Bạn cần đăng nhập mới có thể xem nội dung này
XÁC ĐỊNH ĐỂ TẢI, CHỦ ĐỀ CỦA ĐOẠN VĂN BẢN SAU(Tôm sốt phần đầu: Nguyễn sinh người Thanh Trì, điện mạo đẹp đẽ, ne chất thông minh, giọng hát ngọt ngào. Chẳng sớm mồ côi cha, nhà nghèo nên học hành dang dỡ, chàng làm nghề chèo đò. Vì say đắm giọng hát và vẻ ưa nhìn của chẳng nên có con gái một nhà giàu họ Trần đã đem lòng yêu mến, sai người hầu đem khăn tay đến tặng, dặn chàng nhờ người mỗi mạnh đến hỏi. Nguyễn sinh nhờ mẹ bào người mới mang đến nhà nàng nhưng bố nàng chẽ chàng nghèo nên không nhận lời, còn dùng lời lẽ không hay để mắng bà mới Chứng phần chỉ bỏ đi xa để lập nghiệp, cô gái biết chuyện âm thầm đau khổ chẳng thế giãi bày cùng ai, dần sinh bệnh, hơn một năm sauthì nàng qua đời) Trước khi nhắm mắt, nàng dặn cha:- Trong ngực con chắc có một vật lạ. Sau khi con nhắm mắt, xin cha cho hỏa táng để xem vật đó là vật gì?Ông làm theo lời con. Khi lửa thiêu đã lụi, ông thấy trong nằm xương tàn, sót lại một vật, to bằng cải đầu, sắc đỏ như sơn, không phải ngọc . XÁC ĐỊNH ĐỂ TẢI, CHỦ ĐỀ CỦA ĐOẠN VĂN BẢN SAU"Phạm Từ Hư quê ở Cẩm Giàng, là một người tuấn sảng hào mại không ưa kiểm thức. Theo học nhà xửsĩ Dương Trạm, Trạm thường răn Tử Hư về cài tỉnh hay kiêu căng. Từ đẩy chàng cố sức sửa đổi, trở nên người có đức tỉnh tốt. Khi Dương Trạm chết, các học trò đều tăn đi cả, duy Từ Hư làm lều ở mà để chẩu chực, sau ba năm rồi mới trở về. Năm 40 tuổi, Tử Hư đi thì vẫn chưa đỗ, đời Trần, sang du học ở kinh, ngụ ở trong một nhà dân bên bờ hồ Tây.Một buổi sáng, ở nhà trọ đi ra, trong ảng sương mù thấy có một đảm những tán vàng kiệu ngọc bay lên trên không, kể lại có một cỗ xe nạm hạt châu, kẻ theo hầu cũng rất chững chạc. Từ Hư khẽ dòm trộm xem thì người ngồi trong xe, chỉnh thầy học mình là Dương Trạm. Chàng toan đến gần sụp lạy nhưng Trạm xua taynói: - Giữa đường không phải chỗ nói chuyện, tối mai nên đến đền Trấn Vũ cửa Bắc, thầy trò ta sẽ hàn huyên. Tử Hư bên sắm rượu và thức nhắm, đúng hẹn mà đến. Thầy trò gặp nhau vui vẻ lắm, chàng