Mình chẳng biết nên gọi thứ cảm xúc này là gì.Không phải tình yêu,chỉ là… mỗi lần thấy người ấy xuất hiện,mình lại thấy lòng mình được lấp đầy, bởi vì ở họ có thứ ánh sáng… rất lạ. Một thứ năng lượng khiến mình muốn sống tốt hơn, Muốn cố gắng thêm một chút, dù hôm nay có mệt đến mấy.
Có lần nhìn người đó cười giữa hàng ngàn tiếng hò reo, Mình tự hỏi: làm sao có thể rạng rỡ đến thế? Làm sao có thể lan toả sự tích cực ấy đến tuyệt vời nvay?
Người ấy không biết mình là ai. Nhưng mình biết người ấy đã làm được điều tuyệt vời đến nhường nào. Khi khiến một kẻ xa lạ như mình có thêm một lý do để không gục ngã.
Mình không ảo tưởng, cũng không mơ mộng, Vì giữa những bộn bề, mơ hồ và cả những áp lực, Có một người – bằng sự chân thành và nỗ lực của họ – đã trở thành hình mẫu để mình ngẩng đầu lên,và bước tiếp. Không phải vì muốn chạm tới, chỉ là vì muốn dõi theo một ánh sáng đẹp đẽ như thế…ở phía xa.