BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA INOX 304, Dung Tích Lớn 500ML Thiết Kế Nắp Thông Minh Tiện Lợi Có Dây Xách Ly Giữ Nhiệt - ĐẠT QUY CHUẨN CỦA BỘ CÔNG THƯƠNG(BGN)
BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA ...
119.000₫ 180.000₫
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật lông tơ mềm mại, Bàn trải đánh răng Than tre hoạt tính lông mềm, chải siêu êm bảo vệ nướu
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật ...
43.000₫ 80.000₫

THẰNG NHỎ CƯỜI BẰNG MẮT - CHƯƠNG VIII: TỐT NGHIỆP

111 lượt xem

Thằng Công và thằng Khang làm lễ tốt nghiệp cùng đợt, dẫu rằng, thằng Công học ngành chỉ mất hơn hai năm, còn thằng Khang học tới năm năm. Số là do chuyện ngày đó, nên thằng Công phải nghỉ học mất một năm, thêm một năm loay hoay làm lại thủ tục để nhập trường, thành ra, nó học chậm thua tuổi nó tới hai năm.

Con Ni tới mừng thằng Khang tốt nghiệp loại giỏi. Nó không đem bông đem hoa như mấy đứa khác mà đem theo một túi xách bằng giấy có in hình mấy trái tim hồng hồng. Thằng Khang bình thản nhận quà từ con Ni mà không hỏi bên trong có gì khiến con Ni thấy có phần lúng túng. Một lát, tự con Ni mở lời.

– Em tìm được mấy quyển sách tâm lý hay hay, em nghĩ chắc anh thích!

– Ờ! Cám ơn em! – Thằng Khang không tỏ ra mặn mà được chút nào khiến con Ni thấy chạnh lòng.

– Em… em vừa được học bổng…

– Anh biết! Chúc mừng em!

– Em tính hỏi anh – con Ni cúi đầu, lí nhí – tại… nếu anh muốn em ở lại…

– Đừng bỏ phí cơ hội của mình! – Thằng Khang thẳng thắn – Chuyện đi hay ở là chuyện tương lai em. Nếu em muốn vì tương lai, anh nghĩ… anh có thể đợi!

Con Ni sáng bừng mắt, quay qua nhìn thằng Khang. Thằng Khang mỉm cười, gật nhẹ cái đầu càng khiến con Ni hớn hở hơn. Nhưng, thằng Khang chỉ dừng lại ở đó. Con Ni hiểu. Sau tất cả mọi thứ, muốn thằng Khang tin là nó muốn thay đổi để phù hợp với thằng Khang, không phải chuyện một sớm một chiều. Không phải chỉ lén nhìn thằng Khang đi làm từ thiện, rồi hộc tốc đưa thằng nhỏ dị tật – mà tới giờ con Ni vẫn chưa biết đó là gì của thằng Khang – vô bệnh viện, ở suốt đó chăm sóc mà không cần thắc mắc nó đang chăm sóc cho ai – chỉ cần biết, điều đó làm thằng Khang thấy được an ủi – chắc vẫn chưa thể đủ để thằng Khang thấy con Ni giống với nó hơn. Con Ni không trách, cũng không buồn. Nó nghĩ, tụi nó đứa nào cũng còn đủ trẻ để đợi chờ thêm vài năm mà đấu tranh cho thứ nó tin là tình yêu. Và, hình như, thằng Khang cũng nghĩ vậy! Hay, ít nhất thằng Khang nghĩ, nó còn cần vài năm để làm cái điều nó đã đợi hơn chục năm nay!

Con Nhung tới trễ, khi buổi lễ sắp bắt đầu. Thấy con Nhung, thằng Công tỏ ra có phần lúng túng và thắc mắc. Nhưng thằng Khang đã nhanh chóng đứng dậy, cười, lôi máy ảnh ra, chỉ trỏ.

– Đứng vô! Đứng vô anh chụp cho!

Con Nhung ngoác miệng cười, chạy lại, đứng gần thằng Công, trên tay nó là bó cẩm chương bự chà bá vẫn giữ khư khư. Thằng Công vô tư đưa tay giựt. Thằng Khang chụp lần mấy tấm, ghi lại được hết cái khoảnh khắc hiếm hoi thằng Công hạnh phúc suốt hai chục năm nó biết thằng Công. Chụp được vài tấm hình, đưa bó bông cho thằng Công, con Nhung vội vàng đi. Thằng Công níu lại. Con Nhung lắc đầu.

– Em về nhà đợi được rồi! Anh cứ làm lễ đi, nha! Đi vầy, em không yên tâm!

Con Nhung đi rồi mà thằng Công vẫn đăm đắm nhìn theo, thở dài. Nó thương con Nhung quá! Biết hoàn cảnh nó vậy mà vẫn thương, vẫn lo. Nó không biết phải làm gì để bù đắp lại hết cho con Nhung nữa! Thằng Khang đi tới, huých cùi chỏ vô hông thằng Công đau điếng.

– Mày mà làm nó buồn, tao… tao…

– Yên tâm! – Thằng Công quay qua cười – Tao mà làm Nhung buồn, tự tao cũng không tha thứ cho tao được đâu!

Con Ni nhìn hai thằng, nghe chuyện hai thằng nói, nhìn theo bóng con Nhung đang vội vã rời khỏi cổng trường, tự nhiên lòng nó nao nao một cảm giác khó tả. Thiệt tình, những ngày trong bệnh viện, tự con Ni thấy mình kém cỏi vô cùng. Kém cỏi ở cái khoản không biết nấu cháo cho thằng Tũn, không biết lau mặt lau mình cho thằng Tũn, càng không biết hun hít như muốn bẹt má thằng Tũn ra… Đại khái, nó không thể làm bất kỳ gì con Nhung có thể làm. Điều quan trọng nhất, nó thấy, con Nhung thương thằng Tũn chớ không phải con Nhung thương thằng Công hay thương thằng Khang mà làm được vậy.

Gáy thằng Công có vẻ nhột trước cái nhìn của con Ni. Nó quay lại, cười rồi đi lại chỗ con Ni, chào hỏi vui vẻ để con Ni bớt thấy bơ vơ khi thầy cô cứ liên tục tới mừng thằng Khang là thằng có điểm tốt nghiệp cao nhất. Con Ni bâng quơ trả lời rồi bất thình lình hỏi.

– Thiệt ra… tại sao ông… à… anh lại học hộ lý?

– Thì có sao đâu? – Thằng Công gãi gãi đầu, chưa từng ai hỏi nó câu này, dẫu nó biết sau lưng nó nhiều người cũng thắc mắc.

– Chưa từng có nam sinh viên nào vô lớp đó thì phải!

– Cũng có chớ, không nhiều thôi!

– Nhưng… tại sao anh lại học lớp đó?

– Tại… tại tui từng không biết chăm sóc cho một người, với, tui cần phải học để biết chăm sóc cho một người khác!

***

Ba thằng Khang tới tìm khi buổi lễ vừa kết thúc, lúc thằng Khang đang rời khỏi bục phát biểu xuống tìm thằng Công. Thấy ba, thằng Khang vừa bối rối, vừa bất ngờ, vừa… có phần hoảng hốt. Nó nhìn quanh một lượt để coi thử thằng Công có nhìn thấy không, rồi vội vã tiến về phía góc khuất sân trường. Ba nó hiểu ý, chậm rãi đi theo.

– Mẹ muốn con qua đó học tiếp! – Ba thằng Khang nói nhanh.

– Không! – Thằng Khang lắc đầu – Con đã nói là con không muốn đi!

– Mẹ… mẹ cũng đã đồng ý để ba đem thằng Tũn qua đó chữa…

Thằng Khang trợn mắt nhìn ba nó, rồi cụp nhanh xuống.

– Thằng Tũn cần tình thương chớ không cần sự chuộc tội!

– Con đừng nói vậy, tội mẹ con!

– Không, ba à! – Thằng Khang nhẹ nhàng – Con không trách mẹ! Con không dám! Nhưng làm vậy là làm khổ mẹ, làm khổ cả thằng Tũn nữa, ba!

– Nhưng mà…

– Ba nghĩ khoa học bên đó tiến bộ hơn, hả?

– Sự thật là vậy mà, Khang!

– Nhưng, ở đó, thằng Tũn sẽ không có thứ tốt nhất cho nó!

– Là gì? – Ba thằng Khang cau mày.

– Là thằng Công!

***

Thằng Phan và thằng Thiên đứng tần ngần trước mặt thằng Công, chìa ra một phong bì mỏng léc.

– Gì đây? – Thằng Công hỏi.

– Chưa… chưa đủ, nhưng… cho tụi tao trả trước! – Thằng Thiên ấp úng.

– Không! Giữ mà đóng tiền học đi!

– Tụi tao kiếm được việc rồi! – Thằng Phan lên tiếng.

Thằng Công nhìn thằng Phan, cười, vẻ rất vui. Thằng Phan nãy giờ đứng tụt ở sau một chút, tiến lại, giọng nửa xấu hổ, nửa hàm ơn.

– Không có mày với thằng Khang đứng ra trả giùm, chắc tụi nó không để yên cho tụi tao đi học.

– Tiếc là – thằng Công thở dài – tụi tao biết trễ quá, nên tụi mày không kịp đóng học phí để thi…

– Không sao! – Thằng Phan cười buồn – Làm thì phải chịu thôi. Để còn nhớ mà không vậy nữa!

– Ờ! Ráng học cho xong!

– Mày cầm đi, để tụi tao đỡ áy náy. Nói thằng Khang, tụi tao cám ơn nó lắm!

Thằng Công cười, gật đầu, chìa tay ra nhận cái phong bì từ tay thằng Thiên. Toan quay đi, rồi thằng Công lại quay lại.

– Thiệt ra, thằng Khang không dễ ghét như mày nghĩ đâu, Thiên!

***

Khi thằng Công tiễn con Nhung về rồi quay trở vô thì thấy thằng Khang đang ngồi chồm hổm giữa đất, cạnh bên chiếc ghế dài mà thằng Tũn đang nằm ngủ say sưa, bàn tay nó nắm nhẹ nhàng từng ngón tay múp míp, ngắn cũn của thằng Tũn, mân mê. Nghe tiếng chân thằng Công, thằng Khang quay ra nhìn, không còn chuyện vội vàng bỏ tay thằng Tũn ra, quay đi nữa. Lần này, chỉ đơn giản là quay ra nhìn thằng Công rồi lại quay vô nhìn thằng Tũn.

– Mày… sợ hả, Khang? – Thằng Công ngồi bệt xuống đất, cạnh thằng Khang.

– Ờ!

– Nếu… nếu đó là số phận của nó…

– Không! – Thằng Khang nhẹ nhàng đặt tay thằng Tũn lên bụng, quay qua thằng Công – Tao không sợ chữa cho nó không được! Tao sợ tao không thể chữa cho chính tao!

Thằng Công dợm mắt buồn thiu nhìn thằng Khang. Thằng Khang cũng nhìn thằng Công với ánh mắt rất thật.

– Mày nói đúng! Tao cứ sống hoài với cảm giác tội lỗi…

– Không ai có tội cả!

– Nhưng nếu ba tao…

– Mẹ cố bỏ thằng Tũn vì mẹ biết mẹ sai khi xen vô gia đình mày. Sai thì phải sửa. Nhưng nếu cứ sống với cái ám ảnh đó, thì nhiều người phải gánh hậu quả lắm! Thằng Tũn gánh đủ rồi, Khang!

Thằng Khang lặng đi, cúi rịt đầu xuống. Nó giấu nước mắt khi nghĩ đến thằng Tũn và những gì thằng Tũn phải trải qua. Nó giấu nước mắt khi nghĩ đến chừng đó năm tuổi thơ của thằng Công phải hy sinh cho thằng Tũn. Nó giấu cả nước mắt khi nghĩ đến bản thân nó phải chạy trốn thằng Tũn, hay nói đúng hơn là chạy trốn tình cảm nó dành cho thằng Tũn chừng đó năm…

– Ba mày… muốn mày qua bển hả? – Thằng Công mở lời.

– Sao mày biết? – Thằng Khang ngẩng lên, bối rối.

– Tao rình! – Thằng Công nhe răng cười mà buồn đau đáu.

Thằng Khang làm thinh.

– Sao mày không đi?

– Tao không muốn!

– Vì thằng Tũn hả?

– Không! – Thằng Khang nói nhanh – Vì bản thân tao muốn!

– Mày có nghĩ, nếu mày qua bển về, thằng Tũn có thêm nhiều cơ hội hơn không?

– Theo mày – thằng Khang hít sâu, thở ra rất nhẹ – thằng Tũn cần sống lâu hơn hay cần được thương yêu nhiều hơn?

Thằng Công thở dài, quay đi.

Thằng Khang cắn môi, quay đi.

– Đó là cơ hội tốt cho mày! – Thằng Công vẫn nhìn về hướng khác.

– Mày thôi đi! – Thằng Khang quay ngoắt lại – Hồi đó, thằng nào đậu được bác sĩ nhưng cương quyết không học, chui vô lớp hộ lý để học cách chăm sóc cho thằng Tũn? Hồi đó thằng nào được thầy cô động viên nên học lên nữa vẫn cương quyết dừng lại để chỉ chạy về lo cho thằng Tũn? Mày nghĩ cho nó được, sao cứ bắt tao phải ích kỷ cho tao? Tao ích kỷ chưa đủ hay sao chớ?

Thằng Công vẫn đăm đăm nhìn về hướng đó, tuyệt không quay lại. Miệng nó cộm lên vết hàm cắn chặt, nước mắt lăn dài ra.

Thằng Khang thở hắt ra như trút được cái gánh nặng trĩu nó đã đeo trong lòng nó chừng đó năm, tính quay qua nói câu gì đó nhẹ nhàng với thằng Công một chút. Nhưng, sau lưng hai thằng, tiếng rọt rẹt thằng Tũn thức giấc khiến cả hai thằng cùng một lúc phải kiềm cảm xúc của mình, quay lại.

Thằng Tũn ngồi dậy, tựa lưng vào thành ghế, đưa con mắt còn ngái ngủ ra nhìn hai thằng anh đang chệt bệt ngồi giữa nhà. Nó khó khăn há cái miệng méo mó của mình ra, hướng về thằng Công.

– Anh… anh hai!

Thằng Công như nín thở, mắt mở trừng trừng, không ngăn được cái cảm xúc vui mừng đến mức nghe như tim bị bóp nghẹt. Thằng Khang quay qua nhìn thằng Công, cũng bằng cặp mắt giống y chang cặp mắt của thằng Công cứ giãn to ra hoài.

– Anh… anh ba!

Mắt, miệng thằng Khang và thằng Công càng giãn to ra, giao nhau rồi vội vàng quay về hướng thằng Tũn vẫn đang chăm chăm nhìn thằng Khang. Cùng lúc, cả hai thằng chồm tới, đưa tay ra kéo thằng Tũn lại gần mình. Thằng Tũn cười, cười bằng miệng hẳn hòi. Cái cười của nó vẫn ngô nghê, vẫn dài dại, nhưng sâu thẳm và dài lê thê bởi cặp nhộng mắt cứ cộm lên, dấy ra một cái cười vừa hiền, vừa thương đến lạ.

Thằng Tũn cố rút tay ra khỏi tay hai thằng anh, trỏ về phía cái bàn gần đó.

– Mẹ… mẹ…

Thằng Khang và thằng Công quay lại, nhìn về bó hoa cẩm chướng sáng nay con Nhung mang tới trường tặng thằng Công. Cả hai thằng đều rưng nước mắt, rồi đứng thẳng dậy, quay nhìn thằng Tũn, cười.

– Đi! Mình đi ra khoe với mẹ!

Thằng Tũn tự tụt xuống ghế, đứng ngay ngắn giữa hai thằng anh. Nó ngó lên bên này, rồi ngó lên bên kia. Cặp nhộng mắt biết cười của nó trôi ra một dòng thương yêu bất tận, hệt như cặp nhộng mắt của người đàn bà đã cho nó một hình hài, dẫu không lành lặn, nhưng bên trong là một trái tim luôn sẵn sàng yêu thương, luôn sẵn sàng tha thứ!

Chiều đổ nắng vàng vọt. Cặp nhộng mắt biết cười nhấp nhô theo từng nhịp bước, giữa hai thân hình cao lớn đang chìa tay ra nắm chặt hai tay của nó. Trước mắt nó – trước cặp mắt trắng dã, đỏ dại của thằng nhỏ cười bằng mắt – là một vùng đầy màu bình yên!

0 0
0
0 sao / 0 đánh giá
5 sao - 0 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 0 đánh giá
Điểm 0 SAO trên tổng số 0 đánh giá
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Gửi bình luận của bạn tại đây (*):
(Thông tin Email/ĐT sẽ không hiển thị phía người dùng)
*Nhấp vào đây để nhận mã Nhấp vào đây để nhận mã
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
-50% 39.000₫ 78.000₫
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi Hiệu Quả Có 6 Mùi Hương Phiên Bản Mới
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi ...
-50% 15.000₫ 30.000₫
×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×