BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA INOX 304, Dung Tích Lớn 500ML Thiết Kế Nắp Thông Minh Tiện Lợi Có Dây Xách Ly Giữ Nhiệt - ĐẠT QUY CHUẨN CỦA BỘ CÔNG THƯƠNG(BGN)
BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA ...
119.000₫ 180.000₫
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật lông tơ mềm mại, Bàn trải đánh răng Than tre hoạt tính lông mềm, chải siêu êm bảo vệ nướu
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật ...
43.000₫ 80.000₫

CHỊ VÀ TÌNH YÊU QUÁ LỚN! - CHƯƠNG I: KHOẢNG CÁCH

84 lượt xem

Tôi và Linh Lan ngồi cùng nhau ở dãy ghế chờ trước phòng sanh. Bàn tay Linh Lan nắm chặt tay tôi, chặt đến độ, chỉ là cái nắm tay mà khiến tôi cảm thấy ngạt thở. Bên trong kia, là chị! Cho tôi được cái quyền gọi chị là chị, dẫu, chị ít tuổi hơn tôi; dẫu, chị chỉ là người bạn thân lâu năm của Linh Lan – vợ tôi; và, dẫu, chị và tôi, hay chị và Linh Lan vợ tôi chẳng hề máu mủ, ruột rà… Tôi mong được cái quyền gọi chị một tiếng chị để thỏa hết cái nỗi ân nghĩa chị dành cho vợ chồng tôi; để tôi có thể khẳng định rằng, trước chị, tôi luôn bé nhỏ và mềm yếu… Điều đó có nghĩa rằng, chị quá mạnh mẽ, chị quá to lớn trước tôi – một thằng đàn ông đi qua ngót nửa đời mình, luôn ngẩng cao đầu kiêu ngạo với cái suy nghĩ: “Mình thành công, mình giàu có…”.

Liếp cửa phòng sanh ngăn chị và vợ chồng tôi bằng tấm kiếng mờ, có hoa văn là những bông mai li ti màu trắng đục. Bên trong kia, tôi và Linh Lan không thể nhìn thấy chị, không thể thấy rõ ràng chị đang nằm, đang đau đớn, quặt quại thế nào… Chặp chặp, chỉ thấy một bóng trắng lướt qua, đi lại, bưng bưng, bê bê.

Cả tôi, cả Linh Lan – vợ tôi – đều ngóng vào trong. Có lẽ, với Linh Lan hay với tôi, một tiếng rên siết của chị lúc này giống như một sự cứu rỗi to lớn! Không gì cả! Không một tiếng rên! Thậm chí một tiếng ư hử khe khẽ cũng không! Ngoài này, mọi thứ lặng im đến sởn người. Im lặng đến độ, tôi nghe rất rõ nhịp thình thịch của trái tim tôi và trái tim Linh Lan đập cùng một nhịp – ngày xưa là yêu thương, ngay lúc này là lo lắng, đợi chờ…

Oa… oa… oa…” – tiếng trẻ sơ sinh khóc những tiếng đầu đời chứng tỏ phổi nó đã bắt đầu đón nhận không khí. Bàn tay Linh Lan siết càng thêm chặt bàn tay tôi rắn rỏi. Chặt! Chặt khít! Ngộp thở đến nôn nao!…

***

Lần đầu tiên, khi Linh Lan siết chặt tay tôi…

Đó là sau khi Linh Lan đồng ý nhận lời làm người yêu của tôi chưa đầy 5 phút. Thật ra, tay Linh Lan đã nằm trong tay tôi từ trước đó, từ khi tôi bắt đầu thổ lộ tình cảm của mình dành cho Linh Lan từ rất lâu. Nhưng, lúc đó, nó – bàn tay gầy guộc của Linh Lan – chỉ ngoan ngoãn nằm trong bàn tay tôi, nhớp nháp, run rẩy… Ngay khi Linh Lan vừa gật đầu, ngay khi Linh Lan vừa đồng ý, điện thoại cầm tay của Linh Lan đổ chuông – tiếng chông đáng ghét phá vỡ giây phút lãng mạn nhất mà sau bao năm yêu thương thầm kín, tôi có quyền có được với Linh Lan. Linh Lan nhìn vào màn hình điện thoại đang chớp tắt, chớp tắt, mắt ánh lên một ánh nhìn lạ lẫm. Tôi lơ đãng nhìn quanh quất, cố để cho Linh Lan thoải mái tiếp điện thoại nhưng vẫn không dại gì rút bàn tay mình khỏi bàn tay Linh Lan. Bất thình lình, bàn tay Linh Lan siết chặt tay tôi, chặt đến ngột ngạt. Giọng Linh Lan đầy khắc khoải, lo âu: “Chị ở đâu? Giờ sao rồi?… Rồi! Rồi!… Ở đó đi, em tới liền!”. Cúp máy, Linh Lan quay qua tôi, nói trống không, kiểu ra lệnh (nhưng với tôi, nó ngọt ngào vô cùng): “Đi!”. Tôi lẽo đẽo chạy theo bước đi vội vã của Linh Lan phía trước, hình ảnh này, có lẽ, nó giống cái kiểu thằng con trai lõm bõm tập đi dí theo mẹ cho kịp với từng bước bươn bả của người lớn…

Linh Lan ùa vào phòng hậu phẫu, chưa thấy người thân thì nước mắt nước mũi đãn giàn giụa. Trắng toát một màu trùm cả gian phòng bệnh. Mùi cồn, mùi etilen xộc vào khứu giác của tôi, có mùi nào đó, đắng mặn, khắc khoải từ nước mắt Linh Lan hòa vào đó. Chị tỉnh bơ cười khi Linh Lan sà đến bên cạnh giường, tay lia lịa lắc cánh tay chị: “Chị sao rồi? Đi đứng kiểu gì mà té dữ vầy nè?”. Chị quay sang nhìn tôi, ánh mắt thoáng một màu không thể lý giải, chầm chậm quay lại Linh Lan, giọng rắn rỏi đến là bất ngờ với thằng đàn ông trong tôi: “Cái gì mà nước mắt ngắn, nước mắt dài vậy? Chị có sao đâu!”. Chị khe khẽ mỉm cười, vẫn có gì đó quá vững chãi trải ra trước tôi, trước Linh Lan, có thứ gì đó mơ hồ làm trái tim tôi rung động. Tôi lặng lẽ ra ngoài, để chị và Linh Lan tiện trò chuyện. Thơ thẩn ngồi ở dãy ghế đá sân bệnh viện, lòng tôi bất chợt cứ chông chênh nghĩ đến cái cười ban nãy của chị – buồn, mênh mông, sâu lắng nhưng đầy rắn rỏi…

Linh Lan trở ra, bước đến cạnh tôi từ lúc nào, tôi không biết, bởi, tôi còn đang mơ hồ nghĩ về cái cười của người con gái ban nãy nằm trong kia – bạn của Linh Lan. “Anh! Mình về đi!” – giọng Linh Lan ngọt ngào theo nhịp bước từ tốn của nàng tiến về phía tôi. Tôi giật mình quay lại, cười gượng gạo: “Ủa, em ra rồi à? Sao không ở lại chơi với bạn thêm tí nữa?”. Linh Lan lắc đầu: “Chị không cho, biểu về… Tính chị vậy đó, em quen rồi nên cũng chẳng cãi làm gì!”. Tôi ừ một tiếng, không thêm gì nữa, sóng bước cùng Linh Lan tiến về phía cổng bệnh viện. Tôi ậm ờ chặp rồi mới có thể lên tiếng: “Chị ấy là bạn của em, sao anh không biết?”. Linh Lan vẫn đều đặn từng bước, vẫn từ tốn muôn thuở trong câu nói của mình: “Em chưa kể, chưa có dịp!”. “Vậy, giờ em kể anh nghe, được không? Về chị bạn của em ấy!” – tôi có vẻ khá hồ hởi với cái đề tài này. Hồ hởi xong thì lại nghĩ, sợ làm Linh Lan buồn, sợ Linh Lan sẽ hiểu lầm về mối quan tâm của tôi. Nhưng không! Linh Lan rất hào hứng, vẻ chừng như rất tự hào về người bạn mà Linh Lan gọi là chị kia: “Anh muốn nghe thật à? Ừ, vậy em sẽ kể!”…

Lần thứ hai, khi Linh Lan siết chặt tay tôi…

Đó là khi tôi ngồi sát cạnh Linh Lan trong quán nước, lúc Linh Lan kể về người bạn hơn tuổi của mình.

Em và chị quen nhau rất tình cờ. Hôm đó, em tan học, vừa dắt xe ra khỏi cổng trường thì bị hai gã choai choai lao xe đến, giựt cái giỏ xách em đang treo trên tay lái xe” – Linh Lan quay nhìn tôi, cười bằng mắt, ý rằng tự thấy xấu hổ vì sự bất cẩn của mình – “Chẳng biết chị từ đâu xuất hiện nữa. Chỉ biết là khi em đang hốt hoảng, giật mình, chỉ ú ớ được mấy chữ ‘cướp cướp’ thì chị đã dùng tay, đẩy mạnh tay lái chiếc xe đạp của chị về phía trước, chắn ngang đường chạy của hai tên cướp, làm cả hai tên ngã nhào… Bà con xúm vô bắt hai tên cướp, giành lại túi xách, đưa chị… và, chị đưa em!”.

Tôi nheo mắt, hỏi một câu quá đỗi ngu ngơ: “Thế là em và chị thành bạn của nhau sao?”. Linh Lan nhìn tôi, cười khúc khích: “Thì chị giúp em, em cũng phải mời chị đi uống nước cảm ơn chứ!”. Nói đến đó, Linh Lan nhìn tôi, đợi chờ. Tôi gật, thỏa mãn sự chờ đợi của nàng, chỉ đợi vậy, Linh Lan tiếp – một câu hoàn toàn trái ngược với dự đoán của tôi: “Nhưng… chị từ chối!”. “Vậy… rồi sao?” – tôi hỏi. Đôi mắt Linh Lan lim dim chìm vào mớ ký ức đẹp đẽ của tình bạn, mà chỉ lần đầu này nghe tôi đã biết, nó thiêng liêng với nàng biết bao: “Anh có tin vào duyên không? Em thì rất tin vào chuyện ấy! Sau khi từ chối, chị dựng chiếc xe đạp đã cong queo vì bị xe hai tên cướp cán qua dậy, dắt đi thẳng. Lúc đó, em chỉ biết nhìn theo, ới ới gọi, cốt để hỏi tên chị, nhưng chị không quay đầu lại. Em đoán, lúc ấy chị nghe, nhưng chị cố tình không quay đầu lại!”. Tôi lại hỏi: “Vậy, duyên của em và chị là gì?”. Linh Lan vẫn thả mình vào dòng suy tưởng: “Em được phân kiến tập tại công ty của chị. Chỉ là một buổi xin số liệu cho tiểu luận nên rất khó khăn với các công ty. Họ đâu có muốn chia sẻ thông tin cho mình, anh!” – tôi gật, Linh Lan tiếp: “Vừa thấy em, chị đã cười, nhưng không sởi lởi hay thân thiện gì đâu, cười hiền lành. Rồi chị bảo theo chị. Chị chỉ vẽ cho em từng chút một. Em hoàn thành buổi kiến tập của mình nhanh lắm! Và, em nhất định đòi chị phải đi ăn tối với em cho bằng được”. “Chị đồng ý chứ?” – tôi hỏi, Linh Lan cười, lại một câu không như những gì tôi nghĩ: “Không!”. Tôi ớ một tiếng, rồi xòa cười: “Có vẻ chị ấy dè chừng và khá lạnh lùng!”. Linh Lan gật, rồi lại lắc: “Ban đầu em cũng nghĩ vậy, nhưng thật ra không phải! Chị phải vội về chăm cho bà chị ốm nặng ở nhà nên không tiện ra ngoài cùng em”. “Làm sao em biết?” – tôi chờ đợi, không suy đoán nữa. Linh Lan khẽ thè lưỡi, rụt cổ lại: “Em… lén đi theo chị về. Nhìn thấy vậy, tự dưng, thấy thương, thấy quý chị vô cùng!”.

Sau đó, em rất hay lui tới thăm nom bà chị những lúc biết chị đang trong giờ làm. Khi biết chuyện em đến cơm cháo cho bà, chị chủ động tìm em, cảm ơn! Thế là, em với chị trở thành bạn của nhau!” – Linh Lan nhấp ngụm trà nóng, lúc nào nàng cũng uống trà nóng, tiếp – “Đến ngày bà chị mất, chị cô độc lắm. Bơ vơ, nhỏ bé và khổ đau. Nhưng, tuyệt nhiên, em không thấy chị khóc!” – câu này không ngoài dự đoán của tôi, dẫu, tôi không đoán nó, nhưng khi Linh Lan nói đến đám tang bà của chị, tự dưng tôi biết, chị sẽ không khóc, mà, cũng không hiểu vì sao tôi lại biết điều ấy.

Và, khi Linh Lan siết chặt tay tôi, chặt đến không còn kẽ hở giữa hai bàn tay của tôi và nàng, đó là khi nàng kể đến đoạn: “49 ngày của bà, chị trầm ngâm nhìn lên bàn thờ, thở ra một tiếng, rồi bảo với em ‘Vậy là xong Lan ạ! Chị không còn gì để bận tâm nữa rồi’… Chị khiến em thấy sợ!”. Trong cái siết tay ấy, còn có cả một phần run rẩy, sợ sệt có lẽ giống hệt với cảm giác của Linh Lan khi nghe câu nói kiểu buông xuôi của người bạn mình.

Tôi và Linh Lan đón chị về từ bệnh viện. Căn nhà chị tồi tàn trong con hẻm ngoằn ngoèo, sâu ngút ngát của khu ổ chuột lắm phiền toái, nhiều cảnh đời tréo nghoe. Chị giơ bàn tay gầy guộc nhưng lúc nào cũng cuồn cuộn một sức mạnh tiềm tàng đến là mãnh liệt, chỉ về chiếc ghê sofa cũ nát: “Ngồi đi!”. Tôi khẽ gật và dạ một tiếng. Chị quay lại, nhìn chòng chọc tôi sau tiếng dạ rất khẽ của tôi. Chị khiến tôi bối rối và thấy chùng lòng: “Đạt chắc không nhỏ hơn tôi. Không phải dạ thưa vậy đâu, kỳ cục lắm!”. Tôi cười nửa miệng, dẫu không có ý khinh miệt gì chị, nhưng, đó là cái kiểu cười muôn thuở của một thằng đàn ông thành đạt, giàu có không muốn tách nó ra khỏi mình: “Chị là bạn của Lan, em gọi vậy mới phải!”. Chị không nói gì thêm, tiến thẳng vào buồng. Tôi nghe tiếng chị dứt khoát vẳng ra: “Em về đi, để bạn đợi kìa. Chị có sao đâu!”. Và, tôi nghe tiếng Linh Lan cự nự rất dịu ngọt: “Em không về! Em nấu cháo chờ chị ăn xong em mới về!”. Lại giọng chị, cứng cỏi, cương quyết: “Làm như chị là con nít không bằng. Về đi! Mai rảnh thì tới!”. Sau câu nói ấy, có một khoảng lặng rất nhỏ, và tiếng chân Linh Lan tiến ra. Tôi vờ bâng quơ nhìn mấy bức tranh treo trên vách tường vôi xỉn màu, loang lổ. “Mình về, anh!” – Linh Lan bảo. Nói rồi, không đợi tôi kịp đứng dậy bước theo, Linh Lan bước thẳng ra phía cửa. Từ phía ánh sáng ấy, tôi thấy cánh tay của nàng đưa lên cao một tí, có lẽ, bàn tay nàng đang quệt vội giọt nước mắt tròn xoe.

Sau ngày chị xuất viện, tôi thường xuyên cùng Linh Lan ghé đến thăm chị. Khi gói cháo, lúc bát phở… Lần nào cũng chóng vánh. Lần nào cũng nhanh – nhanh đến độ tôi không bao giờ kịp nhìn thấy lần nữa cái nhìn mang hơi thở của sự xa lạ chị dành cho tôi. Chỉ là ghé qua. Chỉ vài câu thăm hỏi. Rồi một lần, rồi mọi lần, lần nào, cũng là câu chị bảo: “Về đi!”… Có lần, không hiểu, tôi hỏi Linh Lan: “Chị ấy, có vẻ không thích mình ghé chơi? Hay, chị ấy không thích anh?”… Đó là lần đầu tiên bàn tay Linh Lan tuột khỏi bàn tay tôi. Linh Lan quay sang tôi, không giấu giếm sự không đồng tình của mình: “Anh nói kỳ vậy? Chị ấy rất tốt với em, rất thương, rất quý em…”. Thấy Linh Lan giận, tôi bất chợt mềm nhũn, mất thăng bằng: “Không! Anh đâu có ý gì! Tại, lần nào ghé qua cũng nghe chị ấy bảo về…”. Linh Lan dừng lại, nhìn chằm chặp vào mắt tôi, nàng không nói năng gì nữa, bỏ đi tuốt. Tôi đuổi theo. Chỉ vài bước chân, mà, có một lần, tôi biết, khoảng cách giữa tôi và nàng đang xa xôi lắm!

0 0
0
0 sao / 0 đánh giá
5 sao - 0 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 0 đánh giá
Điểm 0 SAO trên tổng số 0 đánh giá
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Gửi bình luận của bạn tại đây (*):
(Thông tin Email/ĐT sẽ không hiển thị phía người dùng)
*Nhấp vào đây để nhận mã Nhấp vào đây để nhận mã
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
-50% 39.000₫ 78.000₫
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi Hiệu Quả Có 6 Mùi Hương Phiên Bản Mới
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi ...
-50% 15.000₫ 30.000₫
×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×