BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA INOX 304, Dung Tích Lớn 500ML Thiết Kế Nắp Thông Minh Tiện Lợi Có Dây Xách Ly Giữ Nhiệt - ĐẠT QUY CHUẨN CỦA BỘ CÔNG THƯƠNG(BGN)
BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA ...
119.000₫ 180.000₫
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật lông tơ mềm mại, Bàn trải đánh răng Than tre hoạt tính lông mềm, chải siêu êm bảo vệ nướu
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật ...
43.000₫ 80.000₫

Khoảnh khắc trống rỗng - Chương 3: Ánh sao trong thành phố rất mơ hồ.

110 lượt xem

Về đến nhà, Nghê Thần gửi cho Cận Khinh một bức thư. Anh nghe thấy ngón tay mình trên bàn phím, gõ ra âm thanh rất cô đơn.

Cận Khinh, chúng ta trong một phạm vi nhất định có lẽ có thể chọn lựa cuộc sống riêng cho mình. Anh hy vọng em có thể vui vẻ một chút. Giống như buổi chiều hôm đó, bên cạnh em không có người. Có lẽ chúng ta nên gặp mặt. Số điện thoại nhà anh em biết không?

Thư gửi đi lúc sáu giờ chiều. Mười phút sau điện thoại đã vang lên.

Nghê Thần, là em. Trong điện thoại là âm thanh ngọt ngào nghe mỏng tang đó. Buổi tối ra ngoài ăn cơm được không? Em sẽ tham gia tiệc sinh nhật của một người bạn.

Trái tim Nghê Thần ngừng đập khoảng mười giây, sau đó anh bật cười. Anh phát hiện giọng nói của mình thật ra rất miễn cưỡng. Được thôi, anh lại có thể ăn bữa tối lừa dối giống lần trước.

Nghê Thần không ăn bữa tối đã được chuẩn bị xong ở nhà, mặc áo sơ mi và mang giầy da, rồi bước ra đại lô huyên náo. Anh đi hết ba chuyến xe buýt, sau đó lại chạy nhanh khoảng mười phút, cuối cùng đầu ướt đẫm mồ hôi bước vào thang máy nhà hàng. Đột nhiên anh cảm thấy bản thân có chút buồn cười. Tại sao phải đến đây chứ. Anh không phải là một người thích đông đúc ồn ào mà.

Nhưng khi nhìn thấy Cận Khinh, anh phát hiện trái tim mình bĩnh tĩnh trở lại. Cận Khinh đứng giữa đám người xa lạ vẫy tay với anh. Bóng chiều bao phủ khuôn mặt cô, dưới ánh đèn ảm đạm, cô rất gầy. Mặc chiếc áo vải sợi thêu chỉ lần trước, tóc dài rối xòa.

Một tay kia của cô khoác hờ lên vai một người đàn ông.

Lâm chào hỏi Nghê Thần. Hắn trông là người rất bẩn, có chút vẩn đục. Dường như bên trong cơ thể tràn ngập khói thuốc và cần sa, hơn nữa nét mặt uể oải, không ngừng ngáp lên ngáp xuống. Hắn dường như không chú ý đến hành vi thô tục vô lễ của mình. Nhưng hắn rất điển trai. Là đàn ông vô cùng điển trai.

Nghê Thần ngồi xuống đối diện với anh ta. Anh nhìn thấy Cận Khinh không nhận được sự chăm sóc nào, Lâm cứ mãi ngồi bên cạnh vừa la hét vừa uống từng ngụm lớn. Cho đến khi hắn đã uống ít nhất bốn chai bia, sắc mặt trắng bệch của hắn gần như không có chút say xỉn nào.

Nghê Thần nhìn thấy Cận Khinh cô đơn ngồi ăn cơm bên cạnh, ánh mắt của cô rất lạnh lẽo, không có bất cứ biểu cảm nào. Cho đến giữa tiệc, đột nhiên Lâm cãi nhau với một người đàn ông.

Hai người đàn ông nhàm chán, bởi vì sự kích thích của men bia và lời nói tục tĩu, đã đánh nhau. Chén dĩa đều bị hất đổ xuống đất, phát ra âm thanh đổ vỡ chói tai. Cận Kinh xốc mạnh áo của Lâm, gằn giọng mắng hắn, được rồi, đừng như vậy nữa, nghe lời một chút có được không. Lâm liền giằng khỏi tay cô. Cận Khinh bị kéo ngã xuống đất, ánh mắt mọi người xung quanh đều đổ dồn về cô.

Cận Khinh chậm chạp đứng lên, sắc mặt lạnh lùng, đột nhiên cầm một chai rượu đập lên đầu của Lâm.

Anh đi chết đi, tên khốn. Cô chửi hắn nặng nề, mảnh thủy tinh vỡ cắt vào ngón tay của cô chảy máu, trên mặt và trên tóc của Lâm chảy đầy bọt bia màu trắng. Cô xoay người bỏ đi, đầu không ngoảnh lại bước ra khỏi phòng ăn hỗn loạn ồn ã.

Nghê Thần theo sát cô. Cận Khinh bước đi rất nhanh, thân người ốm yếu trắng bệch, xuyên qua giữa đám đông ồn ã và bóng tối tịch mịch. Cuối cùng, cô ngừng lại ở bậc thềm của một cửa hàng bách hóa. Nghê Thần nhìn thấy cô đang châm thuốc.

Anh đi đến trước mặt cô, yên lặng ngắm nhìn cô. Trên ngón tay cô toàn là máu tươi, cứ thế chảy ra. Nghê Thần lấy chiếc khăn tay trong túi quần ra, sau đó kéo tay cô, cẩn thận băng vết thương lại.

Họ ngồi trên bậc thềm. Cận Khinh không nói lời nào, cứ hút thuốc. Nghê Thần cũng yên lặng, bình tĩnh, chỉ ngước mặt nhìn bầu trời. Bầu trới tối đen. Ánh sao trong thành phố luôn mơ hồ không rõ ràng.

Có lúc em vô cùng vô cùng hận anh ta. Vô cùng hận. Đột nhiên cô khẽ nói chuyện.

Nghê Thần không nhìn cô, chỉ yên lặng ngẩng đầu lên. Lúc trước anh đã nhìn thấy một câu nói trong thư viện, có lúc hai người không cách nào thấu hiểu ở cùng nhau, sẽ càng cô đơn hơn lúc họ ở một mình.

Cận Khinh không nói lời nào, sau mười giây cô rúc đầu mình vào lòng anh. Cô vén áo sơ mi của anh lên quấn chặt lấy đầu của mình. Nghê Thần phát hiện cô đang run rẩy. Cô yên lặng duy trì tư thế này, sau đó bật rên rỉ đau đớn giống như động vật.

0 0
0
0 sao / 0 đánh giá
5 sao - 0 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 0 đánh giá
Điểm 0 SAO trên tổng số 0 đánh giá
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Gửi bình luận của bạn tại đây (*):
(Thông tin Email/ĐT sẽ không hiển thị phía người dùng)
*Nhấp vào đây để nhận mã Nhấp vào đây để nhận mã
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
-50% 39.000₫ 78.000₫
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi Hiệu Quả Có 6 Mùi Hương Phiên Bản Mới
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi ...
-50% 15.000₫ 30.000₫
×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×