Có những người ta từng gọi là bạn.
Không phải vì họ đến đúng lúc,
Mà vì trái tim mình chọn tin,
Chọn trao đi không tính toán,
Chọn đứng cạnh họ những lúc cả thế giới quay lưng.
Nhưng rồi, em nhận ra –
Không phải ai nhận là bạn cũng thật lòng.
Có những bàn tay chỉ nắm để lợi dụng,
Có những nụ cười chỉ để che đậy toan tính bên trong.
Và khi em không còn đi theo con đường họ vạch sẵn,
Họ quay đầu, bôi tro trát trấu vào tên em như chưa từng thân quen.
Họ kể em xấu, em tệ, em phản bội.
Họ tô màu câu chuyện chỉ bằng một màu đen.
Nhưng ai ở đó, khi em chia đôi bữa cơm,
chia cả lòng tin,
chia cả giấc mơ của mình chỉ để bạn họ?
Không phải họ.
Họ chỉ ở đó lúc cần em làm việc,
cần em im lặng, cần em phục tùng.
Còn khi em biết nói “không”,
biết giữ lòng tự trọng,
họ gắn cho em chiếc mặt nạ “kẻ hai mặt” để tự làm sạch bản thân.
Nhưng em không trách.
Vì mỗi người dạy em một bài học.
Có người dạy yêu thương, có người dạy kiên cường.
Và họ – những kẻ nói xấu em sau lưng –
dạy em trưởng thành bằng vết thương không chảy máu.
Em không còn buồn nữa.
Chỉ là… tiếc.
Tiếc một mối quan hệ từng gọi là chân thành.
Tiếc một người được đối đãi bằng tim,
nhưng chỉ xem em là cơ hội để trèo cao.
Từ giờ, em chọn kỹ hơn người để tin,
và biết rằng, bạn không phải là người đi cùng em lúc vui –
mà là người không rời đi khi em không còn gì để cho.