Chúng ta là gì của nhau - Part 1

11/07/2025 21:30:43
Mình là Di hiện đang theo học lớp 8 Trường THCS . Mình có cr một bạn đã 3 năm nhưng khi mình định tỏ tình thì bạn í lại có ny r . Mình đã suy sụp tinh thần khá lâu nhưng khi lên THCS thì lại vô tình học chung lớp . Khi gặp lại bn í mình cố tránh gặp và xin bame cho phép chuyển lớp , r bame mình cũng đồng ý mặc dù phải chuyển vào lớp chuyên khác mà mình ko thích lắm . Rồi năm tiếp theo bn í đã ctay ny , bn ấy gặp lại mình và hỏi mình sao m chuyển sang lớp khác thế m thích chuyên Tiếng Anh hơn mà . Rồi mình trả lời Đều do m cả , xng chạy vào lớp . Lúc tan học thì cậu ấy đứng trc xe mình nhờ chở về nhà (vì nhà mình và cậu ấy cách có mấy căn ) lúc đầu mình hỏi xe cậu ấy đâu cậu í bảo xe t bị thủng lốp r , nghĩ đi nghĩ lại mình cũng chở cậu ấy . Trên đường về nhà cậu í hỏi sao nay m cọc vs t vậy trước h có như thế bao h đâu ; mình nói là mỗi lớn mỗi khác xong cậu í bảo đâu lq tới chuyện m cọc vs t đâu xong đúng lúc về đến nhà mình kêu m tự đi bộ về đến nhà đi xong cậu í bảo sao ko chở tao về tận nhà tí t mua trà sữa cho ; mình bảo mình đau bụng xng cậu í hỏi có đau lắm ko rồi đưa mình lọ dầu gió rồi cậu í xuống xe đứng nhìn mình vô nhà. Tối đó cậu sang nhà mình ăn cơm vì bố mẹ cậu í phải về quê có vc. Trong bữa cơm đó  mình cố ăn nhanh rồi chạy ù vô phòng lúc sau cậu í mang sách vở sang bảo là học chung thế là ngồi học chung bàn vs mình . Lúc học cậu í cứ nhìn mình rồi thấy chỗ nào mình ko bt là lại sấn vào gần mình giảng bài rồi lại nhìn mình ; mình bảo cậu ko hc thì về nhà đi nhìn mình làm j cậu í giả ngơ chạy ra ngoài lấy nước cho hai đứa . Sáng hôm sau cậu í đứng trc của nhà mình bảo hai đứa đi chung mình ko trả lời mà dắt xe ra rồi đi ; câu í đuổi theo ....
0 0

Cuộc đời vốn chẳng dễ dàng...

11/07/2025 21:29:47
Chợt đứng khự lại, cảm giác lặng nghĩ tới bản thân, nghĩ tới mọi người bạn thân sẽ đến lúc rời đi. Bản thân là điều bình thường, cuộc sống không được may mắn. Cảm ơn những người đã đồng hành cùng ta trên chặng đường đã qua. Giúp ta hiểu rõ giá trị bản thân mình. Mọi chặng đường đi qua đều trưởng thành hơn sẽ trưởng trong lặng mới là thứ khắc ghi mãi. Nỗi đau thầm rỉ máu nhắc lại cho ta những nỗi đau mà ta đã trải qua. Rồi nghĩ tới bản thân chẳng biết viết gì cả cho chính mình, cứ ngồi nghĩ, thử trong đầu, trống rỗng tay run run mới có thể hé môi rồi bật khóc. Nhiều lúc không biết bản thân khóc vì điều gì nữa. Khóc vì buồn, khóc vì mệt, áp lực! Hay thương bản thân, khóc vì mất cảm xúc, khóc vì cảm nhận nỗi đau của người và khóc vì thương họ! Chẳng hiểu nữa! Khóc nhiều cũng mệt!
Mệt rồi thì sao? Bình thường ta tìm đến giấc ngủ để an ủi. Nhưng mệt thì không ngủ được, chỉ muốn nói với chính mình là mọi thứ ngày mai sẽ ổn thôi nhưng mãi không ngủ được, thức rồi suy nghĩ nhiều lại khóc rồi lại mệt. Không biết than với ai, nói thì sợ phiền người. Chỉ biết chịu đựng một mình, sự cô đơn vẫn luôn chiếm lấy cả thể xác lẫn tính thần. Thật muốn thoát khỏi cảm giác ấy, sự giàng buộc để tiến tới ánh sáng tương lai...
"Đâu có dễ như vậy...?''
Cuộc đời vốn là 1 bộ phim ngắn, tua đi tua lại những phút giây hạnh phúc, những cảm xúc của con người cũng luôn lặp đi lặp lại biết bao lần. Nhưng sau từng ấy lần đau khổ, những đêm nằm dài suy nghĩ về tương lai rồi tự nhắc mình cười thật tươi, mọi chuyện rồi sẽ qua....
Nhưng nhìn đi!! Tại sao? Tại sao cuộc sống không dễ dàng? Sao họ không thể dịu dàng quan tâm em khi em nghĩ tới họ dù chỉ 1 chút? 
"Em ơi em phải hiểu. Nếu con người không có cảm xúc thì sao hiểu tình cảm? Mọi khó khăn đều không sinh ra, mọi thử thách đều không có thì sao có được thành công? Mọi câu chuyện và cả những người em biết không gặp họ sao em có thể hiểu và biết những thứ em chưa hề biết? Vỏ bọc đó, em không thoát ra thì sẽ mãi mãi trong bóng tối giày vò thôi...''
=> Cho nên, em đừng lấy bản thân em ra so sánh với họ, vì em cũng làm được cơ mà! Trước khi họ có được hạnh phúc này họ cũng đánh đổi biết bao nhiêu sự bất lực cùng nước mắt hả em? Em muốn giống họ thì em cũng nên nghĩ đến những điều nhỏ nhặt chứ nhỉ?
Em nên nhớ, không ai thay em gánh vác tương lai cả, cũng càng không ai sẽ quay lại quá khứ để chôn vùi mình trong đơn độc đó. Cùng là con người nên đều có trái tim, em là của duy nhất, là chỉ riêng mình em thôi, hãy só sánh bản thân bây giờ với quá khứ và tương lai rồi vì bản thân nhiều hơn thôi.
Quá khứ - Hiện tại - Tương lai. Quay đầu hay tiến lên là do em quyết định. Cố lên em nhé!!!
0 0

Nam – 20 tuổi, không phải thanh xuân mà là thanh... thở dài

(๑﹏๑//)ɦα☪ƙℯℛℳũՇℛắทջ - 10/07/2025 23:01:44
0 0

Nam – Em đi rồi, nhưng nỗi buồn còn ngồi lại

(๑﹏๑//)ɦα☪ƙℯℛℳũՇℛắทջ - 10/07/2025 23:01:25
Tui tên Nam, 20 tuổi, vừa chia tay, không ồn ào, không níu kéo, chỉ có tui – với một mối tình đã cạn – và một thế giới đầy dư âm.

Chia tay... không phải vì hết thương. Mà là vì tụi tui đã không còn đủ mạnh để thương nhau nữa.

Em từng là người duy nhất khiến tui thấy bình yên giữa cái cuộc đời hỗn độn này. Tui từng nghĩ, miễn là còn em, thì mỗi ngày thức dậy đều đáng sống. Tui từng mơ một giấc mơ rất giản đơn: sáng cùng ăn, tối cùng nằm, cùng xem một bộ phim chán ngắt nhưng chỉ cần có nhau là thấy vui.

Nhưng mà hôm đó, trời mưa. Em nhắn đúng một dòng:
“Chúng ta dừng lại đi, Nam à.”

Tui đọc tin nhắn đó... đến mòn cả màn hình, nhưng vẫn không rep. Không phải vì giận. Mà vì… không biết nên nói gì.
Biết nói gì khi trái tim mình đang gãy, mà lại phải gãy trong im lặng?

Ngày em bước đi, tui không chạy theo. Không níu. Không khóc. Chỉ đứng nhìn – như thể đó là chuyện của ai khác, không phải của tui.
Mà thiệt ra... trái tim tui chết queo ngay lúc em quay lưng rồi.

Tối đó, tui mở lại playlist tụi mình hay nghe. Bài “Tháng tư là lời nói dối của em” phát lên...
Tui bật cười. Không phải vì vui. Mà vì tui nhận ra…
Tháng tư năm đó em cười, còn năm nay, em quên tui rồi.

Tình yêu tụi mình giống như ly trà đá ngoài cổng trường: mới đầu thì mát, sau thì nhạt, cuối cùng là hết đá và còn đọng cặn dưới đáy.

Bây giờ, em có thể đang vui bên người khác.
Còn tui... vẫn ngồi ở quán cũ, vẫn gọi ly trà cũ, vẫn nhìn về phía chiếc ghế trống đối diện – chỗ em từng ngồi, cười toe nói chuyện tào lao không đầu không đuôi.
Không ai ngồi đó nữa.
Và tui cũng không còn muốn ai ngồi đó nữa.

Tình yêu, kết thúc không phải vì ai sai – mà vì tụi mình không còn đủ kiên nhẫn để cùng sai thêm một lần nào nữa.

"Tụi mình từng rất thương nhau. Nhưng tụi mình không thắng nổi cuộc đời."

Tới giờ, tui vẫn không block em. Không unfollow.
Vì một phần nào đó... tui vẫn chờ em quay lại.
Dù biết là em không bao giờ làm vậy.
0 0

Giải bài tập Flashcard Trò chơi Đố vui Khảo sát Trắc nghiệm Hình/chữ Quà tặng Hỏi đáp