亗•36ᖇᗩᑌᗰáTᕼᗩᑎᕼᕼóᗩ✿᭄
1. Về kinh tế Sự bóc lột của thực dân Anh: Sau khi dập tắt các cuộc khởi nghĩa, Anh biến Ấn Độ thành thị trường tiêu thụ hàng hóa và nơi cung cấp nguyên liệu thô (bông, trà, thuốc phiện) lớn nhất cho chính quốc. Hệ quả: Nền kinh tế thủ công truyền thống bị phá sản, nông nghiệp sa sút dẫn đến những nạn đói khủng khiếp (cuối thế kỷ 19, hàng chục triệu người đã chết đói). 2. Về chính trị - xã hội Chế độ cai trị trực tiếp: Năm 1858, Chính phủ Anh xóa bỏ quyền lực của Công ty Đông Ấn, trực tiếp cai trị Ấn Độ. Nữ hoàng Anh tuyên bố là Nữ hoàng Ấn Độ. Chính sách chia để trị: Thực dân Anh lợi dụng sự khác biệt về tôn giáo (Ấn Độ giáo và Hồi giáo) và sự phân biệt đẳng cấp để chia rẽ khối đoàn kết dân tộc của người dân bản địa. 3. Phong trào đấu tranh tiêu biểu Cuộc khởi nghĩa Xi-pay (1857-1859): Đây là cuộc khởi nghĩa vũ trang lớn nhất của binh lính và nông dân, dù thất bại nhưng đã làm rung chuyển ách thống trị của thực dân Anh. Sự ra đời của Đảng Quốc đại (1885): Đây là chính đảng đầu tiên của giai cấp tư sản Ấn Độ, đánh dấu bước ngoặt trong phong trào giải phóng dân tộc, chuyển từ đấu tranh tự phát sang tự giác. Sự phân hóa trong nội bộ: Đảng Quốc đại chia thành hai phái: Phái Ôn hòa: Chủ trương thỏa hiệp, đòi cải cách. Phái Cấp tiến (do Ti-lắc đứng đầu): Kiên quyết chống Anh, đòi độc lập. 4. Về văn hóa - giáo dục Anh đưa hệ thống giáo dục phương Tây vào nhằm đào tạo tầng lớp tay sai, nhưng vô tình lại truyền bá những tư tưởng dân chủ, tự do, góp phần thức tỉnh tinh thần yêu nước của trí thức Ấn Độ.