơi ngập tràn ánh nắng, nơi mà những cơn mưa dông đã nhường chỗ cho hơi ấm dịu dàng. Đôi khi mình tự hỏi tại sao lại cứ tỏ ra mạnh mẽ làm gì, có phải mình cũng muốn được nghe lời ngọt ngào, chân thành?
Nhưng rồi, mình chợt nhận ra, cuộc đời này vốn dĩ chẳng có gì dễ dàng. Người ta không ngã thì làm sao biết đứng dậy, làm sao hiểu được giá trị của sự kiên cường? Những vết thương, dù lớn hay nhỏ, dù vô hình hay hữu hình, đều là những thứ quý giá cho câu chuyện của riêng mình, làm nên con người mình hôm nay. Và mình tự nhủ, rồi một ngày mai, mình sẽ tự tin ngẩng cao đầu và nói: " EM LÀM ĐƯỢC RỒI, em là phiên bản hoàn hảo nhất của em" - một lời khẳng định bản thân sau bao gian nan. Mãi là em, dù người ta có ganh ghét hay nghi ngờ. Giữa màn đêm đen kịt tưởng chừng không lối thoát, mình vẫn thấy những vì sao lấp lánh, biết rằng mình không đơn độc. Và nước mắt sẽ rơi, nhưng không phải vì yếu đuối hay tủi hờn, mà là những giọt nước mắt của sự tự hào, của chiến thắng, vì mình đã cố gắng rất nhiều, đã vượt qua tất cả. Mình sẽ luôn ở đó, vì chính mình, dù bất cứ điều gì xảy ra.