Trúc Mã xa 4 năm sắp về nước nghỉ hè 2 tuần, tui nên tặng cậu ấy vật gì đây (có thật)

14/07/2025 11:55:56
Hồi mình mới năm tuổi, gia đình mình có chuyển nhà tới khu vực ngoại thành Hà Nội, thì nhà mình có ở khu chung cư ở tầng 2. Lúc đấy thì nhà mình có một hàng xóm là một gia đình 3 người á, thì có một cậu con trai tên C á, thì hồi đó cậu ấy nhút nhát với hiền khô à, nên là tui chơi cũng khá thân. 2 đứa cùng tuổi, cùng lớp luôn, cùng tầng, cùng tòa, nên là bạn rất thân, ăn với nhau, ngủ với nhau luôn í kiểu nếu mà bố mẹ tui mà đi làm về muộn là tui luôn sang nhà C để ở nhờ, 2 đứa ăn cơm xong sẽ đọc truyện chung, chơi rút goox, chơi domino các kiểu í. Với cả mẹ tui với mẹ cậu ấy cũng thân nhau lắm. Nhớ hồi năm lớp 1 cả 2 đi bán thiệp 8/3 í, kiểu bố mẹ rảnh xong bày trò cho 2 đứa làm này làm nọ í, xong hồi đó nhớ v luôn, thân nhau, sau h học là lại đi như mấy đứa ăn xin đi bán thiệp ấy. Rồi cái hồi học zoom vì covid, ngày nào cũng sang nhà nhau học, cũng tầm lớp 3. Nhưng mà đến một hôm lớp 4, gia đình C  có việc riêng, thế là cả nhà cậu ấy sang Hàn sống, lúc đấy buồn lắm, cứ nhớ C( bây h ms b đấy là thích á)( mà tui cũng mong cậu ấy thích tui). Cũng vài năm rồi, mỗi lần nghĩ tới cậu ấy là tui thấy cứ buồn buồn nghẹn nghẹn, hôm qua mẹ tui bảo vs tui là ngày kia gia đình bạn ấy sẽ về VN để cho bạn ấy nghỉ hè 2 tuần í. Lúc tui xem ảnh cậu ấy á, cú kiểu ...kiểu buồn buồn, vì tui không biết cậu ấy bên Hàn có crush chưa, còn nhớ tui không, vì h cả 2 cũng sắp lên cấp 3, không biết tính cách C có thay đổi không, có khi cậu ấy chẳng nhớ tui nữa...buồn lắm. Nếu cậu ấy đã có người mình thích thì thôi vậy=,). Bây giờ tui không biết nên tặng cậu ấy thứ gì, mọi người giúp tui với.(chắc cậu ấy có ng mình thích rồi chẳng nhớ tui nữa)=,)
0 0

"Có những ngày như thế, tớ chỉ muốn biến mất..."

cho e thích a nốt lần này th - 14/07/2025 11:55:38

Có những mối tình không phải vì hết yêu mà rời bỏ. Chỉ là một bên đã mỏi mệt, còn bên kia vẫn chưa đủ mạnh mẽ để níu giữ. Tớ từng yêu rất nhiều, rất chân thành, rất ngốc nghếch. Cậu nói tớ là ánh nắng, là người khiến cậu cười trong những ngày mưa. Nhưng rồi cậu lại là người đầu tiên để tớ lại một mình giữa bão giông. Khi chia tay, cậu nói: Xin lỗi,anh không còn đủ sức yêu ai nữa, kể cả em." Tớ im lặng. Không khóc, không níu kéo. Chỉ câm lặng chịu đựng như cái cách tớ vẫn đối mặt với bài thi test thử chuyên khó mà tớ chẳng thể làm nổi một câu nào – biết mình sẽ thất bại nhưng vẫn phải hoàn thành nó. Sau đó là chuỗi ngày tớ sống như cái bóng: học – ăn – ngủ – học. Bạn bè - không ai biết tớ đang đau. Tớ nhốt mình trong đống áp lực học hành, cố gắng thật giỏi, thật mạnh, như thể giỏi hơn sẽ khiến mình đủ tốt để không ai rời bỏ nữa. Tớ cười khi được điểm cao, nhưng chỉ mình tớ biết nụ cười ấy mặn đắng đến mức nào. Có người từng bảo: "Đừng để học hành giết chết trái tim em." Nhưng thật ra, đôi khi học là cách duy nhất để quên đi một trái tim đã chết vì tình yêu. Rồi dần dần, tớ học cách yêu bản thân hơn. Tớ chăm chỉ không vì chứng minh gì cho ai, mà vì chính tớ xứng đáng với một cuộc đời tốt hơn. Không cần ai kề bên, tớ vẫn có thể là ánh nắng – cho chính mình. “Cảm ơn vì đã rời đi. Nhờ cậu, tớ mới học cách ở lại với chính mình.”
P/s : Bài viết từ người từng tổn thương nhặt từng vụn vỡ trong cuộc sống để chữa lành 

0 0

Chẳng hiểu bản thân mình bị làm sao, cứ cáu gắt vô cớ, 13 tuổi r chứ có phải con nít đâu mà mít ướt =,(

mong thi đỗ THPT mơ ước - 14/07/2025 11:55:19
Hôm này khi mình đang làm biaif tập tiếng anh, mẹ mình vào phòng và bảo rằng `Mẹ đi bán sách vở cũ đây`(kiểu sách vở nháp cũ chứa chật nhà nên nhà mình cuối năm hay đi bán để cho nhà đỡ chật). Ừ  thì lúc đấy mình cũng không cần vội làm bài tập Tiếng Anh lắm, với cả mình nghĩ là cả 4 bao tải to đùng thế kia thì mẹ mình không chở nổi. MÌnh bảo là`Để con giúp mẹ cho`. Xong mẹ mình cũng chẳng bảo gù í, Xong mẹ bảo là `Lôi mấy cái bao đựng vở cũ đựng trong mấy cái bao nilon trong gầm bàn ra xong để vào cái ván trượt kia mang ra ngoài hành lang`( kiểu nhà mình có cái ván trượt bằng nhựa ấy nhưng nó hơi bé) xong mình cúi xuống xem thì cũng nhiều ấy, tầm 5,6 bao với lại toàn bao dày thôi, xong mình lôi mấy cái bao ra thì không để vừa cái ván trượt , nhà mình có 5 cái bao nilon dày, thêm 3 cái bao tải giấy vụn nữa, xong mình nghĩ là chở nhiều lần quá thì nó mệt với phiền, với lại cái thang máy của tòa mình nó đang sửa, chẳng nhẽ cứ vác mang đi. Lúc đấy mình nhớ ra bố mình có cái xe kéo, nếu mà đi thang bộ chầm chậm t hì không đổ đượck, còn đỡ hơn là mang lắm bao đi cho mỏi tay mỏi chân, xong mình nói với mẹ laf` Để con mang cái xe kéo ấy ra cho tieenj` Lúc mình lấy ra tự dưng mẹ mình cáu lên giọng nghe kinh lắm bảo là`ĐỪNG CÓ MANG CÁI NÀY RA CỒNG KỀNH THẾ NÀY SAO VÁC ĐI ĐƯỢC` xong cái lúc đấy mình cũng sũng rồi, lúc đang mang cái ván trượt chở theo 1,2 bao nữa ra bên ngoài á, mình chợt nhớ là giữa kì I trường mình với em mình có tổ chức cái `Kế hoạch nhỏ`(là quyên góp giấy vụn để mang đi tái chế á) thì mình nghĩ là bây giờ giữ lại 1,2 bao để vào năm còn có cái đê nộp(kiểu tối thiểu mỗi người cần nộp 3 hay 4kg ấy ), mình nói với mẹ là `Hay để con giữ..` xong cái chưa nói hết câu mẹ mình đã quát`CHỊ MUỐN MANG NHƯ NÀO CŨNG ĐƯỢC MIỄN LÀ MANG XUỐNG TẦNG 1 CHO TÔI `, cong lúc đấy mình cũng tức lắm, tức chứ, nhưng cảm thấy ấm uacs nhiều hơn, lúc mang ra ngoài mình mang từng bbao xuống một, lúc mẹ mình ra ngoài thấy vẫn còn bao( lúc đấy mình chưa mang xuống hết), mẹ mình lại mắng là sao k mang xuống nhanh đi thì mình rơm rớm nước mắt rồi mình bảo là thang máy đang hỏng rồi xong mình chạy vào phòng mình đóng cửa cái rầm, giờ mình không biết nói chuyện thế nào với mẹ nữa.=,(
0 0

Không hiểu cảm xúc thật của lòng mik

12/07/2025 16:43:04
Hồi lp 4 mk có quen môt bạn tên T mk ngồi cạnh bạn ấy . ko hiểu sao càng tiếp xúc vs bạn ấy mk càng thấy bn ấy là 1 ng hiểu mk. chúng mk cs chung sở thik vs nhau. rồi điều gì đến cx sễ đến , mỗi khi gặp bn ấy lòng mk như có những con sóng đánh rào rào trong lòng. rồi cho đến khi bn ấy bảo bn ấy thik 1 ng tên hà linh. lòng mk lúc đó ms thật sự cay đắng làm s. đêm về mk đã tự nhủ trong lòng ràng mk sẽ k làm phiền cậu ấy nx rằng sẽ để cho cậu ấy thik ng cậu ấy thực sự thik. cho đến khi thi xong violympic quốc gia mk và cậu ấy đã k gặp nhau nx. mk cx an tâm phần nào và trong những tháng hè mk cố gắng hc tập chăm chỉ để quên cậu ấy rồi sang lp 5 mk gặp 1 ah cx tên T và ah ấy đã tỏ tình mk đến bây giờ bọn mk đã yêu nhau dc gần 1 năm rồi hè năm nay lên lp 6. mk học toán thầy duy. lúc vào lp mk nhìn sơ qua lp hc thì nhận ra có cả T ở đó nx , may mà T ngồi ở dưới cùng còn mk ngồi trên. rồi sang đến ngày thứ 2 đi hc. mk ngỡ ngàng nhìn thấy T ngồi ngay sau mk. hỏi con bn thì nó bảo thầy chuyển T lên. trong tiết học T chủ động gửi thư cho mk. ban đầu mk cx ko định dính líu gì đến cậu ấy để ko sinh ra những tình cảm ko đúng. rồi sau giờ học đang trên đường về con bạn mk nó kể T cs mẩu giấy ( rác) đưa cho nó và bảo " cho m đấy" xog con bạn mk nó bảo s ko cho mk , T bỏ ko con bn mk lại bảo là sợ mk buồn à nó bảo ừ . lúc nó vừa kể xong lòng mk lại dậy sóng 1 cách kì lạ. mk tưởng trong 1 năm qua mk đã hết tcam vs cậu ấy r  chứ . đêm về mk lại suy nghĩ tại s lòng mk lại dậy sóng có pk do mk vx còn thứ tcam đắng ngắt ấy k cho đến những ngày sau mk vx k hiểu nổi. ngày thứ 3 đi hc mk nghe bn ấy kể là bn ấy và hà linh đã là ngyeu, lòng mk lại trùng xuống 1 nhịp, r hôm sau đang chơi vui vẻ mk lại chợt nghĩ về câu nói của bn ấy, đang sung sức tự nhiên lại cảm thấy mệt mỏi vô cùng. mk ko hiểu mk còn tcam vs T hay k nx...
0 0

Khi ta bắt đầu học cách yêu lại - không phải ai khác

11/07/2025 21:33:00

Ngày họ rời đi, mình không biết phải làm gì.

chỉ biết gói gọn nỗi buồn trong vài câu status ngắn, nghe đi nghe lại một bài nhạc cũ, rồi dặn lòng sẽ ổn – dù chẳng biết khi nào là “ổn” nữa.

có những hôm đứng giữa đám đông, mình lại thấy lạc lõng. vì giữa những tiếng cười nói, ánh đèn rực rỡ, tim mình cứ lặng lẽ đổ mưa.

và có những đêm thức trắng, chỉ để lướt qua những tấm hình cũ, đọc lại đoạn chat ngày xưa. mình thấy mình của khi ấy – yêu hết mình, tin tưởng vô điều kiện. và rồi nhận về một kết thúc không ai muốn.

nhưng rồi một ngày… mình chán mệt.

mệt vì phải cố gắng mạnh mẽ. mệt vì cứ phải giấu nước mắt vào gối mỗi đêm. mệt vì mãi đặt người khác lên trước bản thân.

thế là mình bắt đầu yêu lại – từ chính mình.

mình cắt tóc, thay số điện thoại, xoá ảnh cũ, dọn lại căn phòng.

mình bắt đầu ăn đúng bữa, ngủ đúng giờ, không còn cố thức để chờ ai đó “seen” tin nhắn.

mình học cách đi cafe một mình, đi dạo một mình, và sống bình yên một mình.

và mình nhận ra – điều quý giá nhất, không phải là được ai đó yêu thật nhiều. mà là mình vẫn biết yêu chính mình, sau khi bị bỏ lại.

tình yêu đẹp nhất đôi khi không đến từ người khác – mà là khi mình học cách ôm lấy trái tim mình, sau những vết nứt.

0 0

 “Có những ngày mỏi quá, mà không dám gục”

11/07/2025 21:32:32

Có những buổi tối ngồi vào bàn học, mở sách ra rồi lại đóng vào… Không phải vì lười, mà là vì đầu óc trống rỗng, lòng thì nặng trĩu.Từng con chữ, từng công thức cứ như đang nhảy múa, còn mình thì chẳng bắt kịp gì cả. Áp lực ấy không phải chỉ đến từ bài kiểm tra hay kỳ thi gần kề, mà còn đến từ ánh mắt của ba mẹ, sự mong đợi từ thầy cô, và cả những so sánh không tên với bạn bè xung quanh. Mọi người bảo: “Cố thêm chút nữa thôi”, nhưng đâu ai biết, mình đã cố bao nhiêu rồi? Mỗi ngày đều tự nhắc bản thân phải mạnh mẽ,
phải giỏi, phải chăm, phải kiên trì… Đến mức chẳng dám cho phép mình yếu lòng. Có lúc mệt đến mức chỉ muốn gào lên: "Cho con nghỉ một chút thôi được không?" Nhưng rồi lại cắn răng im lặng, sợ mình là gánh nặng, sợ bị gọi là lười, sợ bị thất vọng… Ừ thì, ai cũng nói “áp lực tạo nên kim cương”, nhưng đôi khi em chỉ muốn mình được làm một hòn đá bình thường. Không lấp lánh, không nổi bật… nhưng ít nhất, được yên ổn một chút.

Nếu hôm nay bạn cũng mỏi mệt, hãy cho mình nghỉ ngơi một chút nhé.Không sao đâu. Bạn không lười biếng, bạn chỉ đang kiệt sức .Rồi sẽ ổn, và nếu mai vẫn chưa khá hơn, thì… mình cố lại, thật nhẹ nhàng. Không ai cần bạn phải tỏa sáng mỗi ngày, chỉ cần bạn đừng bỏ cuộc là đủ rồi.

0 0

Giải bài tập Flashcard Trò chơi Đố vui Khảo sát Trắc nghiệm Hình/chữ Quà tặng Hỏi đáp