THẰNG NHỎ CƯỜI BẰNG MẮT - CHƯƠNG VII: THÊM MỘT NGÀY VIẾNG MỘ
| | Quỳnh Anh Đỗ | Chat Online |
| 10/06/2019 12:29:48 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện tiểu thuyết | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
- * THẰNG NHỎ CƯỜI BẰNG MẮT - CHƯƠNG VIII: TỐT NGHIỆP (Truyện tiểu thuyết)
- * NHỮNG GIẤC MƠ SŨNG NƯỚC (Truyện ngắn)
- * THẰNG NHỎ CƯỜI BẰNG MẮT - CHƯƠNG VI: TỪ THIỆN (Truyện tiểu thuyết)
- * THẰNG NHỎ CƯỜI BẰNG MẮT - CHƯƠNG V: GIỖ MẸ (Truyện tiểu thuyết)
Mỗi năm, ngày giỗ mẹ, sinh nhật mẹ, Tết và một ngày nữa, ngày mà thằng Khang không bao giờ dám gọi tên, cũng không dám nhắc trước mộ mẹ, thằng Khang đều đem hoa hồng trắng tới viếng. Thường, nó không nói được gì, chỉ lặng thinh và tự hỏi, mẹ có còn trách nó không? Cũng không biết từ khi nào, tự lòng nó muốn gọi mẹ là mẹ, mà, cũng chưa từng bao giờ nó thốt ra được từ đó!
Ngày xưa, lúc mẹ còn ở đợ nhà nó, nó gọi mẹ là dì, là vú. Nó không nhớ rõ ngày mẹ về nhà nó. Nó chỉ nhớ, khi đó, mẹ nách theo thằng Công, lớn hơn nó chỉ chừng vài tháng tuổi, rách rưới, hôi hám, bần cùng. Nó thương mẹ! Nó thương thằng Công! Giống ba nó thương vậy! Chỉ mẹ ruột của nó là thương không nổi. Mẹ ruột nó nói, kẻ cùng đường thường trở thành kẻ xấu. Nó không tin. Vì, mẹ tốt với nó và thằng Công cũng tốt với nó.
Nó chơi thân với thằng Công từ hồi đó! Thân lắm! Kệ mẹ ruột nó cấm tiệt. Có đồ ăn gì ngon, có đồ chơi gì đẹp, nó cũng để dành đó, đợi tới khi mẹ nách thằng Công qua, thảy đó, dọn dẹp nhà, nó lôi ra, cho thằng Công dẹt tròn mắt nhìn chán rồi bu vô ăn chung, chơi chung. Ba xin cho thằng Công đi học cùng trường với nó, nhưng không cùng lớp được. Ra chơi, nó chỉ muốn chạy tìm thằng Công để chơi, không bao giờ giao du với đám cùng lớp, cho dù, sau này nó hiểu, đám kia mới cùng tầng lớp với nó, và đám kia mới là đám mẹ ruột nó muốn nó giao du. Đứa nào hăm he nó một câu, thằng Công quánh một trận. Đứa nào quánh nó một cái, thằng Công quánh lại tơi bời… Riết, chả đứa nào dám nhìn ngang nhìn dọc hai đứa. Riết, mẹ ruột nó cũng chẳng thèm nói ra nói vô gì nữa.
Rồi tự nhiên mẹ và thằng Công không qua nhà nó nữa. Nó thấy bơ vơ và cô độc đến lạ lùng. Nó nhớ những món ăn mẹ nấu. Nó nhớ những buổi trưa nó tránh không nằm máy lạnh, lăn ra nền nhà nằm cạnh thằng Công, dưới gió quạt mẹ quạt. Nó nhớ cái giọng là lạ của mẹ hát, nặng trịch và đau đau. Có lần, thằng Công ngủ mất đất rồi mà mắt nó vẫn thao láo. Mẹ cúi xuống hôn nó và hỏi sao không ngủ, nó trở mình qua, hỏi, ba thằng Công đâu. Mẹ không nói gì, mẹ khóc! Từ đó, không khi nào nó dám hỏi nữa. Rồi, thằng Công dậy, nó hỏi thằng Công có muốn kêu ba nó là ba không? Để nó về xin? Thằng Công không nói không, cũng chả nói có. Nó tự quyết, tự hỏi ý ba. Ba nó lặng thinh. Mẹ nó nổi khùng, quất cho một trận túi bụi. Trận đòi duy nhất nó nhận từ mẹ ruột mình.
Hồi đó, với một đứa nhỏ mấy tuổi, đoạn đường vài cây số là xa lắm, xa tít tắp. Nên, nó muốn tìm mà không thể tìm ra được mẹ với thằng Công. Cả hai vẫn không ai chịu qua chơi với nó. Rồi nó nghe mẹ nó khóc. Nó nghe mẹ nó đập phá đồ. Ba nó chỉ lặng im chịu đựng.
Một bữa, trên đường ba đón nó đi học về, nó đang hỏi ba sao thằng Công cũng không đi học nữa thì ba nghe điện thoại, rồi điên dại chạy đi. Bữa đó, nó thấy mẹ nằm trong bệnh viện, thằng Công quặt quại ngủ gục cạnh bên. Thấy ba, mẹ khóc. Thấy mẹ, ba như quỵ xuống, chỉ hỏi được một câu: “Sao dại vậy, hả em?”. Nó chả hiểu gì, chỉ thấy mẹ đưa tay lên ôm cái bụng tròn vo của mẹ, khóc tức tưởi.
Một bữa, ba đi công tác, mẹ nách cái bọc nhỏ xíu biết cựa quậy trên tay, tay kia dẫn thằng Công tới nhà nó khi mẹ ruột nó đã ngồi đợi sẵn. Nó núp ở cầu thang, muốn chạy xuống chụp thằng Công một cái cho hả bao nhiêu ngày không được vật lộn, mà không dám. Nó thấy mẹ ruột nó thảy xấp tiền lên bàn, biểu mẹ dẫn thằng Công và con quái vật kia đi…
***
Mỗi năm, nếu tính số lần viếng mộ của thằng Công thì tính không xuể. Dẫu đoạn đường từ căn chòi nó ở qua tới mộ mẹ cũng xa, đạp xe cũng cả tiếng mới tới, nhưng gần như tuần nào nó cũng tới vài lần. Tới, nó cũng không nói được gì nhiều với mẹ, chủ yếu, nó nói chuyện với thằng Tũn cho mẹ nghe. Nó muốn mẹ yên tâm vì nó và thằng Khang lo cho thằng Tũn đàng hoàng. Cái nó muốn nhất, chắc là muốn mẹ biết chuyện thằng Khang thương thằng Tũn ra sao.
Thằng Khang hay giả bộ tránh né, nhưng thiệt tình, thằng Công biết rõ, thằng Khang thương thằng Tũn có khi còn hơn cả nó thương. Không biết thằng Khang có nhớ không, tại, tính thằng Khang hiền, dễ quên, dễ tha thứ, chớ nó thì không bao giờ quên chuyện sinh nhật thằng Tũn lần đầu, cũng là lần đầu một thằng nhỏ chưa đầy mười tuổi dám tự bắt xe ôm đi qua tới nhà tìm mẹ, tìm thằng Công, tìm thằng Tũn để cho thằng Tũn bộ xe nhựa. Nó không bao giờ quên được khi thằng Khang lần đầu giáp mặt với cái gương mặt méo mó, ngờ nghệch và những chuyển động chậm rãi, khó khăn của thằng Tũn lúc bấy giờ. Thằng Khang không hề sợ! Nó khóc, khóc những giọt nước mắt rất con trai. Nhưng, đó không bao giờ là những giọt nước mắt sợ hãi. Đó là những giọt yêu thương đầu tiên thằng Khang khóc cho em trai mình!
Lần đó, mẹ thằng Khang qua tới tận nhà thằng Công tìm, lôi thằng Khang xệch xệch ra đường trước khi đay nghiến mẹ và thằng Công một trận. Thằng Khang im re chịu trận. Nhưng tới khi mẹ nó nói thằng Tũn là quái vật thì thằng Khang bật lại liền, nói mẹ nó ác. Thằng Công tưởng lần đó thằng Khang ăn tát, ai dè không. Mẹ thằng Khang đứng như trời trồng, rồi khóc…
Mẹ đi sau đó chỉ vài ngày. Có lẽ, sức mẹ tới đó là hết. Sinh thằng Công, nuôi thằng Công, sinh thêm thằng Tũn, làm quần quật như trâu, lại lén đợi tới khi thằng Công giả bộ ngủ, thức gần sáng để khóc… Biểu mẹ cầm cự thêm vài năm nữa, chắc cũng khó. Thằng Công chưa bao giờ trách mẹ. Nó cũng buồn, buồn lắm chớ! Nhưng tự nhiên, trong cái đầu óc rất đỗi non nớt của nó ngày đó, nó nghĩ, mẹ đi lại hay cho mẹ, lại tốt cho mẹ!
Chỉ có điều, mẹ thằng Khang tự đổ lỗi cho mình là tại bà mà mẹ tự tử. Bà sinh u uất rồi quyết định dọn đi. Thằng Khang nằng nặc ở lại. Chả biết thằng Khang nghĩ gì mà đòi ở lại khi chưa tự bẻ miếng cá ăn được? Ba thằng Khang không cản. Ông đi đi về về, vừa lo cho mẹ thằng Khang, vừa lo cho thằng Khang, vừa lén lút gửi tiền nuôi thằng Công, thằng Tũn. Lén là lén với thằng Công chớ không phải lén với mẹ thằng Khang. Chưa bao giờ, ông dám gặp lại thằng Công sau ngày đó! Dẫu, như vậy cũng có nghĩa là ông không thể gặp lại thằng Tũn con ông.
Thằng Công không trách ông, nhưng nói thương thì cũng khó. Chỉ đến khi mẹ đi, nó dọn dẹp, đọc được lá thư ông viết cho mẹ, thằng Công tự nhiên nghĩ, chắc nó cũng thương ông. Lá thư ghi gì đó, nó nhớ không nổi, vì lúc đó nó còn nhỏ quá, mà đọc xong thì đốt luôn cho mẹ, chỉ đại khái là ông thấy có tội với mẹ, với thằng Tũn. Đại khái là nếu ông đừng tệ bạc thì mẹ không tự tử, không làm thằng Tũn khổ sở như giờ…
Và, tất thảy mọi lần thăm mộ mẹ, thằng Công đều muốn mẹ biết, nó thương người đàn ông mẹ đã thương, dẫu cho, nó hiểu, người đàn ông ấy là nguồn cơn của sự cô độc trong cuộc đời anh em nó.
***
Thằng Khang lao như điên như dại ra mộ mẹ, chạy bộ một đoạn từ cổng vô đến nơi, nó quỳ thụp xuống, đập đầu lên mộ mẹ rầm rầm, khóc như con nít.
– Mẹ! Mẹ thương thằng Tũn, thương thằng Công, thương… con… thì mẹ phải phù hộ cho thằng Tũn, nghe mẹ! Nó… nó mà có chuyện gì, chắc con chết quá, mẹ ơi!
Ngoài kia, ở con đường nhỏ dẫn vào mộ mẹ, thằng Công dừng hẳn lại nhìn. Cả năm, ngoài sinh nhật mẹ, giỗ mẹ, Tết, thằng Khang sẽ chỉ đến đây thêm vào dịp sinh nhật thằng Tũn. Giờ, thằng Khang đến xin cầu mẹ, nghĩa là thằng Khang thấy cùng quẩn lắm rồi! Mẹ thương con, thương thằng Tũn, thương nó, thì mẹ phải cho thằng Tũn khỏe lại, nghe mẹ!…
|
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng