Ngày họ rời đi, mình không biết phải làm gì.
chỉ biết gói gọn nỗi buồn trong vài câu status ngắn, nghe đi nghe lại một bài nhạc cũ, rồi dặn lòng sẽ ổn – dù chẳng biết khi nào là “ổn” nữa.
có những hôm đứng giữa đám đông, mình lại thấy lạc lõng. vì giữa những tiếng cười nói, ánh đèn rực rỡ, tim mình cứ lặng lẽ đổ mưa.
và có những đêm thức trắng, chỉ để lướt qua những tấm hình cũ, đọc lại đoạn chat ngày xưa. mình thấy mình của khi ấy – yêu hết mình, tin tưởng vô điều kiện. và rồi nhận về một kết thúc không ai muốn.
nhưng rồi một ngày… mình chán mệt.
mệt vì phải cố gắng mạnh mẽ. mệt vì cứ phải giấu nước mắt vào gối mỗi đêm. mệt vì mãi đặt người khác lên trước bản thân.
thế là mình bắt đầu yêu lại – từ chính mình.
mình cắt tóc, thay số điện thoại, xoá ảnh cũ, dọn lại căn phòng.
mình bắt đầu ăn đúng bữa, ngủ đúng giờ, không còn cố thức để chờ ai đó “seen” tin nhắn.
mình học cách đi cafe một mình, đi dạo một mình, và sống bình yên một mình.
và mình nhận ra – điều quý giá nhất, không phải là được ai đó yêu thật nhiều. mà là mình vẫn biết yêu chính mình, sau khi bị bỏ lại.
tình yêu đẹp nhất đôi khi không đến từ người khác – mà là khi mình học cách ôm lấy trái tim mình, sau những vết nứt.