Bộ Dụng Cụ 14 Món Bấm Móng tay Có Hộp Đựng, Chăm Sóc Bàn Tay Bàn Chân, Nhỏ Gọn Tiện Lợi Mang Theo Làm Nail Mọi Lúc
Bộ Dụng Cụ 14 Món Bấm Móng tay ...
49.999₫ 10.000₫
Bút bi gel shinshin mực màu đen 0.5mm (thiết kết hoạt hình dễ thương) , Hàng mới về, Thiết kế hoạt hình đơn giản và dễ thương, Thích hợp cho học sinh, Nét bút 0,5mm, Màu đen, 6 bút / bộ
Bút bi gel shinshin mực màu ...
12.000₫ 24.000₫

Bài tậpBài chưa trả lời

Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) so sánh hai đoạn văn sau trong truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ” – Tô Hoài và “Chiếc thuyền ngoài xa” – Nguyễn Minh Châu. Lần lần, mấy năm qua, mấy năm sau, bố Mị chết. Nhưng Mị cũng không còn tưởng đến ..

Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) so sánh hai đoạn văn sau trong truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ” – Tô Hoài và “Chiếc thuyền ngoài xa” – Nguyễn Minh Châu.
Lần lần, mấy năm qua, mấy năm sau, bố Mị chết. Nhưng Mị cũng không còn tưởng đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử nữa. Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi. Bây giờ thì Mị tưởng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa, là con ngựa phải đổi ở cái tàu ngựa nhà này đến ở cái tàu ngựa nhà khác, ngựa chỉ biết việc ăn cỏ, biết đi làm mà thôi. Mị cúi mặt, không nghĩ ngợi nữa, mà lúc nào cũng chỉ nhớ đi nhớ lại những việc giống nhau, tiếp nhau vẽ ra trước mặt, mỗi năm mỗi mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại: Tết xong thì lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, xe đay, đến mùa thì đi nương bẻ bắp, và dù lúc đi hái củi, lúc bung ngô, lúc nào cũng gài một bó đay trong cánh tay để tước thành sợi. Bao giờ cũng thế, suốt năm suốt đời như thế. Con ngựa, con trâu làm còn có lúc, đêm nó còn được đứng gãi chân, đứng nhai cỏ, đàn bà con gái nhà này thì vùi vào việc làm cả đêm cả ngày.
Mỗi ngày Mị càng không nói, lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa. Ở cái buồng Mị nằm, kín mít, có một chiếc cửa sổ một lỗ vuông bằng bàn tay. Lúc nào trông ra cũng chỉ thấy trăng trắng, không biết là sương hay là nắng. Mị nghĩ rằng mình cứ chỉ ngồi trong cái lỗ vuông ấy mà trông ra, đến bao giờ chết thì thôi.
(Trích Vợ chồng A Phủ, Tô Hoài, Ngữ văn 12, Tập hai, NXB Giáo dục Việt Nam, 2020, tr.6)
“Trong phút chốc ngồi trước mặt chúng tôi lại vẫn là một người đàn bà đầy lúng túng, đầy sợ sệt nhưng có vẻ thông cảm với chúng tôi hơn. Mụ bắt đầu kể:
- Từ nhỏ tuổi, tôi đã là một đứa con gái xấu, lại rỗ mặt, sau một bận lên đậu mùa. Hồi bấy giờ nhà tôi còn khá giả, nhà tôi trước ở trong cái phố này. Cũng vì xấu xí, trong phố không ai lấy, tôi có mang với một anh con trai một nhà hàng chài giữa phá hay đến nhà tôi mua bả về đan lưới. Lão chồng tôi khi ấy là anh con trai cục tính nhưng hiền lành lắm, không bao giờ đánh đập tôi.
Người đàn bà bỗng chép miệng, con mắt như đang nhìn suốt cả đời mình:
- Giá tôi đẻ ít đi, hoặc chúng tôi sắm được chiếc thuyền rộng hơn, từ ngày cách mạng về đã đỡ đói khổ chứ trước kia vào các vụ bắc, ông trời làm động biển suốt hàng tháng, cả nhà vợ chồng con cái toàn ăn cây xương rồng luộc chấm muối…
- Lão ta hồi bảy lăm có đi lính ngụy không? Tôi bỗng hỏi một câu như lạc đề.
- Không chú à, cũng nghèo khổ, túng quẫn đi vì trốn lính - bỗng mụ đỏ mặt - nhưng cái lỗi chính là đám đàn bà ở thuyền đẻ nhiều quá, mà thuyền lại chật.
- Vậy sao không lên bờ mà ở - Đẩu hỏi.
- Làm nhà trên đất ở một chỗ đâu có được cái nghề lưới vó? Từ ngày cách mạng về, cách mạng đã cấp đất cho nhưng chẳng ai ở, vì không bỏ nghề được!
- Ở trên thuyền có bao giờ lão ta đánh chị không ?- Tôi hỏi.
- Bất kể lúc nào thấy khổ quá là lão lôi tôi ra đánh, cũng như đàn ông thuyền khác uống rượu…Giá mà lão uống rượu…thì tôi còn đỡ khổ…Sau này con cái lớn lên, tôi mới xin được với lão…đưa tôi lên bờ mà đánh…
( Trích Chiếc Thuyền Ngoài Xa của Nguyễn Minh Châu - Ngữ Văn, tập hai, NXBGD 2017).
2 Xem trả lời
Hỏi lại yêu cầu
97
Tham khảo câu trả lời từ Trợ lý ảo Lazi
Trong hai tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” của Tô Hoài và “Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu, hình ảnh người phụ nữ trong xã hội phong kiến và cuộc sống nghèo khổ đượm màu bi kịch được thể hiện với sự sâu sắc và nhân văn. Dưới đây là so sánh giữa hai đoạn văn nổi bật từ hai tác phẩm này.

Đoạn văn đầu tiên từ "Vợ chồng A Phủ" khắc họa cuộc sống của Mị, nhân vật chính, trong cảnh ngộ tăm tối và khổ cực. Mị sống trong một thế giới chỉ biết đến công việc lao động nặng nhọc và sự áp bức. Cô cảm thấy mình không khác gì con trâu, con ngựa mà chỉ biết làm và chịu đựng. Cuộc sống của Mị trôi qua trong những vòng lặp vô nghĩa, mùa nào việc nấy, không có một chút ánh sáng hy vọng. Hình ảnh chiếc cửa sổ nhỏ hẹp, nơi Mị chỉ có thể trông ra trời đất mà không cảm nhận được ánh sáng thực sự, tượng trưng cho sự bế tắc trong cuộc sống của cô. Những câu văn như “mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa” cho thấy sự đồng hóa với cảnh vật xung quanh và tâm hồn đã chai sạn trước sự khổ đau.

Ngược lại, trong đoạn trích từ “Chiếc thuyền ngoài xa,” hình ảnh người đàn bà được tái hiện trong bối cảnh tạm bợ của đời sống trên thuyền. Câu chuyện của cô không chỉ đơn thuần là phác thảo một bi kịch cá nhân mà còn gợi ra những mảng tối trong cuộc sống của những người sống trên biển cả. Người phụ nữ này không chỉ phải chịu đựng sự lúng túng và sợ sệt, mà còn phải đối diện với những khổ cực triền miên do hoàn cảnh xã hội. Dẫu vậy, cô vẫn có những suy nghĩ, những nuối tiếc về cuộc đời, về những điều có thể đã khác nếu như có chiếc thuyền lớn hơn hay ít con cái hơn. Điều này cho thấy một nhân cách mạnh mẽ hơn, một người phụ nữ không chỉ biết chấp nhận số phận mà còn có những trăn trở nội tâm về tương lai.

Cả hai đoạn văn đều thể hiện cảnh ngộ khổ cực của người phụ nữ trong bối cảnh xã hội nhiều bất công, nhưng cách thể hiện khác nhau làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn và sức sống của mỗi nhân vật. Trong khi Mị hoàn toàn bị đè nén và gần như vô vọng trong cái nhìn về cuộc đời, thì người phụ nữ trong “Chiếc thuyền ngoài xa” sống trong sự day dứt, tự chất vấn chính mình và thể hiện sự khát khao thay đổi số phận, mặc dù vẫn bị chi phối bởi hoàn cảnh.

Ngoài ra, sự tương phản trong cách diễn đạt tình cảm cũng thể hiện chiều sâu nghệ thuật của hai tác phẩm. Đoạn văn của Tô Hoài giàu hình ảnh và những so sánh giữa con người và thiên nhiên, tạo thành một bức tranh sinh động về nỗi khổ của Mị. Trong khi đó, Nguyễn Minh Châu lại khắc họa nhân vật một cách tự sự hơn, với lời kể chân thật và trực tiếp, tạo ra sự đồng cảm với người đọc.

Tóm lại, cả hai tác giả đã khéo léo sử dụng ngôn ngữ và hình ảnh để thể hiện cuộc sống đầy bế tắc của người phụ nữ, đồng thời truyền tải thông điệp sâu sắc về thân phận và những khát khao cháy bỏng trong tâm hồn họ. Hai đoạn văn không chỉ là những mảnh ghép trong từng tác phẩm, mà còn là những tiếng nói vang lên từ cuộc đời thực, từ những con người bình dị nhưng đầy nghị lực.
2 trả lời
0
0
Nhi
25/05 09:54:52
+1đ

Văn học Việt Nam luôn dành những trang viết trân trọng và cảm động nhất khi hướng về người phụ nữ. Nếu Tô Hoài trong "Vợ chồng A Phủ" (văn học 1945 - 1975) khắc họa nỗi khổ cực của người con gái Tây Bắc dưới ách thống trị phong kiến miền núi, thì Nguyễn Minh Châu trong "Chiếc thuyền ngoài xa" (văn học thời kỳ đổi mới) lại đi sâu vào bi kịch nhọc nhằn của người đàn bà hàng chài thời hậu chiến. Hai đoạn trích trên là hai bức tranh chân thực về số phận gian truân nhưng cũng ngời sáng phẩm chất của họ.

Trước hết, hai đoạn trích gặp nhau ở việc phản ánh số phận đầy bi kịch, chịu nhiều tổn thương và bất hạnh của người phụ nữ. Ở đoạn trích thứ nhất, Tô Hoài đã cực tả nỗi khổ nhục của Mị khi bị biến thành một "công cụ lao động". Sống lâu trong cái khổ, Mị mất đi ý niệm về thời gian, quên đi khát vọng tự tử, chấp nhận buông xuôi. Nỗi khổ của Mị được cụ thể hóa bằng sự so sánh đau lòng: Mị thấy mình không bằng "con trâu, con ngựa", bởi ngựa trâu còn có lúc được nghỉ ngơi, còn "đàn bà con gái nhà này thì vùi vào việc làm cả đêm cả ngày". Đỉnh cao của sự bi kịch là cái nhìn "lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa" và hình ảnh căn buồng kín mít với lỗ vuông bằng bàn tay - biểu tượng cho một ngục thất tinh thần giam hãm tuổi trẻ và sự sống của Mị.

Đến với đoạn trích thứ hai, Nguyễn Minh Châu lại đặt người đàn bà hàng chài vào bi kịch của cái nghèo và nạn bạo lực gia đình. Xuất thân từ một cô gái xấu xí, rỗ mặt, chị chịu một cuộc đời lam lũ, bấp bênh trên sông nước. Cái đói bủa vây đến mức có những mùa biển động, cả nhà phải "ăn cây xương rồng luộc chấm muối". Nghiệt ngã hơn, chị trở thành nạn nhân của những trận đòn roi vô lý từ người chồng: "Bất kể lúc nào thấy khổ quá là lão lôi tôi ra đánh". Người chồng coi việc đánh vợ như một cách giải tỏa uất ức, túng quẫn của cuộc sống.

Tuy nhiên, đằng sau lớp vỏ cam chịu, cả hai nhân vật đều ngời sáng những phẩm chất đáng trân trọng. Mị tuy "cúi mặt, không nghĩ ngợi nữa" nhưng thực chất đó là sự dồn nén của một sức sống tiềm tàng, như hòn than đúc dưới tro tàn, chỉ chờ sợi dây trói của lý trí lỏng đi là bùng cháy (như trong đêm tình mùa xuân và đêm đông cứu A Phủ). Trong khi đó, người đàn bà hàng chài lại hiện lên với vẻ đẹp của sự thấu hiểu, bao dung và đức hy sinh. Chị không trách chồng mà tự nhận lỗi về mình ("cái lỗi chính là đám đàn bà ở thuyền đẻ nhiều quá"), hiểu rằng chồng mình vốn hiền lành nhưng vì nghèo khổ mà tha hóa. Chị chấp nhận chịu đòn, chỉ xin lên bờ để tránh làm tổn thương tâm hồn những đứa con. Đó là tình mẫu tử thiêng liêng và sự cam chịu đầy bản lĩnh của một người mẹ trải đời.

Sự khác biệt giữa hai đoạn trích nằm ở bối cảnh thời đại và ngòi bút nghệ thuật của mỗi nhà văn. Tô Hoài sử dụng bút pháp lãng mạn kết hợp hiện thực, ngôn ngữ giàu chất thơ để khắc họa bi kịch của con người dưới ách chúa đất phong kiến, từ đó hướng đến sự giải phóng giai cấp. Nguyễn Minh Châu lại nhìn cuộc đời bằng thanh âm của nghệ thuật vị nhân sinh thời đổi mới, sử dụng ngôn ngữ đối thoại đậm tính triết lý để nhìn nhận con người ở thế đa đoan, đa chiều, gợi mở những trăn trở về việc giải phóng con người khỏi đói nghèo và tăm tối.

Tóm lại, cả hai đoạn văn đều là những nốt trầm xúc động về thân phận người phụ nữ. Qua ngòi bút nhân đạo của Tô Hoài và Nguyễn Minh Châu, người đọc không chỉ xót thương cho những kiếp đời lầm lũi mà còn thêm trân trọng vẻ đẹp tâm hồn kiên cường, nhẫn nại của người phụ nữ Việt Nam xuyên suốt các thời kỳ văn học.

Mở khóa để xem toàn bộ nội dung trả lời

(?)
Bạn đã đạt đến giới hạn của mình. Bằng cách Đăng ký tài khoản, bạn có thể xem toàn bộ nội dung trả lời
Cải thiện điểm số của bạn bằng cách đăng ký tài khoản Lazi.
Xem toàn bộ Trả lời và Chat với Trợ lý ảo Lazi AI bằng cách Đăng nhập tài khoản ngay bây giờ
Tôi đã có tài khoản? Đăng nhập
0
0
+1đ
Văn học hiện thực luôn hướng ngòi bút vào những kiếp nhân sinh đau khổ để khơi dậy niềm cảm thương sâu sắc. Hai đoạn trích trong “Vợ chồng A Phủ” của Tô Hoài và “Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu đã khắc họa chân thực và xúc động hình ảnh người phụ nữ Việt Nam trong những hoàn cảnh lịch sử khác nhau, qua đó thể hiện cái nhìn nhân đạo sâu sắc của mỗi nhà văn.
Đoạn trích trong “Vợ chồng A Phủ” tập trung thể hiện bi kịch bị tước đoạt quyền sống, quyền làm người của Mị dưới ách thống trị của chúa đất miền núi. Sống trong nhà thống lý Pá Tra, Mị bị bóc lột sức lao động đến tàn nhẫn. Bi kịch lớn nhất của Mị là sự tê liệt về tinh thần: “Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi”. Nhà văn sử dụng những hình ảnh so sánh vật hóa như “con trâu”, “con ngựa”, “con rùa nuôi trong xó cửa” để nhấn mạnh sự hạ nhục phẩm giá con người. Không gian “buồng Mị nằm” với “chiếc cửa sổ một lỗ vuông bằng bàn tay” nhìn ra chỉ thấy “trăng trắng” chính là ẩn dụ cho ngục thất tinh thần, nơi giam cầm tuổi trẻ, hạnh phúc và tương lai của Mị, khiến cô buông xuôi, chờ chết.
Trong khi đó, đoạn trích “Chiếc thuyền ngoài xa” lại mở ra bi kịch của người đàn bà hàng chài thời hậu chiến. Đó là cái khổ của đói nghèo, lam lũ và bạo lực gia đình. Vì hoàn cảnh trốn lính, vì trói buộc với nghề biển và “đẻ nhiều quá”, cuộc sống của gia đình mụ lâm vào bế tắc, phải ăn “cây xương rồng luộc chấm muối”. Nỗi đau đớn thể xác khi “bất kể lúc nào thấy khổ quá là lão lôi tôi ra đánh” không đáng sợ bằng nỗi đau tinh thần khi con cái phải chứng kiến cảnh bạo lực. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài “lúng túng, sợ sệt” là một người phụ nữ thấu hiểu lẽ đời. Mụ không oán hận chồng mà tự nhận lỗi về mình (“cái lỗi chính là đám đàn bà ở thuyền đẻ nhiều quá”), cam chịu đòn roi như một quy luật sinh tồn và nhận thức sâu sắc về sự gắn bó với nghề lưới vó.
Hai đoạn trích có những điểm tương đồng sâu sắc. Cả hai nhân vật đều là những người phụ nữ lao động nghèo khổ, phải chịu đựng nỗi đau tột cùng về cả thể xác lẫn tinh thần. Họ đại diện cho những kiếp người nhỏ bé, bị vùi dập bởi hoàn cảnh. Qua đó, cả Tô Hoài và Nguyễn Minh Châu đều thể hiện tấm lòng nhân đạo, sự đồng cảm, trân trọng đối với người phụ nữ và lên án những thế lực (thần quyền, phong kiến, cái nghèo đói) đã đẩy con người vào đường cùng.
Tuy nhiên, do hoàn cảnh sáng tác và tư duy nghệ thuật khác nhau, hai đoạn trích có những nét độc đáo riêng. Ở Tô Hoài, bi kịch của Mị gắn liền với bối cảnh xã hội miền núi trước Cách mạng, nơi cường quyền và thần quyền ngự trị. Ngòi bút của ông đậm chất sử thi, giàu chất thơ và ngôn từ mang sắc thái phong vị Tây Bắc. Nguyễn Minh Châu lại đặt nhân vật trong bối cảnh cuộc sống đời thường thời hậu chiến với những nghịch lý, góc khuất của số phận. Cách tiếp cận của ông mang tính triết lý, chiêm nghiệm, đi sâu vào tâm lý phức tạp của con người qua ngôn ngữ đối thoại tự nhiên, chân thực tại tòa án huyện. Ngoài ra, nếu Mị hoàn toàn buông xuôi và tê liệt cảm xúc, thì người đàn bà hàng chài lại tỉnh táo, cam chịu một cách chủ động vì tình mẫu tử và sự sinh tồn của các con.
Tóm lại, cả hai đoạn trích đều là những trang văn xuất sắc, kết tinh giá trị nhân đạo cao cả. Tô Hoài đã giúp người đọc thấy được sự hồi sinh kỳ diệu của con người sau vùng tăm tối, còn Nguyễn Minh Châu lại thức tỉnh chúng ta về cái nhìn đa diện, đa chiều trước cuộc sống và con người trong hành trình kiếm tìm hạnh phúc.

Bạn hỏi - Lazi trả lời

Bạn muốn biết điều gì?

GỬI CÂU HỎI
Câu hỏi mới nhất
Câu hỏi liên quan

Hôm nay bạn thế nào? Hãy nhấp vào một lựa chọn, nếu may mắn bạn sẽ được tặng 50.000 xu từ Lazi

Vui Buồn Bình thường
Máy Pha Cà Phê Espresso Winci EM4212 ( Giá đã bao gồm VAT ), Tay cầm 51 MM Pha Cafe Tự Động, Công Suất 1350w, Áp Suất 20Bar, tặng 1 gói cafe , 1 Tamper 51 mm 1 Ca inox
Máy Pha Cà Phê Espresso Winci EM4212 ( Giá đã bao gồm VAT ), Tay cầm 51 MM Pha ...
-38% 4.331.360₫ 6.992.857₫
Máy tính bảng viết LCD cho trẻ em, bảng vẽ kích thước 8.5/12 inch, bảng viết LCD với màn hình xóa chỉ bằng một nút, đồ chơi bảng vẽ tay
Máy tính bảng viết LCD cho trẻ em, bảng vẽ kích thước 8.5/12 inch, bảng viết LCD ...
268.000₫
×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×