Truyện dân gian | Lazi.vn - Cộng đồng Tri thức & Giáo dục
Lazi.vn - Cộng đồng Tri thức & Giáo dục

Sự tích Con rồng cháu Tiên (Truyện dân gian)

Sự tích Con rồng cháu Tiên,Sự tích Con rồng cháu Tiên Sự tích Con Rồng cháu Tiên hay Sự tích trăm trứng nở trăm con, truyền thuyết về Lạc Long Quân và Âu Cơ trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam là một truyền thuyết hay và đẹp vào bậc nhất, nhằm giải thích và suy tôn nguồn gốc giống nòi cao quý của dân tộc Việt.

Truyện Thánh Gióng - Phù Đổng Thiên Vương (Truyện dân gian)

Truyện Thánh Gióng - Phù Đổng Thiên Vương,Truyện Thánh Gióng,Phù Đổng Thiên Vương,Truyện Thánh Gióng - Phù Đổng Thiên Vương Thánh Gióng sau khi có công đánh giặc cứu nước, đã được sắc phong là Phù Đổng Thiên Vương. Thánh Gióng là một trong bốn vị thánh Bất tử trong tín ngưỡng dân gian việt Nam, tượng trưng cho tinh thần chống giặc ngoại xâm và sức mạnh của tuổi trẻ. Đền thờ Thánh Gióng nằm tại xã Phù Linh, huyện Sóc Sơn, Hà Nội.

Tuyển tập truyện Trạng Quỳnh (Truyện dân gian)

Tuyển tập truyện Trạng Quỳnh,Trạng Quỳnh,Nguyễn Quỳnh,Tuyển tập truyện Trạng Quỳnh Trạng Quỳnh tên thật là Nguyễn Quỳnh (1677 - 1748), là một người có tính cách trào phúng dân gian Việt Nam nên được nhiều người yêu mến gán cho danh xưng Trạng Quỳnh, hay đả kích chế độ phong kiến thời chúa Trịnh

Truyện Trạng Quỳnh - Đầu to bằng cái bồ (Truyện dân gian)

Truyện Trạng Quỳnh - Đầu to bằng cái bồ,Truyện Trạng Quỳnh,Truyện Trạng Quỳnh - Đầu to bằng cái bồ Chuyện kể rằng lúc Quỳnh còn nhỏ, mới bảy tám tuổi, Quỳnh đã tỏ ra thông minh đỉnh ngộ nhưng cũng là một đứa trẻ chúa nghịch. Hồi ấy bọn trẻ thường chơi trò xước xách, lấy tàu chuối làm cờ, lá sen làm lọng. Trong trò chơi, Quỳnh bao giờ cũng lấn lướt.

Truyện Trạng Quỳnh - Đất nứt con bọ hung (Truyện dân gian)

Truyện Trạng Quỳnh - Đất nứt con bọ hung,Truyện Trạng Quỳnh,Truyện Trạng Quỳnh - Đất nứt con bọ hung Từ thuở bé, ngoài tính nghịch ngợm, hiếu động, Quỳnh còn tỏ ra thông minh xuất chúng khi học rất giỏi và đối đáp hay, nhất là khi ứng khẩu. Trong làng cậu bé Quỳnh có một người hay chữ nhưng tính tình kiêu ngạo, đi đâu cũng khoe khoang, tên gọi là ông Tú Cát. Tất nhiên, từ nhỏ Quỳnh đã ghét những người có bản tính như vậy.

Truyện Trạng Quỳnh - Chuyện dê đực chửa (Truyện dân gian)

Truyện Trạng Quỳnh - Chuyện dê đực chửa,Truyện Trạng Quỳnh,Truyện Trạng Quỳnh - Chuyện dê đực chửa Tiếng tăm về một thần đồng nhanh chóng được truyền tụng khắp nơi, ngày càng lan rộng và đến tận kinh đô. Nhà vua muốn biết hư thực ra sao, nhưng là người chuộng nhân tài, sau khi suy nghĩ, vua bèn ban lệnh: Cả phủ Thanh Hóa, mỗi làng phải đem nộp một con dê đực đang chửa. Sau hai tháng, nếu làng nào không có sẽ bị trị tội.

Truyện Trạng Quỳnh - Miệng kẻ sang (Truyện dân gian)

Truyện Trạng Quỳnh - Miệng kẻ sang,Truyện Trạng Quỳnh,Truyện Trạng Quỳnh - Miệng kẻ sang Bấy giờ Quỳnh đã hơi lớn, đang độ thiếu niên. Trên đường từ phủ về khát quá, Quỳnh vào một quán nước bên đường. Trong quán có một viên quan, dáng oai vệ, đang ngồi nhai trầu bỏm bẻm. Cạnh đó, có một lính vệ đứng hầu. Quan nhai xong, hách dịch vứt miếng bã trầu ra đất.

Truyện Trạng Quỳnh - Phơi sách phơi bụng (Truyện dân gian)

Truyện Trạng Quỳnh - Phơi sách phơi bụng,Truyện Trạng Quỳnh,Truyện Trạng Quỳnh - Phơi sách phơi bụng Gần nhà Quỳnh có một lão trọc phú. Lão này đã dốt lại thích học làm sang, thỉnh thoảng mò đến nhà Trạng, đòi mượn sách. Tất nhiên lão có mượn được sách về thì cũng biết gì đâu mà đọc. Quỳnh bực lắm, một bận, thấy lão lấp ló đầu cổng, Quỳnh vội vác ngay chiếc chõng tre ra sân, cởi áo nằm phơi bụng. Lão trọc phú bước vào, thấy lạ...

Truyện Trạng Quỳnh - Chúa Liễu mắc lỡm (Truyện dân gian)

Truyện Trạng Quỳnh - Chúa Liễu mắc lỡm,Truyện Trạng Quỳnh,Truyện Trạng Quỳnh - Chúa Liễu mắc lỡm Lúc Quỳnh còn là học trò nhà nghèo, phải ra đền Sòng xin cấy rẽ. Đền Sòng quê ông là nơi thờ Bà Chúa Liễu nổi tiếng rất linh thiên, không ai là không kinh sợ. Chúa Liễu có nhiều ruộng và bà cũng cho cấy rẽ để lấy lợi.

Truyện Trạng Quỳnh - Trả ơn bà chúa Liễu (Truyện dân gian)

Truyện Trạng Quỳnh - Trả ơn bà chúa Liễu,Truyện Trạng Quỳnh,Truyện Trạng Quỳnh - Trả ơn bà chúa Liễu Gặp khoa thi, Quỳnh ra ứng thí. Đường đi qua đền Sòng, Quỳnh vào yết Chúa Liễu, xin Chúa phù hộ cho, đỗ thì xin trả lễ. Quỳnh ra thi, quả nhiên đỗ thật. Vinh quy về, Quỳnh mua một con bò mẹ, một con bò con đem đến lễ. Quỳnh quỳ xuống lạy, rồi dắt con bò mẹ đến buộc vào tay ngài mà khấn rằng...

Truyện Trạng Quỳnh - Đầu to tạ chúa Liễu ba bò (Truyện dân gian)

Truyện Trạng Quỳnh - Đầu to tạ chúa Liễu ba bò,Truyện Trạng Quỳnh,Truyện Trạng Quỳnh - Đầu to tạ chúa Liễu ba bò Chuyện Quỳnh lừa bà Chúa Liễu chỉ cúng bò bằng lời khấn suông, lại còn làm đổ gãy cả tai ngai, làm Chúa giận lắm, nên Chúa bắt vợ Quỳnh ốm lăn ốm lóc. Theo yêu cầu của vợ, Quỳnh đành phải đến đền khấn, để Chúa Liễu giải hạn cho. Quỳnh đến ...

Truyện Trạng Quỳnh - Quỳnh cúng Thần Hoàng (Truyện dân gian)

Truyện Trạng Quỳnh - Quỳnh cúng Thần Hoàng,Truyện Trạng Quỳnh,Truyện Trạng Quỳnh - Quỳnh cúng Thần Hoàng Lần khác, vợ Quỳnh ốm, thuốc thang chữa mãi không khỏi, xem bói, thì ra không phải tại Chúa Liễu mà do động Thành Hoàng bản thổ. Quỳnh ra đình khấn vái, xin Thành Hoàng cho khỏi, sẽ sửa gà lễ tạ. Khấn xong, về đến nhà thì vợ đã khỏi rồi. Bà vợ giục làm gà lễ tạ, Quỳnh bảo

Truyện Trạng Quỳnh - Bà Banh hết cả linh thiêng (Truyện dân gian)

Truyện Trạng Quỳnh - Bà Banh hết cả linh thiêng,Truyện Trạng Quỳnh,Truyện Trạng Quỳnh - Bà Banh hết cả linh thiêng Hồi ấy, gần xứ Quỳnh ở, có một pho tượng đá rất kỳ lạ, trần truồng đứng giữa đồng, miệng tủm tỉm cười, tay trỏ xuống chỗ kín, gọi là tượng bà Banh. Pho tượng kỳ cục vậy nhưng linh lắm, ai đi qua trông thấy, nhếch mép cười thì không xếch mồm cũng méo miệng. Đồn rằng đó là chỗ người Tàu giấu của, thiêng lắm.

Truyện Trạng Quỳnh - Phật say (Truyện dân gian)

Truyện Trạng Quỳnh - Phật say,Truyện Trạng Quỳnh,Truyện Trạng Quỳnh - Phật say Làng Thụy Chương xưa là một làng nổi tiếng về nấu rượu. Rượu ở đây thơm ngon đặc biệt. Mé trước làng ở ven hồ Tây có một ngôi chùa nhỏ. Thời Lê Trung Hưng, chùa đổ nát chỉ còn trơ một pho tượng tay chống gậy, xiêu vẹo, nghiêng ngả.

Truyện Trạng Quỳnh - Dòm nhà quan bảng (Truyện dân gian)

Truyện Trạng Quỳnh - Dòm nhà quan bảng,Truyện Trạng Quỳnh,Truyện Trạng Quỳnh - Dòm nhà quan bảng Tương truyền rằng Quỳnh sinh cùng thời với nữ sĩ nổi tiếng, người đã dịch Chinh Phụ Ngâm của Đặng Trần Côn ra thơ Nôm là Đoàn Thị Điểm. Ngày ấy, Quỳnh đã thành niên, nhà quan Bảng sinh ra thị Điểm, dạy học trò đông lắm. Quỳnh ngày ngày giả vờ đến xem bình văn, để ngấp nghé cô Điểm. Học trò biết ý, vào thưa với quan Bảng, ngài liền cho bắt vào hỏi:

Truyện Trạng Quỳnh - Đối đáp với Đoàn Thị Điểm (Truyện dân gian)

Truyện Trạng Quỳnh - Đối đáp với Đoàn Thị Điểm,Truyện Trạng Quỳnh,Truyện Trạng Quỳnh - Đối đáp với Đoàn Thị Điểm Thuở còn đi học, Quỳnh càng ngày càng mê cô con gái thầy học là Đoàn Thị Điểm là người vừa xinh đẹp, đoan trang lại giỏi văn thơ. Nhưng trêu chọc với nàng không dễ bởi ngoài tính tình đoan trang, Thị Điểm còn rất giỏi văn thơ nhất là ứng đối. Có lần Quỳnh từ phố Mía về, Thị Điểm thấy Quỳnh đang ngồi, liền ra ngay một vế đối có ý trêu:

Truyện Trạng Quỳnh - Tất cả đều câm điếc (Truyện dân gian)

Truyện Trạng Quỳnh - Tất cả đều câm điếc,Truyện Trạng Quỳnh,Truyện Trạng Quỳnh - Tất cả đều câm điếc Sinh thời, lúc còn thanh niên, nổi tiếng là người thông thái, hiểu rộng, biết nhiều, nhưng Quỳnh không ưa gì chuyện cử nghiệp bởi chính ông là người luôn châm chọc cái cảnh phải luồn cúi của các "Bậc công hầu". Vì vậy, mỗi lần triều đình mở khoa thi, nhiều người giục chàng lều chõng ứng thí, chàng đều gạt phăng, tìm cách nói lãng sang chuyện khác.

Truyện Trạng Quỳnh - Thừa giấy vẽ voi (Truyện dân gian)

Truyện Trạng Quỳnh - Thừa giấy vẽ voi,Truyện Trạng Quỳnh,Truyện Trạng Quỳnh - Thừa giấy vẽ voi Trong lần thi hội Cống, Quỳnh không có ý định để lấy Trạng Nguyên, nên Quỳnh nhận lời. Lúc vào trường thi, Quỳnh làm bài rất nhanh, xong sớm trước nhiều thí sinh khác. Lẽ ra Quỳnh đem nộp quyển, nhưng vì chẳng thiết chuyện đỗ đạt, nên tái mái dở bài ra xem lại. Thấy còn một đoạn giấy trắng bên dưới, Quỳnh liền chấm bút vẽ một bầy voi, rồi tiện tay đề luôn bên cạnh mấy câu thơ ngẫu hứng...

Truyện Trạng Quỳnh - Ngọc Người (Truyện dân gian)

Truyện Trạng Quỳnh - Ngọc Người,Truyện Trạng Quỳnh,Truyện Trạng Quỳnh - Ngọc Người Chúa Trịnh có một viên ngọc quí, suốt ngày nâng niu, giữ gìn rất cẩn thận. Nhân một buổi dạ tiệc, chúa đem ngọc ra khoe. Các quan nhiều kẻ có thói hay nịnh bợ, đua nhau tán tụng. Kẻ thì nói: "Ngọc của chúa quý hơn ngọc của rắn, mang vào người, có thể nghe được tiếng chim kêu, tiếng sâu, kiến!"

Truyện Trạng Quỳnh - Đơn trình bò chết (Truyện dân gian)

Truyện Trạng Quỳnh - Đơn trình bò chết,Truyện Trạng Quỳnh,Truyện Trạng Quỳnh - Đơn trình bò chết Giai thoại này kể về lúc Quỳnh chưa ra làm quan. Trên đường từ huyện về Kẻ Nghì, Quỳnh gặp một cô gái từ Kẻ Nghì lên huyện. Đường đi phải qua một quãng đường đồng lầy lội. Hỏi chuyện Quỳnh biết cô gái lên huyện để đưa đơn trình quan về việc con bò bị chết, xin được đem chôn.
4.3
168 sao / 39 đánh giá
5 sao - 29 đánh giá
4 sao - 3 đánh giá
3 sao - 1 đánh giá
2 sao - 2 đánh giá
1 sao - 4 đánh giá
Điểm 4.3 SAO trên tổng số 39 đánh giá
Loading...
Google Facebook
Về trang chủ Gửi bài tập cần làm Lên đầu trang