Tớ đã đi qua những ngày rất tệ.
Những ngày mà thức dậy chỉ để sống cho qua ngày. Những tối nằm xuống với đôi mắt sưng vì khóc. Những khoảnh khắc tưởng như chỉ cần ai đó hỏi: "Ổn không?" là tớ sẽ gục ngã.
Tớ đã từng nghĩ mình sẽ không thể vượt qua. Nhưng rồi tớ ở đây — vẫn đang thở, vẫn đang viết những dòng này, và vẫn đang học cách yêu lấy chính mình.
Tớ nhận ra, không ai có thể chữa lành cho mình nếu bản thân không muốn đứng dậy. Không ai có thể làm vơi đi nỗi đau nếu mình cứ mãi níu lấy nó.
Tớ bắt đầu bằng những điều rất nhỏ: dọn lại góc học tập, pha cho mình một tách trà ấm, nghe lại bản nhạc cũ từng thích, mở cửa sổ đón nắng sớm, và tự thì thầm với bản thân: “Hôm nay, hãy sống thêm một chút tử tế với chính mình.”
Tớ không cần phải quên mọi chuyện ngay. Không cần phải cười rạng rỡ ngay. Tớ chỉ cần từng chút một, từ những mảnh vụn vỡ, ghép lại thành một phiên bản mới — dịu dàng hơn, vững vàng hơn, và trân trọng chính mình hơn.
Nếu cậu cũng đang đi qua những ngày không ổn... tớ hy vọng cậu sẽ không buông xuôi. Tớ hy vọng cậu sẽ nhẹ nhàng với trái tim mình một chút. Rồi sẽ có ngày, cậu nhìn lại và thấy: “Thì ra mình mạnh mẽ hơn mình nghĩ rất nhiều.”
Và nếu có ai hỏi tớ bây giờ sống vì ai?
Tớ sẽ mỉm cười và nói: "Tớ sống vì chính mình."