Gửi em – người anh đã đánh mất giữa những thành công...
Anh đã từng nghĩ rằng, chỉ cần cố gắng không ngừng, chỉ cần đi xa, chỉ cần chạm tới đỉnh cao... thì sẽ khiến em tự hào.
Nhưng anh nào có biết, mỗi bước tiến của anh lại đẩy em ra xa hơn.
Anh đã có được sự công nhận của mọi người xung quang,sự ngưỡng mộ của họ về thành công của anh , nhưng... lại đánh đổi bằng cái siết tay cuối cùng của em – mà anh không đủ can đảm để giữ lại.
Anh nhớ ánh hoàng hôn hôm nào em ngồi cạnh anh – bình yên đến lạ.
Giữa những đêm anh thức trắng để viết nhạc, từng tiếng cười, từng cái chau mày của em vẫn còn vang vọng.
Chỉ tiếc, ngày ấy, anh đã quá bận chạy theo thành công, để rồi... không kịp nhận ra: thành công không giữ ấm nổi trái tim người mình yêu.
Anh biết... có những lúc em buồn, anh không bên cạnh.
Có những lần em khóc, anh không hay biết.
Và có cả những lần em cần một câu “anh ở đây” khi thấy anh đc vài cô gái thích, thì anh lại đang mải chạy theo thành công, lời khen của bao người rồi bỏ lại em một mình.
Xin lỗi... vì đã đăng ảnh mình với em ở chế độ close friend.
Xin lỗi... vì yêu em mà không dám công khai em.
Và xin lỗi... vì dù bây giờ anh có mọi thứ, thì thứ quý giá nhất lại không còn nữa.
Có lẽ, em đã đúng khi rời đi.
Có lẽ, anh đã sai khi tin rằng anh không cần tình yêu.
Nhưng đêm nay, trong góc tối quen thuộc, anh chỉ ước giá như được níu tay em thêm một chút – chỉ một chút thôi – để anh có thể nói hết những điều này... bằng tất cả tình yêu
Dưới ngọn đèn rực sáng ấy, anh vẫn là gã khờ cô độc.
Và trong bao nhiêu bài hát viết ra sau này, sẽ luôn có một nốt trầm – mang tên em.
Nếu có kiếp sau – hay một lần kỳ diệu nào đó trong tương lai – anh mong được nắm tay em. Chỉ cần là chúng ta, của ngày cũ.
Cảm ơn cô gái từng là tất cả ở tuổi 19 của anh.